Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 646 Phù Du Nửa Tấc

Cập nhật lúc: 03/05/2026 21:21

Hoàn thành động tác không đến nửa giây, cũng không có bất cứ động tĩnh gì.

Muốn thở phào một cái vì tạm thời tránh được nguy hiểm nhưng không ngờ tiến vào tàng thứ các, trái tim mới thật sự treo lên.

Trong tàng thư các có người!

Nơi này luôn luôn không đặt ánh nến, vì kinh quyển trân quý bên trong không thể tới gần lửa, cho nên lúc vào bình thường đều dùng đá phát sáng chiếu nhìn.

Ánh sáng từ giấy cửa sổ thẩm thấu vào, tia sáng rơi trên giá sách.

Kinh quyển đặt nhiều năm hiện ra dấu vết loang lổ ố vàng của năm tháng.

Rất nhỏ tro bụi  bay trong ánh sáng.

Một bóng người đang đứng phía trước giá sách, quay lưng về phía nàng, một tay vẫn duy trì động tác cầm sách từ giá sách, có chút giật mình.

Hô hấp trong nháy mắt đình trệ, cuộc đời đã trải qua nhiều chuyện hung hiểm nguy cấp, vô số lần chỉ mành treo chuông, mệnh nâng một đường, nàng cũng chưa từng khẩn trương như vậy.

Nhưng lúc này trái tim suýt nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c!

Trong lòng bàn tay toát ra mồ hôi lạnh, toàn thân cứng ngắc, dựa lưng vào cửa đứng không nhúc nhích.

Không khí dường như hoàn toàn ngừng di chuyển, tro bụi trong ánh sáng như hình ảnh trong tác phẩm điện ảnh bị tạm dừng.

Nguyệt Dạ điều hòa hơi thở, hai mắt cũng không dám chớp, chỉ yên lặng nhìn thiếu niên trước giá sách.

Một luồng ánh sáng nhỏ vụn chiếu trên vai hắn, ánh sáng ngoài vẻ mặt, hoàn toàn không thấy rõ lắm.

Nhưng ánh sáng chiếu tới hoa văn trên quần áo tối đen của hắn có chút nặng nề.

Nửa người hắn bị bóng tối bao phủ.

Tìm sách trong Tàng thư các mà không cầm đá phát sáng, như vậy trong bóng sáng mờ ảo kỳ thật rất khó nhìn rõ chữ viết trên sách.

Nhưng đối với hắn mà nói cũng không có vấn đề gì.

Bởi vì vài chục năm trước, hắn đã quen sống trong bóng tối, đôi khi không cần hai  mắt cũng có thể thấy rõ ràng.

Kỳ thật dùng hai tròng mắt nhìn chưa chắc chuẩn xác như vậy, nhìn bằng trái tim mới thật sự thấy được.

Lúc ở trong bóng tối, có thể lĩnh hội rất nhiều thứ mà khi có ánh sáng không thể lĩnh hội được.

Cho nên, hắn kỳ thật không thích dùng hai mắt nhìn.

Thời gian đằng đẵng, tựa hồ một giây đồng hồ vừa qua có tốc độ lưu động rất thong thả.

Kiếp phù du nửa ngày nhàn nhã, hóa ra thản nhiên an dật như vậy.

Tay thiếu niên động đậy, chậm rãi rút quyển sách trên giá xuống, hắn cúi đầu, nhẹ nhàng mở trang sách.

Ánh sáng mặt trời chiếu trên cằm hắn, vẫn là màu da tái nhợt, vẫn có đường vòng cung cứng ngắc.

Nàng biết, hắn sẽ không cười.

Trong lòng đột nhiên chua xót cay đắng, khổ sở khó tin, trái tim cũng run rẩy.

Cảm giác chua xót cay đắng dâng trên trong lòng, bị nghẹn lại ở cổ họng, chua xót đau đớn.

Bàn tay đầy mồ hôi nhẹ nhàng nắm một chút, Nguyệt Dạ mở miệng định nói chuyện.

Song, tiếng bước chân đột nhiên khiến nàng mím miệng lại, trên người hoàn toàn không có khí tức, chỉ còn chờ tiếng bước chân qua.

Nhưng điều khiến nàng dày vò chính là tiếng bước chân không dừng lại, ngược lại đi tới chỗ nàng dựa vào cửa, một tay đẩy cửa ra.

Nguyệt Dạ thân thể khẽ động đậy, thuận thế để cửa mở ra, sau đó vừa hay nàng bị che ở sau cửa, trên trán toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Ông trời, nàng hôm nay thật sự là liên tiếp lo lắng đề phòng!

“Mặc Liên?” Đẩy cửa vào dĩ nhiên là thiên đại Đông nhi.

Nàng đi mà quay lại, chắc là nghĩ vừa rồi trong bóng râm bất thường đi.

Trời sinh cảnh giác.

