Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 644 Ngoái Đầu Nhìn Lại Cười

Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:36

Tâm huyết sôi sục cả buổi tối của Nguyệt Dạ thoáng cái liền uể oải, bả vai cúi, mệt mỏi ghé vào mặt bàn.

“Không thể không có biện pháp.” Nguyệt Dạ thì thào nói.

Yểm trầm mặc ngồi, dường như không muốn nói gì.

Nguyệt Dạ từ trên bàn ngước mắt nhìn hắn, “cả đêm hôm qua ngươi đi đâu vậy?”

“Điện Quang Diệu.”

“Ngươi đi Điện Quang Diệu làm gì?” Nguyệt Dạ ngồi xuống, mơ hồ cảm giác Yểm trầm mặc như vậy có chuyện bất thường.

“Mặc Liên trở về.” Yểm thấp giọng nói, “Mạnh Kỳ Thiên tự nhiên là tân thánh quân, ngươi biết tân Hồng Liên là ai không?”

“Ai?” Trong lòng mơ hồ có dự cảm không tốt.

Yểm nói: “Là thiên đại Đông nhi.”

“Là cô ấy?” vì chấn động đứng lên, cơn buồn ngủ của Nguyệt Dạ hoàn toàn tiêu tan, đi một vòng trong phòng, quay lại hỏi: “Cô ấy cùng Mạnh Kỳ Thiên không có qua lại gì, tại sao lại…… trở thành Hồng Liên của Điện Quang Diệu có gì tốt sao?”

“Thực lực tăng lên, Điện Quang Diệu vô số tài nguyên có thể lợi dụng, rất nhiều thứ tốt.” Yểm thản nhiên nói.

“Những thứ đó chỉ là bề ngoài, với tính cách của thiên đại Đông nhi, ta rất hiếu kỳ Mạnh Kỳ Thiên thuyết phục cô ấy kiểu gì?” Nguyệt Dạ chậm rãi ngồi xuống, trong giọng nói lộ ra uể oải.

Huyệt Thái Dương thình thịch nhảy dựng, trống n.g.ự.c cùng mạch đập cũng bất bình thường, có lẽ vì tối hôm qua không nghỉ ngơi.

“Ngay cả ngươi đều nói Mạnh Kỳ Thiên rất thông minh thì chuyện này có gì lạ?” Yểm thờ ơ nhún nhún vai, rót một chén nước trà lạnh uống, vị đắng khiến hắn nhíu mi một chút.

“Hiện tại Điện Quang Diệu có địa vị gì trên đại lục? nổi danh cùng Thành Tu La, trở thành tân nhiệm Hồng Liên của Điện Quang Diệu, chẳng khác nào đối địch cùng cả Đại lục Tạp Nhĩ Tháp……”

Nghe nàng thê lương nói, Yểm giật mình, ngẩng đầu hỏi: “Kể cả đối địch với ngươi?”

Nguyệt Dạ gật đầu “Mặc kệ Mạnh Kỳ Thiên đưa Điện Quang Diệu đi theo hướng nào, lúc thiên đại Đông nhi đáp ứng trong lòng sợ rằng đã hiểu con đường mình phải đi.”

“Trước ngươi không thể bảo vệ cô ta, cô ta chỉ có thể tự mình tìm kiếm bảo vệ.” Yểm lành lạnh nói, “Nha đầu thối, không nên trách người khác vô tâm, sự thật thúc bách, thói đời này chính là như vậy.”

“Lúc ngươi an ủi ta không thể nói lời dễ nghe một chút sao?” Nhẹ nhàng liếc mắt nhìn hắn, Nguyệt Dạ tức giận cười nói.

“Cần chi nói lời dễ nghe cho người vô lương tâm chứ?” Yểm khẽ hừ một tiếng, rõ ràng vẫn ghi thù vụ bộ đồ.

Quả nhiên là nam nhân bụng dạ hẹp hòi a……

Không muốn rối rắm vấn đề này, Nguyệt Dạ rất nhanh chuyển đề tài, sau một hồi nói chuyện liền trở lại việc điều trị mắt cho Bắc Nguyệt quận chúa.

Đối với Yểm xem ra thuật ăn miếng trả miếng quả thật không có cách nào nghịch chuyển, hắn biết rất ít cấm thuật của Điện Quang Diệu, cho nên chỉ bất đắc dĩ.

Nói như vậy có lẽ nàng phải tự mình đi Điện Quang Diệu một chuyến, hoặc là gặp Mạnh Kỳ Thiên một lần.

Mắt thấy trời nhanh sáng quá, nhớ tới việc phải đi phủ Trưởng công chúa, Nguyệt Dạ liền nghỉ hai canh giờ.

Chiến Dã tự mình đến tiếp nàng, dọc đường đi đơn giản dặn dò thân phận của nàng.

