Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 352
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:17
Phùng Chính Vân giật lấy lọ sa tế đỏ từ tay Phùng Hiểu Hy, bước ngay tới bàn ăn. Mở nắp lọ ra, mùi thơm lập tức tỏa ra ngào ngạt. Vừa ngửi mùi vị này, ông đã thấy cực kỳ khoan khoái. Ông vội vàng múc một thìa sa tế cho vào bát mì trộn tương của mình, rồi nhanh tay vặn nắp lọ sa tế lại, nhét tọt vào túi xách.
Phùng Hiểu Hy và Phùng Như ngồi gần đó, vừa hay cũng ngửi thấy mùi, đều cầm lọ sa tế đỏ trong tay đi tới bàn ăn: "Chú út, mùi gì thế ạ? Thơm quá đi mất!"
Phùng Chính Vân đảo đều bát mì, tương vừng trộn với tương đen quyện cùng sa tế khiến màu sắc bát mì hơi ngả sang màu đỏ au. Ông chẳng buồn đoái hoài nói chuyện với các cô cháu gái, làm ngay một gắp to. Bát mì trộn tương quen thuộc ngày thường nay được thêm sa tế, tăng thêm mấy phần hương vị, à không, phải là rực rỡ hẳn lên. Ông nhướng mày, mí mắt khẽ giật giật.
Loại sa tế đỏ này, ăn vào quả thực sảng khoái!
"Chú út! Rốt cuộc chú vừa cho thêm cái gì vào thế?" Phùng Như thấy ông ăn ngon lành như vậy thì cũng sốt ruột, vội vàng làm nũng nài nỉ.
Phùng Chính Vân hất cằm ra hiệu, rồi lại tiếp tục cắm mặt cắm mũi ăn. Ngon thật đấy!
Phùng Như và Phùng Hiểu Hy nhìn theo ánh mắt ông, đợi đến khi nhìn xuống lọ sa tế đỏ trên tay từng người, ngay lập tức hiểu ra vấn đề. Nhưng không ai muốn mở lọ sa tế của riêng mình.
"Mở lọ của chị đi, em chỉ nếm một tí tẹo thôi." Phùng Như cho rằng đây là quà của anh trai mình nhọc công mang từ phương xa về, Phùng Hiểu Hy đã được nhận một lọ không công thì cũng nên nể mặt cô một chút chứ.
Nhưng Phùng Hiểu Hy lại cảm thấy đây là do Phùng Hạo mang về chia cho mọi người đều có phần, muốn ăn thì phải mở lọ của chính mình mới là công bằng.
Hai người không ai chịu nhường ai, cứ thế giằng co. Phùng Hạo từ phòng tối bước ra. Cậu đẩy Phùng Như sang một bên, tự mình ngồi xuống đối diện Phùng Chính Vân. Nhìn bộ dạng ông chú út ăn mì sột soạt ngon lành như thế, bụng Phùng Hạo cũng bắt đầu sôi lên sùng sục.
Cậu thế mà lại ngủ một giấc đến tận hơn 12 giờ trưa.
"Trả ảnh cho cháu đây."
Phùng Chính Vân tiếp tục và mì, miệng lúng b.úng nói không rõ tiếng: "Cho chú thêm một lọ sa tế đỏ nữa."
Phùng Như và Phùng Hiểu Hy vội vàng giấu lọ sa tế đỏ của mình ra sau lưng.
Tổng cộng chỉ có đúng 6 lọ, các cô nàng không muốn bị nẫng tay trên chút nào.
Phùng Hạo không nhịn được nhíu mày: "Chú bảo chú không có hứng thú với quà cháu mang về cơ mà?"
Phùng Chính Vân và nốt những cọng mì cuối cùng dưới đáy bát vào miệng, sau đó ợ một cái thỏa mãn. Ông xoa miệng lau mép rồi mới trả lời: "Lúc nãy không có hứng thú, giờ lại thấy hứng thú rồi. Cái này cũng là do tiệm cơm nhỏ kia làm hả?"
Nói đoạn, ông rút từ trong túi xách ra mấy tấm ảnh, rút ra một tấm trong số đó, chính là bức ảnh chụp chung của bọn Phùng Hạo, Lão Cẩu và bà chủ nhỏ.
Phùng Như nhìn cô gái trên ảnh, không khỏi khen ngợi: "Đẹp quá, anh, chị ấy là ai vậy?"
"Bà chủ nhỏ của Quán nhỏ nhà họ Nguyễn đấy. Lọ sa tế đỏ này, rồi mấy bức tường văn hóa và thiệp lịch năm mới ở trong ảnh đều do cô ấy làm ra, nổi danh khắp thành phố Liên luôn."
Phùng Như nghe vậy lập tức trợn tròn mắt: "Chị ấy trông trạc tuổi em thôi mà, sao lại giỏi thế?"
Phùng Hạo lườm cô em gái một cái: "Giờ thì biết thân mình sung sướng đến mức nào rồi chứ."
Còn Phùng Chính Vân sau khi moi được tin tức quan trọng liền đặt tấm ảnh lên bàn, đẩy về phía Phùng Hạo. Tiện tay, ông thó luôn một lọ sa tế đỏ trên bàn trà, quay lưng vẫy tay chào: "Cảm ơn nhá!"
"Ơ kìa! Chú út, sao chú lại làm thế, mỗi người chỉ được một lọ thôi mà!"
"Kính lão đắc thọ, mỹ đức truyền thống ngàn đời, bọn tiểu bối tụi bay thì cứ ăn một lọ chung với nhau đi. Chú đi đây, tạm biệt!" Phùng Chính Vân nói xong liền chuồn thẳng ra cửa.
Phùng Như và Phùng Hiểu Hy cuống cuồng giấu ngay lọ sa tế của mình vào túi xách, cất kĩ là thượng sách.
Còn Phùng Hạo cầm lấy bức ảnh, quay lại phòng, tìm một khung ảnh l.ồ.ng vào cho cẩn thận rồi đặt ngay ngắn trên bàn học. Chợt nghĩ tới điều gì đó, cậu lại chạy vào phòng tối, tìm ra tấm ảnh chụp bộ đồ màu xanh ô liu, gỡ hết đống ảnh vừa rửa xong xuống mang về phòng từ từ ngắm nghía.
Phùng Như và Phùng Hiểu Hy thì lại mải mê chọn thiệp lịch năm mới. Hình vẽ trên đó quá đỗi chân thực, nhất thời khiến hai cô nàng khó nghĩ không biết chọn tấm nào.
"Tấm này đẹp này, em thích ăn thịt lợn kho tàu, em lấy tấm này."
"Thế chị lấy tấm này. Tấm hình bức tường văn hóa này rất đậm chất nghệ thuật, rất phù hợp với khí chất của chị." Phùng Như chọn một bức có hình bức tường văn hóa. Dù hình món ăn cũng rất hấp dẫn nhưng cô tự nhận mình là người làm nghệ thuật nên bức này mới xứng tầm.
