Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 550 Hóa Người Dưới Ánh Trăng
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:12
Phong Liên Dực không nói.
Nàng nói sai lời rồi, nhưng ngay cả biết nói sai cũng không sợ mắc thêm lỗi lầm nữa, tiếp tục nói sai, “Bệ hạ nếu tưởng niệm nàng ấy như vậy, vì sao không tự mình đi nước Nam Dực gặp nàng ấy? Nàng ấy cách ngài không xa.”
Phong Liên Dực không nói, nhưng trên nét mặt tuấn mỹ, đã không còn cực nhỏ vẻ nhu hòa, hắn có dáng vẻ khuynh quốc, giờ phút này lại lạnh liệt giống như hàn băng.
Ngụy Yên Nhiên tiếp tục nói: “Ta nghe nói, hoàng đế nước Nam Dực chuẩn bị chỉ hôn cho nàng ấy, gả cho thiếu gia Lạc Lạc của Gia tộc Bố Cát Nhĩ, người nghe tin tức như thế, vì sao cũng không động lòng?”
“Ngươi hỏi quá nhiều.” Phong Liên Dực rốt cuộc lạnh lùng nói một câu, ôm tiểu hồ ly xoay người đi.
“Bệ hạ thật sự thích nàng ấy sao?” Ngụy Yên Nhiên chưa từ bỏ ý định đuổi theo, đám cung nữ thái giám phía sau thấy Đế hậu khắc khẩu cũng yên lặng đứng, không dám tiến lên.
Bước chân Phong Liên Dực càng chạy càng nhanh, y phục trắng nhẹ nhàng, giống như bầu trời tuyết rất nhanh biến mất.
“Người căn bản không thích nàng!” Ngụy Yên Nhiên không nhịn được nói, trong giọng nói dẫn theo một tia nghẹn ngào, “Tu La vương quả nhiên không có trái tim, cũng không ngoại lệ với nàng.”
Nước mắt chậm rãi tràn ra, Ngụy Yên Nhiên nhẹ nhàng lau đi, dừng lại tiếng bước, nhìn bóng lưng của hắn càng ngày càng xa trong gió tuyết, có chút cười khẩy.
Tiểu hồ ly được ống tay áo của hắn che gió tránh mưa nên nửa mảnh bông tuyết cũng không dính đến, nhưng hắn thật bi t.h.ả.m, không mang tùy tùng theo, đoạn đường trở về tẩm cung, trên tóc cùng trên người lạc đầy bông tuyết.
Hắn đuổi cung nhân tất cả đi, không cần ai hầu hạ, quần áo cũng không đổi, cố chấp lạnh như băng cầm bầu rượu, bắt đầu một chén lại một chén, không ngừng uống rượu.
Tiểu hồ ly nằm ở trên bàn nhìn hắn.
Tuy nói nhiều ngày không thèm để ý, nhưng nghe tin tức Bắc Nguyệt quận chúa phải lập gia đình thì hắn không nhịn được khổ sở.
Nàng giống Ngụy Yên Nhiên nghĩ mãi không hiểu, rõ ràng hắn thích Hoàng Bắc Nguyệt như vậy, vì sao một năm không tìm tới nàng? Biết nàng muốn gả cho người khác, hắn cũng chỉ một mình uống rượu giải sầu, cũng không dự định can thiệp.
Chút điểm này không giống với hắn.
“Rượu gặp tri kỷ ngàn chén thiếu.” Phong Liên Dực cúi đầu cười cười, trong ngữ điệu pha ý cô quạnh, ngẩng đầu lên nhìn thấy tiểu hồ ly, nhất thời ánh mắt sáng lên, kéo nàng qua, “Không bằng ngươi tới bồi trẫm uống một chén đi!”
Nàng?
Tiểu hồ ly tò mò nhìn hắn rót đầy một chén rượu, đưa tới trước mặt nàng, ngửi mùi vị kia liền có chút say lòng người, đây là quỳnh tương ngọc dịch theo lời dân gian vẫn nói đi, nàng chưa bao giờ uống qua rượu đây.
Một nửa là cảm giác mới lạ, một nửa là muốn giúp hắn phân ưu, tiểu hồ ly vươn đầu lưỡi l.i.ế.m một chút rượu trong chén.
À, dĩ nhiên cay như vậy!
Khó uống khó uống!
Mùi quái dị như thế, sao có nhiều người thích uống như vậy?
Tiểu hồ ly ghét bỏ ngoảnh đầu đi, mặc hắn cười khuyên thế nào cũng không chịu uống, trên gương mặt lông xù đã mơ hồ nóng lên, giãy khỏi tay hắn, nhảy khỏi bàn, bay nhanh chạy ra.
Phong Liên Dực lắc đầu mỉm cười, một con hồ ly, hắn sao có thể kỳ vọng một con tiểu hồ ly không biết gì đến phân ưu cho hắn đây?
Một chén lại một chén rượu vào bụng.
Giải ưu sầu cách nào? Chỉ có Đỗ Khang.
Quả nhiên không tồi, đầu óc bắt đầu hỗn loạn, hắn cảm giác trái tim không còn đau đớn, nhức nhối như giòi bám vào xương nhu bàn chân. Rượu làm hắn thả lỏng không ít.
Cầm bầu rượu lảo đảo ra ngoài, tối nay có ánh trăng, tuyết vừa dừng, trong viện một mảnh trắng phau phau, chất thành một tầng tuyết dày.
