Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 549 Hóa Người Dưới Ánh Trăng
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:12
Cỏ mọc én bay, thời gian trôi qua. Đảo mắt đã một năm.
Đợt tuyết đầu đông dài dằng dặc mà dầy đặc, liên tục mười ngày mây mù mới nhìn thấy bông tuyết bay lả tả rơi xuống đến, trong nháy mắt, thành Huy Kinh đã trắng xoá một mảnh.
Hoàng cung nước Bắc Diệu, sáng sớm cung nữ thái giám đã vội vàng quét tuyết, gom thành đống tuyết lớn chờ chuyển ra ngoài.
“Hôm nay bệ hạ không vào triều sớm, đã nửa tháng, bên ngoài các đại thần đều gấp muốn c.h.ế.t rồi.” Một cung nữ nhỏ giọng nói.
“Xuỵt, coi chừng bị nó nghe được!” Cung nữ kia vội vàng giật nhẹ tay áo của nàng.
Vừa mới dứt lời, một con hồ ly tuyết trắng đột nhiên nhảy lên đống tuyết, cái lỗ tai hồng hồng đón gió phất phới, mắt màu lam lạnh miễn cưỡng nhìn hai cung nữ, đuôi to đảo qua, trên mặt hai cung nữ đều là tuyết.
“Ngươi…” cung nữ vừa rồi oán giận muốn mắng, nhưng tốt xấu nhịn được. Hồ ly này là sủng vật của bệ hạ, ỷ vào bệ hạ ngày thường diễu võ dương oai, quả thực đáng hận!
Đáng hận nhất chính là hồ ly này ở trong cung dường như chỗ nào cũng có mặt, mặc kệ chỗ nào nói xấu bệ hạ cũng có thể để nó nghe thấy.
Cũng không biết nó rốt cuộc biết phân thân hay không, một khắc trước còn đang nghe đại thần thảo luận chính sự trên điện oán giận bệ hạ, đảo mắt lại xuất hiện tại hậu cung nghe phi tần oán giận bệ hạ chưa bao giờ bước vào hậu cung.
Bọn họ hỏi qua cao thủ, nói hồ ly chỉ là linh thú cấp 1 mà thôi, đừng nói phân thân, pháp thuật nhỏ cũng không biết, cho là bọn hắn nói bậy!
Nhưng hiện tại, hồ ly này không phải thần không biết quỷ không hay xuất hiện sao?
Hai cung nữ oán hận nhìn tiểu hồ ly, một cung nữ thấp giọng nói: “Ta xem nó căn bản không phải linh thú, mà là hồ yêu trong truyền thuyết! Chuyên môn đầu độc quân vương! Bệ hạ không thượng triều khẳng định vì nó!”
Tiểu hồ ly chớp mắt, đuôi to đập lung tung trên đống tuyết, bọn họ thật vất vả quét sạch tuyết lại loạn thành một đống.
“Tên bại hoại ngươi! Lại quấy rối, xem ta hôm nay bắt được ngươi, cho ngươi một trận!” Cung nữ bị chọc giận bắt đầu đuổi theo tiểu hồ ly.
Không ai thấy trong cửa cung, một đám người vây quanh Hoàng hậu nương nương đi vào, trên mặt đất tuyết loạn một đống, cung nữ đi ở phía trước không cẩn thận giẫm tuyết trượt một chút, suýt đụng phải hoàng hậu!
“Làm càn!”
Thái giám dẫn đường hét lớn một tiếng, hai cung nữ biết gây họa không dám đuổi theo hồ ly nữa, vội vàng quỳ xuống thỉnh tội.
“Trong cung há là chỗ các ngươi hồ đồ? Tuyết thiên đầy đường, các ngươi còn dám lơ là nhiệm vụ, kinh động phượng giá, quả thực đáng c.h.ế.t! Người đến, kéo đi ra ngoài…”
Thái giám chưa dứt lời, hoàng hậu liền ngăn lại, mắt phượng xinh đẹp nhẹ nhàng chuyển, nhìn thấy trên mặt tuyết hỗn độn không ít dấu chân hồ ly.
“Linh thú vừa làm loạn, hai người các ngươi không thể làm gì được.” Hoàng hậu khoan dung nói, hai nữ vội vàng cảm kích tạ ơn.
Thái Giám nhanh trí, biết hoàng hậu bất mãn với linh thú, nhưng lại biết linh thú là sủng vật của hoàng thượng, tự nhiên không thể trách phạt, liền hắng hắng giọng nói: “Cung đình trọng yếu, không chấp nhận được cực nhỏ sai lầm. Súc sinh kia rất có linh tính, đáng tiếc dã tính chưa mất, ngày sau sợ rằng thương tổn quý nhân trong cung, Hoàng hậu nương nương xem có đúng hay không….”
“Đã là súc sinh thì cần gì so đo với nó?” Hoàng hậu như vô tình nói.
Thái giám cười nói: “Hoàng hậu nương nương rộng lượng, nhưng đây là linh thú cấp 1, chỉ cần mời triệu hồi sư thuần phục, để nó nhu thuận hiểu chuyện cũng là một chuyện tốt.”
Hoàng hậu suy nghĩ một chút, khóe miệng liền tươi cười, nói: “Đây đúng là biện pháp tốt.”
Nàng đồng ý, thái giám liền lập tức hô to: “Bắt lấy con hồ ly!”
Thị vệ tuân lệnh tiến lên.
