Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 645 Phù Du Nửa Tấc

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:21

“Ngươi……” Lặng lẽ rùng mình, Bắc Nguyệt quận chúa trên mặt nặn ra một nụ cười tươi, hơi quỳ gối “Tham kiến công chúa điện hạ.”

“Quận chúa không cần đa lễ, theo quy củ thì ngươi là Ninh thân vương, tước vị ngang ta, không cần hành lễ.”

Cô gái mặc váy đỏ tươi chân thành theo thềm đá đi tới, sắc mặt trang điểm tươi đẹp, che vẻ mặt vốn tái nhợt mất tự nhiên.

Dung mạo của nàng giống Bắc Nguyệt quận chúa như đúc, có điều một người thanh nhã như hoa lan trong thung lũng, mà một người như lửa cháy lan ra đồng cỏ.

Màu đỏ rất hợp với nàng, thoáng cái làm tăng thêm vài phần vẻ đẹp của nàng, thiếu nữ mặc y phục đỏ đúng là Hồng Liên.

Ngón tay lạnh lẽo đỡ cánh tay Bắc Nguyệt quận chúa, nàng lập tức rụt lại.

“Hình như Quận chúa sợ ta.” Hồng Liên thờ ơ đi tới một bên ngồi xuống, ánh mắt nhìn thấy cẩm đệm trên bàn liền hỏi: “Lại có cao thủ đến xem mắt cho quận chúa sao, nói thế nào rồi?”

Thị nữ nhìn thấy Hồng Liên liền tức giận, không hiểu sao công chúa này tự dưng chạy đến khiến tất cả mọi người không có thiện cảm!

Nhớ tới công chúa Anh Dạ trước kia, không nói một lời cũng được người yêu thích, nhưng sau lại xuất hiện Công chúa Vĩnh Ninh giống dung mạo của quận chúa nhưng lại khiến người khác chán ghét!

“Hí Thiên đại nhân nói, hai mắt quận chúa có thể trị được” Thị nữ lớn tiếng nói.

“A?” Hồng Liên nhẹ nhàng gõ cái bàn một chút, liếc Bắc Nguyệt quận chúa, trong ánh mắt mang theo một tia nghi hoặc,“Cao nhân nào dám nói ẩu nói tả như vậy?”

Ăn miếng trả miếng là thánh quân tự mình hạ chú, không thể nghịch chuyển, cao thủ nào dám nói có thể giải?

Thị nữ thấy nàng không tin, có vẻ không hy vọng mắt quận chúa có thể trị được, thoáng cái liền nổi giận nói: “Đúng là cao thủ mà Thái t.ử Chiến Dã mời tới! Không phải hạng người tầm thường!”

“Cao thủ trên đại lục ta biết hơn nửa, ngươi nói hắn tên là gì?”

Thị nữ sửng sốt, nhìn về phía Bắc Nguyệt quận chúa, nàng tính tình nhu nhược, không dám kết thù với người, người lợi hại như Hồng Liên thì Bắc Nguyệt quận chúa trong lòng vẫn e ngại.

“Nàng, nàng gọi là Hí Thiên……”

Ánh mắt chợt lóe, Hồng Liên nhẹ nhàng gõ móng tay, đột nhiên dùng sức, móng tay sơn đỏ thoáng cái bị gãy!

Lạch cạch

Tiếng động thanh thúy khiến Bắc Nguyệt quận chúa hoảng sợ, bất giác lui về phía sau, dựa vào cây cột trong lương đình, có chút khẩn trương.

Khí thế trên người Hồng Liên đột nhiên bừa bãi sắc bén, sát khí tràn ngập, lương đình nho nhỏ đột nhiên đáng sợ như địa ngục tu la!

Thị nữ nhìn thấy trong ánh mắt của cô ta đầy thù hận không che giấu, như lưỡi đao sắc bén có thể c.h.é.m người ta thành nghìn mảnh.

“Là nữ?” Hồng Liên quay đầu sang, hung hăng nhìn chằm chằm Bắc Nguyệt quận chúa.

Bắc Nguyệt quận chúa gật đầu, hốc mắt đỏ một vòng, nước mắt như ẩn như hiện bên trong.

“Hừ!” Hồng Liên hừ lạnh một tiếng, bỗng nhiên đứng lên, lạnh lùng nói “Cao thủ như thế ta cũng muốn đi gặp!”

“Công chúa…” Bắc Nguyệt quận chúa gắng sức mở miệng, nhưng trong lương đình đã không còn bóng dáng Hồng Liên, nàng vẫn mờ mịt nhìn.

Thị nữ run rẩy: “Cô ta, cô ta……”

Trước kia chỉ biết Công chúa Vĩnh Ninh không ai thích, vẫn thường xuyên đến phủ Trưởng công chúa, cho nên thị nữ trong phủ cũng không thích cô ta.

Hôm nay mới biết, hóa ra thân thủ Công chúa Vĩnh Ninh không ngờ lợi hại như vậy.

