Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 548 Linh Thú Cấp 1
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:12
Mặc Liên giật mình, trong ánh mắt từng giọt nước mắt rơi xuống, toàn bộ lệ nóng nện trên đầu tiểu hồ ly như trời mưa, nàng cuống quít tìm một chỗ núp.
“Ngươi… tại sao ngươi cũng khóc?” Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên an tĩnh lại, nghe hắn kiềm nén nức nở, lần đầu tiên nghe được tiếng nam nhân khóc, cảm giác thật kỳ diệu.
Người kia là ai? Tại sao ở bên cạnh nàng? Hắn hình như không có ác ý, rất quan tâm nàng, còn khóc trước mặt nàng.
“Là ta…” Mặc Liên thấp giọng nói.
“Ngươi làm sao vậy?” Hoàng Bắc Nguyệt khó hiểu, nàng giống như ngủ một giấc dài, trong mộng không có gì hết, chờ tỉnh lại thì cảm giác trên người như bị xé ra, đau đến khó tin.
Mà người này cảm giác còn đau hơn nàng.
“G.i.ế.c, ta, g.i.ế.c ngươi” Mặc Liên thống khổ nói.
Hoàng Bắc Nguyệt không còn rơi nước mắt, ngược lại mỉm cười, thiện lương nói: “Đâu có? Ta không phải vẫn sống tốt sao?”
Đó là vì Thuật Chiêu hồn. Tiểu hồ ly trốn ở trong đống chăn, lộ ra đôi mắt nhìn bọn họ, trong lòng yên lặng nói.
Nàng nghe bọn hắn nói qua, là bởi vì Thuật Chiêu hồn của Mặc Liên, mới để Hoàng Bắc Nguyệt sống lại, nếu không nàng đã sớm c.h.ế.t.
Người này rất đáng thương, trái tim đều bị móc ra vậy mà vẫn có thể sống sót. Tuy nhiên những người thích cô ấy đều là nhân vật rất lợi hại, các loại linh đan diệu d.ư.ợ.c căn bản không thiếu, vô luận thế nào cũng có thể để nàng chậm rãi phục hồi.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi giơ tay lên, lục lọi mò lấy mặt Mặc Liên, lòng bàn tay chạm được một mảnh nước mắt, nàng muốn lùi tay về, lại bị Mặc Liên bắt được.
Trên mặt có chút đỏ ửng, Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Ngươi là ai?”
Tay Mặc Liên run lên một cái, nghẹn lời nói: “Lưu Triệt.”
Thuật Chiêu hồn mang hồn phách về sẽ mất trí nhớ trước, có thể đem nàng trở về, Mặc Liên chỉ cảm thấy vô cùng may mắn, không có cảm giác người trước mặt kém rất nhiều người trong lòng hắn trước kia.
Hắn thầm nghĩ để nàng nhận thức mới, không muốn để nàng nhớ tới chuyện không vui lúc trước.
Nếu đã quên hết thảy thì không cần nhớ cái gì hết, kể cả tên của hắn.
Mặc Liên, hắn vẫn hận mọi chuyện từ cái tên này.
Đại khái động tĩnh bên trong kinh động người ở bên ngoài, Thiên Đại Đông Nhi vội vã đi tới, nhìn thấy một màn trước mắt, không khỏi vui mừng lẫn sợ hãi nói: “Rốt cuộc tỉnh dậy sao?”
Nghe được giọng nói của nàng, Bắc Nguyệt quận chúa hoảng hốt một chút, lập tức cười vươn tay: “Đông Lăng? Là ngươi sao?”.
Thiên Đại Đông Nhi nao nao, tuy nhiên nghĩ đến Mặc Liên từng nói nàng có lẽ sẽ quên chuyện đã xảy ra, bởi vậy cũng bình thường trở lại, cười đi qua: “Là ta.”
Bắc Nguyệt quận chúa cầm tay nàng, đột nhiên nước mắt liên liên, vừa khóc vừa nói: “Ta thật sợ không thấy được ngươi, không có mẫu thân, ta cũng chỉ còn lại ngươi .”
“Như thế nào đột nhiên khóc?” Thiên Đại Đông Nhi có vẻ thật bất ngờ, nhiều năm như vậy tưởng rằng nàng rốt cuộc kiên cường, không ngờ dễ khóc như vậy.
“Ta…” nghẹn ngào một chút, Bắc Nguyệt quận chúa không nói ra lời.
Tiểu hồ ly nhìn tràng cảnh bọn họ gặp mặt cảm động, cảm giác chính mình kẹp ở giữa có chút bất tiện, bởi vậy nhân cơ hội chạy khỏi đống chăn, ngẩng đầu nhìn thấy Phong Liên Dực không biết khi nào cũng vào, hắn đứng bên cạnh bàn trang điểm, không có tới gần, con ngươi màu tím thật sâu nhìn Hoàng Bắc Nguyệt.
Không biết có phải nhìn lầm hay không, nàng hình như thấy hắn cau mày lại, ánh mắt đột nhiên thâm thúy khó tin.
Hắn rất thích Hoàng Bắc Nguyệt, vì sao nàng rốt cuộc tỉnh dậy, hắn thoạt nhìn lại bình tĩnh như vậy?