Cung nhân đều bị hắn sai đi, cho nên trong viện không có ai.
Trên mặt tuyết chỉ có một loạt dấu chân, là dấu chân hồ ly.
Hắn đứng dưới hành lang, ngọn đèn dầu lắc lư, chiếu vào màu tím trong con ngươi hắn, chiếu ra tia sáng huyễn hoặc mê ly.
Ánh trăng nhu hòa chiếu sáng tuyết địa, trăng tròn hiếm thấy, hắn nhìn theo dấu chân tiểu hồ ly, ánh trăng mê ly mang theo vài phần mê huyễn.
Tiểu hồ ly nằm trên một đống tuyết trắng, cái lỗ tai màu đỏ nhẹ nhàng run lên, cái đuôi quét tới quét lui trên mặt tuyết, chỉ l.i.ế.m một ngụm rượu mà thôi, nhưng nàng lại như mang theo men say ngoe nguẩy đầu say sưa.
Khóe môi hắn chậm rãi hiện lên nụ cười nhạt, song giây tiếp theo, nụ cười đột nhiên đọng lại trên mặt.
Hắn chợt trừng lớn hai mắt, chỉ thấy tiểu hồ ly lăn một vòng trong tuyết, quay sang không phải là hồ ly, mà rõ ràng là một gương mặt cô gái thanh lệ tuyệt sắc.
Nhất định là nhìn lầm rồi, hắn uống nhiều rượu lắm mới sinh ra ảo giác. Nhưng có trời mới biết, hắn nhìn thấy gương mặt mà tình nguyện tin đó là ảo giác cũng không chớp một cái, bất động nhìn chằm chằm nàng.
Vừa lại lăn một vòng, khuôn mặt cô gái đã không còn m.ô.n.g lung, hoàn toàn hiển hiện ra, trên người hồ ly cũng chậm rãi vươn cổ tay tinh tế như ngọc, eo nhỏ nhắn không đủ nắm, cùng với hai chân thon dài tuyết trắng.
Tóc đen như nước buông xuống trên lưng tuyết trắng ngọc bóng loáng, giống như lụa thượng đẳng, tóc hai bên lỗ tai màu đỏ rực diễm lệ, khuôn mặt như tuyết sáng động lòng người, càng phát ra yêu khí dụ dỗ cùng linh khí tinh khiết.
Cô gái chậm rãi xuất hiện dưới ánh trăng, tản ra ánh sáng nhu hòa nhưng đẹp mắt, bề ngoài tuyết trắng ngăn trở trước n.g.ự.c cùng hạ thân, nàng nghiêng thân ngã trong đất tuyết, tay trái có chút giơ lên, trong lòng bàn tay nâng một vật bị một đoàn hắc khí nồng nặc bao vây, hắn căn bản không thấy rõ lắm.
Khuôn mặt tinh sảo nhỏ nhắn chậm rãi tiến đến trước hắc khí, hình như hết sức hưởng thụ, đôi mắt màu lam lạnh híp lại, hắc khí chậm rãi chui vào ánh mắt nàng. Đôi mắt từ từ lắng đọng thành nhan sắc đen nhánh, đôi mắt sáng động lòng người, càng phát ra trong suốt.
Đó là… Linh thú tu luyện ở dưới ánh trăng sao?
Nhưng nàng chỉ là linh thú, đừng nói chỉ là linh thú cấp 1, kể cả thần thú cấp 1 cũng không thể hóa thành hình người.
Khuôn mặt cô gái kia hắn chưa bao giờ gặp, nhưng mặt mày lại bất giác tác động vào suy nghĩ của hắn, khiến hắn kinh ngạc nhìn không muốn hồi thần lại.
Đột nhiên một cụm mây đen trên bầu trời thổi đến, chặn lại ánh trăng, cô gái kia chậm rãi mở to mắt, lười biếng ngẩng đầu liếc nhìn bầu trời, khóe miệng vểnh lên, hình như có chút không hài lòng, nhưng cổ tay vừa chuyển, hắc khí nồng nặc liền biến mất không gặp, trong con ngươi đen nhánh của nàng lui dần, cuối cùng biến thành màu lam lạnh thản nhiên.
“Thật nhanh, xem ra không nhanh một chút thì không ra được.” Cô gái trề môi, miễn cưỡng nói.
Ánh trăng hoàn toàn bị mây đen che, cực nhỏ cũng không rọi xuống, nàng nhẹ nhàng c.ắ.n một chút môi đỏ mọng, da thịt như ngọc chậm rãi nhạt đi giữa đất tuyết, cuối cùng tiến vào bề ngoài tiểu hồ ly, lăn một vòng trên mặt đất lại biến thành tiểu hồ ly lỗ tai đỏ.
Đừng đi….
Phong Liên Dực vội vàng kêu gọi ở trong lòng, đột nhiên bước đi lảo đảo từ hành lang ra ngoài, một khoảng đất tuyết bị hắn giẫm rạp rạp rung động, ba bước cũng thành hai bước đi tới trước mặt tiểu hồ ly, ôm nàng khỏi đất tuyết, nhưng lại phát giác hồ ly nhắm mắt lại, đã sớm ngủ say không nhúc nhích, hình như không bận tâm bất cứ chuyện từ bên ngoài.
Chóp mũi ửng đỏ hình như là uống rượu ….
Là ảo giác sao?
Không thể nào!