Nhưng sau khi mở cửa, nhìn thấy Mặc Liên bình tĩnh đứng trước giá sách, lẳng lặng nhìn trong tay, không có nửa phần khác thường, nàng ngây người một chút.

Mặc Liên nghiêng đầu không nói gì, song rất rõ ý tứ mất hứng. 

Thiên đại Đông nhi ngượng ngùng hỏi: “Ta vừa rồi cảm giác có người xông tới, ngươi có cảm giác đó không?”

Mặc Liên chỉ nghiêng đầu một chút.

Hắn luôn luôn tính tình trầm mặc ít nói, thiên đại Đông nhi cũng quen, có đôi khi hắn tình nguyện ra tay g.i.ế.c một người cũng không mở miệng nói một chữ.

“Không có là tốt rồi.” Thiên đại Đông nhi chuẩn bị lui ra ngoài, nhưng sau khi nhìn hắn một cái lại không nhịn được nói: “Về hai mắt của Bắc Nguyệt quận chúa, mấy ngày hôm trước thánh quân cho ta một ít tư liệu, ta xem có lẽ hữu dụng, ta nghĩ ngươi có thể xem một chút.”

“Ừ.” Bởi vì lời nàng nói tựa hồ khiến hắn cảm thấy hứng thú, cho nên rốt cuộc hắn bình thản lên tiếng.

“Ngươi không cần quá lo lắng, cô ấy nhất định sẽ nhìn thấy trở lại.” Thiên đại Đông nhi vừa nói, phát hiện hắn đã cúi đầu đi xem sách, căn bản không nghe nàng nói chuyện, liền chậm rãi lui ra ngoài, đóng cửa lại.

Nguyệt Dạ đứng ở ngoài cửa trong chốc lát mới nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi đi xa.

Trong lòng lặng lẽ buông lỏng, tâm tư vừa chuyển, nghĩ đến lời thiên đại Đông nhi vừa nói, quả nhiên Mạnh Kỳ Thiên thông minh tuyệt đỉnh, đối với thuật ăn miếng trả miếng, người khác không tìm được cách nhưng hắn sẽ tìm được.

Xem ra, chuyến này đến không uổng công.

Đạt được mục tiêu, Nguyệt Dạ cũng không hoảng hốt.

Hiện tại thiên đại Đông nhi đã đi, trong Tàng thư các chỉ còn lại nàng cùng Mặc Liên.

Trong lầu các rộng, hai người lại lặng im không tiếng động, ngay cả tiếng thở cũng không nghe được.

Chỉ có tiếng giở trang sách rất nhỏ của Mặc Liên nhắc nhở nàng rằng thời gian này đang dần trôi chứ không phải đứng lại như nàng suy nghĩ.

Nàng cùng Mặc Liên đã hồi lâu không nói chuyện bình thường.

Sau khi đ.á.n.h một trận ở Thành Tu La, hắn bị Thánh Quân đầu độc, nàng không kịp mở miệng cũng đã bị hắn…

Sau bị phong ấn trong thân thể tiểu hồ ly, nàng hoàn toàn không có trí nhớ, gặp hắn cũng không biết nói cái gì.

Kỳ thật nàng hiểu rõ tâm tình của Mặc Liên, hắn là một người mẫn cảm, đối với lỗi lầm của chính mình sẽ hối hận hơn người khác mấy lần.

Tựa như lúc ở thành Kỳ Dương, hắn không nhìn thấy, không cẩn thận đả thương nàng, hắn tránh mặt nàng không dám gặp, một lòng cảm giác nàng sẽ không tha thứ hắn.

Nhưng trên thực tế nàng chưa từng trách hắn.

Ở Thành Tu La c.h.ế.t dưới tay hắn cũng thế, nàng muốn trách Tống Mịch, chứ không phải Mặc Liên trở thành công cụ của Tống Mịch.

Nàng luôn luôn yêu ghét rõ ràng, biết ai tốt với nàng.

Ngẩng đầu nhìn về phía Mặc Liên, mở miệng định nói chuyện, nhưng Mặc Liên lại đột nhiên để sách trong tay xuống, đi sâu vào trong Tàng thư các.

Nguyệt Dạ ngẩn ra, theo thói quen phỏng đoán dụng ý của người khác, bởi vì vừa vặn đứng ở cửa, nói chuyện có thể sẽ bị nghe lén, cho nên Mặc Liên muốn đi sâu vào một chút.

Với năng lực của nàng cùng Mặc Liên thì không ai có thể tới gần nghe lén, tuy nhiên, trong Điện Quang Diệu nhiều cao thủ, nếu Mặc Liên lo lắng, nàng cứ theo hắn là được.

Từng hàng giá sách đứng sừng sững lặng lẽ, sách vở trên giá hình như nhìn bọn họ một trước một sau đi tới.

Càng đi vào thì càng tối, ánh sáng ngoài cửa sổ sáng căn bản không chiếu tới được.

Bóng dáng Mặc Liên đi đằng trước chậm rãi ẩn vào bóng tối, càng ngày càng mơ hồ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.