Hí Thiên, một luyện d.ư.ợ.c sư mai danh ẩn tích, không hành tẩu Trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp, lúc này được Chiến Dã cơ duyên xảo hợp mời tới.

Nàng thoạt nhìn mười bảy mười tám tuổi, thanh lệ thoát tục, vì tránh người nghi vấn thân phận nên Chiến Dã nói với phủ Trưởng công chúa cùng người của gia tộc Bố Cát Nhĩ là nàng đã hơn một trăm tuổi, vì là luyện d.ư.ợ.c sư nên biết chăm sóc ngoại hình.

Nghe xong lời này, Nguyệt Dạ cười không ngừng.

Trước kia cảm giác Chiến Dã rất lãnh khốc, không có tế bào hài hước, hiện tại mới cảm giác đúng là không nên nhìn vẻ bề ngoài một người.

Trở lại phủ Trưởng công chúa, hết thảy tất cả đều quen thuộc, mấy năm nay mặc dù không ngừng sửa chữa nhưng tất cả bài biện vẫn còn nguyên.

Bởi vì Hoàng thượng muốn hoài niệm cố nhân, cũng không muốn nhìn thấy thời gian trôi qua mà để lại dấu vết, bởi vì như vậy sẽ nhắc nhở hắn, hoàng tỷ đã rời đi lâu rồi.

Lại nói tiếp, Hoàng thượng đúng là một trong những người cố chấp nhất mà nàng từng gặp.

Ở trên hành lang, gặp Lạc Lạc vội vã đi tới, Nguyệt Dạ thật xa nhìn thấy chậm bước chân lại, mà Lạc Lạc nhìn thấy Chiến Dã nên bước lại, cười nói mấy câu.

Ánh mắt nhìn nàng hoàn toàn xa lạ.

Hơn nữa, thiếu niên ngày xưa sùng bái nàng đã trưởng thành hơn, trầm ổn, tuấn lãng, mơ hồ có khí thế nắm quyền.

Bởi vì đã sớm giải thích với Chiến Dã nên hắn chỉ thản nhiên giới thiệu thân phận của nàng với Lạc Lạc.

“Làm phiền các hạ rồi, nếu có thể chữa tốt mắt của quận chúa, gia tộc Bố Cát Nhĩ nguyện ý đáp ứng các hạ bất cứ điều kiện gì!” Lạc Lạc thành khẩn nói, nghe được tên ‘Hí Thiên’, trên mặt anh tuấn cũng không có bất cứ thần sắc mất tự nhiên gì.

Xem ra Chi Chi làm việc không lọt một giọt nước.

Nguyệt Dạ gật đầu, không nói nhiều lời, chờ thị nữ tới dẫn nàng tới Lưu Vân Các, mà Chiến Dã cùng Lạc Lạc cũng rời đi.

Thị nữ thường thường ngẩng đầu đ.á.n.h giá nàng, trong lòng âm thầm kỳ lạ, biết nàng là cao thủ mà Thái t.ử Chiến Dã thiên tân vạn khổ mời tới, nhưng thoạt nhìn còn trẻ như vậy thật khiến người ta kinh ngạc.

Đối với ánh mắt đó, Nguyệt Dạ hoàn toàn không để ý, đi vào Lưu Vân Các, hoa và cây cảnh sum suê làm hoa cả mắt, trong không khí tản ra từng đợt mùi hoa thanh nhã.

Nguyệt Dạ ngẩn ra, đập vào mắt đều là nhiều loại hoa, Lưu Vân Các vốn thanh lạnh không ngờ đã náo nhiệt như vậy.

Bắc Nguyệt quận chúa ngồi trong đình lục giác mới xây, mỹ nhân dựa ghế, trên bàn nấu trà mới, bốn phía trà hương, vẻ mặt của nàng cũng rất cô đơn.

Thị nữ trong đình nhìn thấy Nguyệt Dạ đi tới liền nói khẽ với nàng vài câu.

Bắc Nguyệt quận chúa từ nhỏ tính cách ôn hòa nhu uyển, luôn lễ phép với bất kỳ kẻ nào, bởi vậy lập tức ngồi xuống, ánh mắt mờ mịt chuyển hướng bên ngoài lương đình.

“Tại hạ Hí Thiên, cả gan điều trị hai mắt của quận chúa.” Nguyệt Dạ đi dọc theo bậc thang, vừa nhìn thấy mặt của nàng, tâm tình trong lòng ngổn ngang.

“Đại nhân khách khí .” trong giọng nói êm ái của cô gái có tia cảnh giác với người xa lạ.

Nàng vươn cổ tay trắng tuyệt đặt lên nệm gấm, bởi vì nghe giọng nói nữ t.ử nên không cần cấm kỵ.