Tiểu hồ ly không biết.
“Ngươi đứng ở đó làm gì? Không phải nói suy nghĩ của mình sao?” Thiên Đại Đông Nhi an ủi Bắc Nguyệt quận chúa vài câu, liền quay đầu nhìn Phong Liên Dực.
Bắc Nguyệt quận chúa sợ hãi hỏi: “Còn có ai sao?” Ánh mắt của nàng không nhìn thấy, cũng không cảm giác nguyên khí lưu động trong phòng, không biết vẫn có một người.
Nghĩ đến vừa rồi khóc trước mặt người khác thành như vậy, không khỏi ngượng ngùng, gò má nhợt nhạt có chút phớt hồng.
Thiên Đại Đông Nhi cười nói: “Là Phong Liên Dực, hắn vẫn chờ ngươi tỉnh lại.”
Trong lời nói mập mờ, càng làm cho Bắc Nguyệt quận chúa xấu hổ đỏ mặt, lặng lẽ kéo một chút ống tay áo Thiên Đại Đông Nhi, thấp giọng nói: “Phong Liên Dực, là con tin của nước Bắc Diệu sao?”
Thiên Đại Đông Nhi nhìn nàng một cái, mày cũng nhăn lại, nhìn nhanh về phía Mặc Liên, hình như đang chờ đáp án.
Mặc Liên nói: “Nàng, không nhớ rõ.”
“Nhưng…” Thiên Đại Đông Nhi buột miệng định nói, nhưng tại sao chỉ nhớ rõ Phong Liên Dực là con tin của nước Bắc Diệu chứ?
Không chờ Đông Lăng nói ra, Phong Liên Dực đã dịu dàng mở miệng: “Là ta.”
Bắc Nguyệt quận chúa giật mình một cái, từ trước chỉ nghe qua tên của hắn, biết hắn ưu nhã tuấn mỹ, phong hoa tuyệt đại, về hắn nghe đồn đủ loại, vẫn chỉ tồn tại trong tưởng tượng của nàng, không ngờ hôm nay hắn tự mình đến trước mặt nàng, điều này làm nàng thật bất ngờ.
“Tạ ơn, cám ơn ngươi.” Nàng lắp bắp mở miệng, cục xúc bất an, không biết nên nói cái gì nữ.
“Chuyện tất nhiên.” Trong mắt tím liễm liễm nổi lên ý cười dịu dàng.
Chẳng lẽ sẽ không ai phát hiện sao? Hắn tươi cười nhìn như dịu dàng thân cận, nhưng kì thực lại duy trì sự xa cách lễ phép cùng khách khí.
Tiểu hồ ly khó hiểu nhìn hắn.
“Vừa rồi còn nói ra suy nghĩ của mình, hiện tại như thế nào không nói?” Thiên Đại Đông Nhi liếc mắt nhìn hắn, nghĩ đến hắn lo lắng ở bên ngoài như vậy, sau khi đi vào vẫn có thể bình tĩnh dịu dàng như thế không khỏi buồn cười.
“Dưỡng thương tốt nhé.” Phong Liên Dực mỉm cười, “Bắc Nguyệt quận chúa, đa tạ ngươi đã cứu ta.”
Đối với xưng hô này của hắn, Thiên Đại Đông Nhi đột nhiên nhăn mi lại, hắn không cần phải xa lạ như thế chứ?
“Ta đã cứu ngươi sao?” trên mặt Bắc Nguyệt quận chúa lộ vẻ mờ mịt, “Ta không nhớ rõ chút nào, ta còn có thể cứu người sao”.
“Hy vọng ngươi sớm ngày khôi phục, sau này nếu quận chúa cần giúp, nước Bắc Diệu cùng Thành Tu La dốc hết toàn lực trợ giúp quận chúa.” Phong Liên Dực khẽ mỉm cười nói, ưu nhã mê người, giống Cửu hoàng t.ử khi xưa.
“Ta sao nhận nổi chứ?” Bắc Nguyệt quận chúa hoảng sợ, hứa hẹn này cũng quá nặng đi! Nàng không biết Thành Tu La, nhưng nàng biết nước Bắc Diệu là cường đại bậc nào.
“Ngươi nhận nổi.” Phong Liên Dực vừa nói, chuyển hướng Mặc Liên nói: “Mặc Liên các hạ, có thể mượn chút thời gian nói chuyện không?”
Mặc Liên gật đầu, đứng lên đi theo Phong Liên Dực ra ngoài.
Chờ ta! Tiểu hồ ly vội vàng chạy xuống giường, nàng nhỏ như vậy, rất dễ dàng thoát khỏi ánh mắt mọi người!
Đi ra Lưu Vân Các, Phong Liên Dực lại không dừng lại, đi dọc theo đường mòn ưu nhã trong phủ trưởng công chúa, đi tới chỗ hoang vắng không ai tới.
Mặc Liên không biết hắn muốn đi tới đâu, chính mình không có kiên nhẫn tốt như vậy, bởi vậy dừng lại bước chân, không muốn đi.