Tiểu hồ ly vốn nghe bọn hắn nói từ ‘ súc sinh ’ rất không hài lòng, bây giờ còn nghe bọn hắn nói muốn bắt chính mình, nhất thời không thích, vốn nằm ở trên đống tuyết, chỉ chớp mắt, bóng dáng đã biến mất, đợi lúc xuất hiện đã nhào tới trước mặt hoàng hậu!
“Bảo vệ hoàng hậu!” Thái giám cung nữ nhất thời kêu loạn.
Nhưng hồ ly chỉ lóe qua trước mặt nàng, dường như trêu chọc tóm lấy trâm cài rồi biến mất.
Tóc mai có chút tán loạn, Ngụy Yên Nhiên kinh sợ không ngừng, linh thú cấp 1 cũng cả gan trêu chọc nàng như thế!
Nàng trời sinh thành thạo mị thuật, cũng là triệu hồi sư, triệu hồi thú cũng là Mị hồ ba đuôi cấp mười hai, há có thể để linh thú cấp 1 làm càn trước mặt như vậy?
Tay nàng đột nhiên kết ấn, đang muốn gọi về linh thú, đột nhiên thị vệ vây lung tung đuổi bắt linh thú đột nhiên an tĩnh lại, sau một lát toàn bộ quỳ xuống hành lễ.
Ngụy Yên Nhiên ngẩn ra, buông tha kết ấn, nhưng lông mày có chút ưu sầu khi bị hồ ly làm loạn tóc mai.
Phong Liên Dực toàn thân mặc y phục trắng, hòa cùng một khối với băng tuyết, mang theo từng đợt hàn ý. Bước tới tàng cây cây hoa mai vừa nở, cúi người, ôm tiểu hồ ly đến.
Một năm Hồ ly trưởng thành không ít, màu lông nhung trắng càng tinh khiết, cái lỗ tai lông đỏ càng sáng hơn, cái đuôi thật dài hạ xuống ống tay áo của hắn, lười biếng tựa vào cánh tay hắn, chuyển qua một đôi mắt màu lam lạnh như băng nhìn hoàng hậu.
Muốn bắt nàng? Có dễ dàng như vậy sao?
“Tham kiến Hoàng thượng.” Ngụy Yên Nhiên hơi quỳ gối hành lễ, hồi lâu cũng không đợi được hoàng đế hô bình thân, nâng mắt nhìn, chỉ thấy Phong Liên Dực cúi đầu, êm ái phất bông tuyết dính trên lông hồ ly, như là căn bản không nhìn thấy nàng.
Nhẹ nhàng c.ắ.n môi một cái, Ngụy Yên Nhiên tự đứng lên, đi vài bước vào, cười nói: “Nó tính tình kiệt ngạo bất tuân, lại ngạo mạn vô lễ, chỉ có ở trước mặt người mới có thể nhu thuận như vậy.”
Phong Liên Dực nghe vậy, mới ngước mắt nhìn nàng một cái, trong gió tuyết, ánh mắt màu tím càng phát ra thanh đạm xa xôi, dường như ngăn cách thời gian khá xa.
Ngụy Yên Nhiên có chút hoảng hốt.
“Thú cũng có tính người, ngươi tốt với nó, nó sẽ biết.” Phong Liên Dực thản nhiên nói.
Ngụy Yên Nhiên nói: “Bệ hạ nhân từ.”
Nhân từ? Từ này dùng ở trên người hắn lại rất mới mẻ.
Phong Liên Dực dương môi mỉm cười: “Hoàng hậu cảm giác trẫm nhân từ sao?”
“Ít nhất đối với nó, bệ hạ không chỉ nhân từ mà còn dịu dàng.” Ngụy Yên Nhiên vừa nói, gương mặt bất giác ửng đỏ.
Phong Liên Dực hạ mắt xuống, giống như không nhìn thấy ngượng ngùng ái mộ của nàng.
Ngón tay thon dài xuyên qua bộ lông xốp của tiểu hồ ly, hắn cười nói: “Muốn biết nguyên nhân sao?”
“Nếu Bệ hạ nguyện ý nói, Yên Nghiên cũng muốn nghe.” Ngụy Yên Nhiên có chút thụ sủng nhược kinh.
“Bởi vì nó rất đơn giản, sẽ không yêu cầu trẫm cái gì, quan trọng nhất là nó tốt với trẫm nhưng không cần trẫm hồi báo”, Phong Liên Dực dừng một chút, ánh mắt tràn ra một chút thần sắc dịu dàng, “Trẫm thích nhìn nó sống tự do tự tại, vô câu vô thúc, ngay cả không biết trời cao đất rộng, trẫm cũng hy vọng ở phía sau để nó dũng cảm tiến bước.”
Vừa nói, hắn đúng là dịu dàng cười.
Tiểu hồ ly kinh ngạc, ngước mắt nhìn người này, hóa ra hắn tốt với nàng như vậy, trong lòng rất cảm động, nhưng nàng lại không thể nói cảm tạ hắn, chỉ có thể dùng cái mũi cọ cọ tay hắn, tỏ vẻ thân cận.
Ngụy Yên Nhiên ngơ ngẩn, trên mặt thần sắc dịu dàng lạnh nhạt tan rã, nàng cười nói: “Bệ hạ coi nó trở thành người khác sao.”
Tiểu hồ ly nhất thời trừng nàng, nàng không phải thế thân người khác!