Tình cảnh này mấy ngày nay Bắc Nguyệt quận chúa cũng trải qua, không ít cao thủ tới trị liệu cho nàng, đơn giản chỉ là bắt mạch, khá hơn thì hỏi vài câu.

Người tên là Hí Thiên này là Thái t.ử Chiến Dã mời tới, bởi vậy nàng cố ý sớm chờ ở đây, nhưng không nghe được tiếng Chiến Dã, trong lòng có chút thất vọng nho nhỏ.

Nguyệt Dạ không xem mạch nàng, thứ này căn bản không cần phải, động tác tay nàng rất nhanh, trước khi thị nữ ngăn cản đã nhanh ch.óng đặt trên khóe mắt Bắc Nguyệt quận chúa.

“Ngươi cẩn thận một chút……”

Thị nữ nói bị Bắc Nguyệt quận chúa đưa tay cản, Chiến Dã mời người tới, nàng đương nhiên toàn tâm tín nhiệm.

Nguyệt Dạ hơi nhắm mắt lại, trên ngón tay nguyên khí nhè nhẹ lưu động, một chút nguyên khí màu đen thật nhỏ theo kinh mạch chạy trong mắt Bắc Nguyệt quận chúa.

Thông suốt.

Nguyên khí không gặp bất cứ ngăn cản gì, kinh mạch căn thông, không có bất cứ hao tổn gì.

Chậm rãi rút tay về, họp lại trong ống tay áo, suy nghĩ trong chốc lát, Nguyệt Dạ mới mở miệng.

“Hai mắt Quận chúa không có bệnh.”

Bên cạnh thị nữ vốn chú ý động tác của nàng, tưởng rằng thật là một cao nhân, nhưng vừa nghe nàng nói như vậy thì cười nhạo: “Hai mắt Quận chúa rõ ràng không nhìn thấy, sao đại nhân nói không có bệnh chứ?”

Nếu không biết người này là Thái t.ử Chiến Dã mời tới, sớm đã bị bọn họ đuổi nhanh ra cửa.

“Không nhìn thấy thì chắc chắn là có bệnh sao?” Nguyệt Dạ lạnh lùng hỏi ngược lại.

Thị nữ nhất thời không nói ra lời.

Bắc Nguyệt quận chúa uyển chuyển hàm xúc cười nói: “Đại nhân nói có lý, ta cũng chưa từng có cảm giác hai mắt không khỏe, nhưng chỉ có một mảnh đen nhánh.”

“Hai mắt Quận chúa rất đẹp, tiếc là không nhìn thấy.”

“Tiếc thì có ích gì?” Bắc Nguyệt quận chúa nhẹ nhàng lắc đầu mỉm cười, “Kỳ thật, ta cũng không ôm hy vọng, nhìn không thấy cũng không có gì không tốt, đều nói trị không hết, nhưng Hoàng thượng không chịu từ bỏ.”

“Ai nói không có hy vọng?” Hai tay họp lại ở trong ống tay áo, Nguyệt Dạ đứng lên, “Quận chúa an tâm chờ đến ngày hôn lễ, tự mình nhìn thấy thế nhân chúc phúc.”

Bắc Nguyệt quận chúa ngẩn ra, trên mặt chậm rãi xuất hiện vẻ vui mừng,“Ý đại nhân là…..”

“Ngươi tốt như vậy, đáng nhận được những thứ tốt đẹp nhất!” Nguyệt Dạ cười nói, liền không trì hoãn lâu, xoay người đi ra khỏi lương đình.

Thị nữ nhìn nàng mặc cẩm bào màu đen hết sức anh tuấn, hành tẩu như gió, nhưng trong nháy mắt liền biến mất trong sân.

“Đại nhân?” Bắc Nguyệt quận chúa vẫn mờ mịt hô.

Thị nữ vui mừng lẫn sợ hãi nói: “Quận chúa, có lẽ lần này thật sự gặp được cứu tinh”.

“Thật vậy chăng?” Bắc Nguyệt quận chúa thì thào nói, ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng an ủi hai mắt của mình, không thể tin được.

Chính lúc cao hứng, một thị nữ vội vã chạy vào cung kính nói: “Quận chúa, Công chúa Vĩnh Ninh tới.”

Bắc Nguyệt quận chúa đang cười nhưng nghe tới bốn chữ ‘Công chúa Vĩnh Ninh’ thì ngừng lại.

Một cảm giác rất không thoải mái dâng lên, nàng nhíu nhíu mày nói: “Ta hôm nay không thoải mái……”

“Nếu Quận chúa không thoải mái thì chỗ ta có đan d.ư.ợ.c, có lẽ hữu dụng.” Một giọng nói lãnh băng vang lên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 642: Chương 644 Ngoái Đầu Nhìn Lại Cười | MonkeyD