Trong nháy mắt biến mất, tựa hồ cũng không kém vị Hí Thiên đại nhân kia!

Thị nữ lập tức thấy cổ họng khô khốc, nhịp tim mất tốc độ, nhớ tới trước kia vô lễ với Công chúa Vĩnh Ninh nên thấy lạnh sống lưng.

Nguyệt Dạ rời khỏi phủ Trưởng Công chúa, trên đường đi suy nghĩ, không có ý định trở lại Tỏa Nguyệt lâu, phi v.út ra ngoài thành.

“Chủ nhân” Hồng Chúc lặng lẽ ra khỏi không gian linh thú, tò mò hỏi: “Chúng ta đi đâu?”.

“Điện Quang Diệu”

Hồng Chúc kinh hãi, dùng thân phận như vậy đi Điện Quang Diệu có được hay…

“Chẳng lẽ chủ nhân định lặng lẽ mai phục?”

“Cũng không có vấn đề gì, ta chỉ cần đi xem tàng thư các trong Điện Quang Diệu thôi, chỉ cần cẩn thận sẽ không bị phát hiện”.

Nguyệt Dạ nói, mũi chân điểm nhẹ trên thân cây. Cành cây hơi lay động, cả người như mũi tên rời khỏi dây cung hướng tới ngoại thành, bay tới phủ của Tiêu Dao Vương.

Tiến vào Điện Quang Diệu cũng không khó, không biết vì sao Mạnh Kỳ Thiên đếnnay vẫn không xóa kết giới trong vương phủ. Nguyệt Dạ tiến vào rất thuận lợi.

Trong thần điện Quang Minh luôn không có người, trừ khi Thánh quân có việc, bằng không nơi Quang Minh thần thánh này luôn khóa c.h.ặ.t cửa.

Vô số ánh nến thiêu đốt, sàn nhà sáng bóng chiếu ra cái bóng thon dài đen nhánh của nàng.

Ánh mắt liếc nhìn bốn phía, tràng chiến lần trước gần như hủy nơi này thành phế tích, không ngờ đã nhanh ch.óng xây lại.

 Bóng dáng như quỷ mị trong ánh nến, rất nhanh ra khỏi Quang Minh thần điện, tàng thư các không xa, lúc nàng giả trang thành Hồng Liên đều nhớ rõ địa hình ở đây.

Lặng lẽ theo bóng tối cất bước.

“Hồng Liên tôn thượng, những quyển kinh này muốn mang đi đâu?” Bỗng nghe chỗ rẽ đằng trước có người nói chuyện.

Nguyệt Dạ lập tức dừng bước, xảo diệu trốn trong bóng tối.

“Đừng gọi ta là Hồng Liên tôn thượng”. Giọng nói cô gái lạnh lùng vang lên bên trong/

“Vâng”. Tiếng trả lời cung kính.

“Những thứ này đưa đến Hồng Liên Điện đi, ta xem xong sẽ cầm trở lại tàng thư các, cho nên không cần nói cho thánh quân”.

“Thuộc hạ rõ”.

Hai người nói chuyện, bước chân chầm chậm tới gần.

Nguyệt Dạ khẽ cau mày, đây là ban ngày, bóng râm cũng không thể hoàn toàn giúp nàng trốn được, với sự cảnh giác của Thiên Đại Đông Nhi sợ rằng sẽ phát hiện.

Trong lòng lặng lẽ bồn chồn, nàng không phải sợ gặp Thiên Đại Đông Nhi, chẳng qua cảm thấy hiện tại không thích hợp, huống hồ hình dạng nàng hiện tại không giống trước, trong chớp mắt Thiên Đại Đông Nhi sẽ không tin tưởng nàng.

Nếu như đ.á.n.h nhau, nhất định sẽ kinh động nhiều người.

Phần lưng nhanh ch.óng dựa sát vào vách tường, trên ngón tay chậm rãi tràn ra một tia khí đen, trong bóng tối, tia khí này nhỏ đến mức không nhìn thấy được.

Quả nhiên nữ t.ử từ khúc quanh đi tới chính là Thiên Địa Đông nhi, đi tới chỗ tối đột nhiên thấy bất thường, đột nhiên quay đầu nhìn lại.

Một cơn gió từ chân tường thổi xuống, chậm rãi phất động sợi tóc nàng.

Nhưng chỗ tối kia không một bóng người.

“Tôn thượng đang nhìn cái gì vậy”. Người cầm cuốn sách cẩn thận hỏi.

“không có gì, đi thôi” Thiên Đại Đông nhi lạnh nhạt nói, mang người đi xa.

Mà một bên khác, Nguyệt Dạ bóng người như điện xẹt nhanh qua góc tường, trong nháy mắt đã đến bên ngoài tàng thư các.

Mạo hiểm!

Nếu động tác chậm một chút chỉ sợ đã bị phát hiện.

Hung hăng thở hổn hển vài hơi, nàng nhanh ch.óng đẩy cửa tàng thư các, lướt người đi vào, sau đó lập tức đóng cửa lại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.