Phong Liên Dực cũng dừng lại bước chân, từ nơi này vừa vặn có thể nhìn thấy từ đường của phủ trưởng công chúa, nơi đây luôn luôn u tĩnh, trừ hàng ngày quét dọn thì không ai nguyện ý qua, nghe nói năm năm trước, dưới tàng cây trong từ đường đào ra một t.h.i t.h.ể gia đinh hết sức kinh khủng.
Trong từ đường cây cối xanh um, cành lá xum xuê, một nhánh cây vươn ra từ cây đại thụ, hắn hoảng hốt mỉm cười.
Năm năm trước gặp gỡ ở đây.
Đêm đó lúc hắn xem thiên tượng, nhìn thấy một luồng hắc khí nồng đậm từ bầu trời đột nhiên xuất hiện, mãnh liệt như vạn thú chạy chồm dũng mãnh bay nhanh vào từ đường phủ trưởng công chúa, hắn cảm giác bất thường nên chạy tới nhìn.
Không ngờ lại nhìn thấy Bắc Nguyệt quận chúa bị ngoại giới xưng là ‘phế vật’ ra tay giáo huấn hạ nhân. Thủ đoạn tàn nhẫn hoàn toàn không giống một Tiểu nha đầu mười hai tuổi.
Dưới ánh trăng, nàng thanh lạnh cao ngạo, lạnh lùng ngước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh sảo nhưng lại tràn ngập địch ý cùng khinh thường hắn.
Hắn liếc mắt một cái đã nhìn ra vẻ bất phàm của nàng.
“Nói.” Mặc Liên ngắn gọn nói.
Phong Liên Dực ngẩn ra, rời tầm mắt khỏi từ đường xa xa, nhìn về phía Mặc Liên, chậm rãi nói: “Thuật Chiêu hồn xảy ra sai sót sao?”
Mặc Liên liếc hắn một cái, trong con ngươi đen nhánh mơ hồ có chút phẫn nộ.
“Ta không có ý gì khác.” Phong Liên Dực thản nhiên địa nhếch khóe miệng, “Ta chỉ muốn biết, có hay không hồn phách một người chỉ có thể trở về thân thể của chính mình.”
“Tự nhiên.” Mặc Liên gật đầu, không cần nhiều lời.
“Vậy có thể có trường hợp hồn phách tiến vào sai thân thể không?” Phong Liên Dực kiên trì hỏi.
Mặc Liên cả giận nói: “Sẽ không!”.
Phong Liên Dực ngơ ngẩn, một lúc lâu mới gật đầu, nói: “Đa tạ.”
Gặp hắn thất hồn lạc phách, vẻ mặt hoảng hốt, Mặc Liên cũng không muốn hỏi nhiều, nếu không có gì muốn hỏi nữa thì hắn đi.
Mặc Liên rời đi hồi lâu, tiểu hồ ly mới hổn hển chạy tới, đường quá xa, chân của nàng quá ngắn, thật sự rất mệt mỏi.
Chỉ có nam t.ử mặc y phục trắng vẫn không nhúc nhích đứng, gió nhẹ thổi vạt áo của hắn, hắn nhìn phương hướng từ đường, hồi lâu không nói gì.
Tiểu hồ ly tưởng hắn hóa đá, không nhịn được vươn móng vuốt cào cào trên mặt giày, Phong Liên Dực mới chậm rãi cúi đầu.
Cặp mắt màu lam lạnh cấp bách nhìn hắn, hình như nói: ôm ta một chút! Ôm ta một chút!
Phong Liên Dực cúi người, ôm nàng vào lòng, êm ái vuốt ve lông mềm trên đỉnh đầu nàng.
“Ta muốn kể một câu chuyện xưa với ngươi.” Phong Liên Dực kinh ngạc nói, cũng mặc kệ nàng muốn nghe hay không, cứ thế mở miệng nói ra.
“Trước kia có một vương t.ử, hắn cùng một cô gái yêu nhau, mặc dù quá trình gian nan, chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, nhưng trái tim luôn hướng về nhau. Có một ngày, vương t.ử bị pháp sư nguyền rủa, cô gái vì cứu hắn, không tiếc trả giá tất cả, cuối cùng hy sinh chính mình. Vương t.ử cuối cùng cũng không chạy tới bên cạnh nàng, thậm chí không nghe được nàng nói câu cuối cùng. Vương t.ử vô dụng như vậy, có phải không đáng để cô gái cứu? Người c.h.ế.t hẳn là hắn mới đúng.”
Tiểu hồ ly quay đầu nghĩ, mặc kệ là ai c.h.ế.t đều không tốt, nếu có thể cùng sống sót thì tốt rồi.
Nàng nghĩ tới, đột nhiên trên đỉnh đầu có nước tí tách tích trên đầu nàng.
Trời lại mưa sao?
Nàng cố gắng ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy trên cái cằm xinh đẹp của hắn nước mắt ngưng tụ, tí tách rơi xuống.
Hôm nay nàng thấy hai nam nhân khóc.
Nàng ra sức cọ xát lòng bàn tay của hắn một chút, nếu như có thể nói, thật muốn ôm hắn một cái.
