Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 351
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:17
Mùa xuân, lúc này đang là thời kỳ giáp hạt, cây trái không được tươi tốt như mùa hè, gia cầm cũng mới mua về bắt đầu nuôi. Những người đến tiệm ăn đa phần là muốn bồi bổ thêm chút chất béo vào bụng, hoặc là muốn tìm đồ ăn ngon. Và món Hồi oa nhục của Quán nhỏ nhà họ Nguyễn – đầy ắp một đĩa toàn thịt là thịt, lại vô cùng thơm ngon – chỉ cần ăn một bữa là bụng dạ đủ no nê cả hai ngày trời.
Thực khách tới ăn cơm phần lớn là đàn ông. Ngày thường họ không hay ăn vặt, dù là lao động chân tay hay trí óc thì cũng tiêu hao rất nhiều thể lực. Mà thịt, vừa vặn lại giúp bổ sung năng lượng. Hồi oa nhục vừa được đưa vào thực đơn đã lập tức chiếm trọn cảm tình của mọi người.
"Ngày tháng bây giờ trôi qua dài lê thê thật đấy. Sáng tôi vừa ăn cơm xong, đến trưa tan ca bụng đã đói meo, trong đầu chỉ luẩn quẩn đúng một chữ: THỊT! Thèm ăn thịt điên cuồng."
"Chứ còn gì nữa! Ngửi thấy mùi hương này, lát nữa khéo tôi nuốt luôn cả cái đĩa ấy chứ."
Mấy người ngồi chung bàn đang chờ món ăn, để vơi bớt sự cám dỗ từ hương thơm ngào ngạt xung quanh, bèn tìm vài chủ đề để đ.á.n.h lạc hướng bản thân.
Nhưng nói được dăm ba câu thì tịt ngòi. Ánh mắt họ cứ bất giác liếc sang những người đang ăn uống ngon lành, rồi lại nhấp nhổm hướng mắt về phía nhà bếp. Chân cũng không kìm được mà rung đùi bần bật, mong ngóng món Hồi oa nhục của mình mau mau được dọn lên.
Đợi đĩa Hồi oa nhục bóng bẩy, nhuốm màu đỏ nâu bắt mắt vừa được dọn lên bàn, chẳng ai còn tâm trí đâu mà nói chuyện nữa. Ngay lập tức, họ dùng đũa gắp một miếng Hồi oa nhục to bự chảng tọng thẳng vào miệng. Cảm giác mỡ tươm ngập chân răng khiến họ gật gù thỏa mãn. Vị thơm nức mũi tức thì đ.á.n.h thức con sâu đói trong bụng. Một ngụm cơm lại một miếng Hồi oa nhục, ăn đến nỗi bóng nhẫy cả mép cũng chẳng màng lau, cứ thế cắm mặt vào oánh chén tì tì.
Đến khi càn quét sạch bách cả đĩa đồ ăn, thậm chí còn lấy nốt chút nước sốt còn sót lại dưới đáy đĩa trộn với cơm, cạo nhẵn thín không chừa hột nào, họ mới thỏa mãn buông đũa, xoa xoa cái bụng căng tròn, ra về trong sự mãn nguyện. Lúc đến bụng đói cồn cào, lúc về cả người như được tiếp thêm sinh lực, hừng hực nhiệt huyết.
Tuy cái tên "Hồi oa nhục" nghe có vẻ bình thường, nhưng bằng thực lực của mình, nó đã nhanh ch.óng chiếm được một vị trí nhỏ bé trong lòng người dân thành phố Liên, đặc biệt là cánh mày râu.
~
Trở về kinh thành, Phùng Hạo không thể chờ đợi thêm nữa, liền chui tọt vào phòng tối để tráng rửa những bức ảnh đã chụp ở thành phố Liên. Cậu thức trắng hơn nửa đêm, cuối cùng cũng đem phơi xong mấy cuộn phim.
Cậu đứng trước một bức ảnh, mặc dù ánh sáng rất tối, nhưng cậu vẫn có thể nhìn thấy cô gái ở giữa bức ảnh đang cười rất tươi.
Quả nhiên rất ăn ảnh.
Cố kìm nén cơn buồn ngủ, cậu trở về phòng đi ngủ.
Không biết ngủ bao lâu, Phùng Hạo bị đ.á.n.h thức bởi một trận la hét kèm theo lay mạnh. Mở mắt ra, khuôn mặt phóng to của người chú út Phùng Chính Vân hiện ra lù lù trước mắt cậu.
Phùng Hạo giật mình, ôm chăn lùi lại phía sau: "Chú út! Chú làm cái gì thế hả?"
Phùng Chính Vân giơ bức ảnh trong tay lên, nhìn Phùng Hạo với vẻ đầy hưng phấn: "Tấm ảnh này cháu chụp ở đâu vậy?"
Phùng Hạo giụi giụi mắt. Đợi khi nhìn rõ bức ảnh trong tay Phùng Chính Vân, cậu đưa tay định giật lại: "Chú út! Cháu đã dặn chú không được tùy tiện vào phòng tối của cháu rồi mà! Chú làm lộn xộn hết ảnh của cháu, sau này tìm lại phiền phức lắm đấy."
"Hơ, thằng nhóc này, tao là chú mày, sao tao không được vào? Mấy món quà cáp mày mang về tao chả có hứng thú gì sất, mày cứ nói thật cho chú biết, bức ảnh này mày chụp ở đâu? Chú ưng cái bối cảnh trong bức ảnh này rồi, vừa hay có một bộ phim cần đến lấy cảnh." Phùng Chính Vân giơ cao cánh tay, nhất quyết không chịu đưa bức ảnh cho Phùng Hạo.
Phùng Hạo bất đắc dĩ vò đầu bứt tai, đành khai thật: "Chụp ở thành phố Liên ạ. Đây là một tiệm cơm nhỏ ở đó. Bà chủ nhỏ rất có ý tưởng, những thiết kế trang trí này đều do tự tay cô ấy nghĩ ra."
Phùng Chính Vân gật gù: "Quả nhiên người đã đẹp thì mắt thẩm mỹ cũng tinh tường."
Phùng Hạo đang định phụ họa theo thì đột nhiên nhận thấy có điều gì đó không ổn. Cậu vội vàng nhảy xuống giường, mặc nguyên bộ đồ ngủ phi thẳng vào phòng tối. Bức ảnh chụp chung của mấy người bọn họ cùng bà chủ nhỏ trong phòng đã không cánh mà bay.
Ngoài phòng khách, họ hàng và bạn bè đang phân chia đống quà Phùng Hạo mang về.
"Lọ sa tế này đẹp thật đấy! Nguyễn - Hảo tư vị hồng sa tế. Phùng Hạo, mỗi người mấy lọ đây?" Phùng Hiểu Hy, cô em họ của Phùng Hạo to tiếng trêu ghẹo.
"Còn phải hỏi nữa sao? Chắc chắn là mỗi người một lọ rồi. Chị không thấy vừa đúng 6 lọ à?" Phùng Như, em gái ruột của Phùng Hạo nói chen vào.
