Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 353 Cảnh Còn Người Mất
Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:51
Chiến Dã không nói hai lời, lập tức xuống ngựa, nắm dây cương, cùng nàng sóng vai đi giữa đầy trời tuyết.
“Cám ơn ngươi đã an ủi Anh Dạ.” Chiến Dã thấp giọng nói.
“Đều là người một nhà, cám ơn làm gì?”
Chiến Dã quay đầu, yên lặng nhìn nàng: “Bắc Nguyệt, ngươi có vẻ không vui.”
Hoàng Bắc Nguyệt thành thật gật đầu, cảm khái nói: “Ta chợt nhớ Phong Liên Dực năm đó ở nước Nam Dực, một người phong hoa tuyệt đại, không ngờ hôm nay lại là Tu La vương khiến người nghe tin đã sợ mất mật, thật sự là thế sự khó lường, trở tay không kịp.”
“Mọi người đúng là sẽ thay đổi.” Chiến Dã cũng cảm khái, “Hiện tại, nước Bắc Diệu cùng nước Đông Ly coi như kết minh.”
“Hai nước này là cường quốc liên hợp mạnh mẽ, là uy h.i.ế.p rất lớn đối với nước Nam Dực.” Ánh mắt tự do nhìn về phương xa. Tuyết rơi mê loạn con đường phía trước, cái gì cũng không nhìn thấy rõ.
Chiến Dã nói: “Mấy tiểu quốc xung quanh chủ yếu phụ thuộc vào hai quốc gia này. Hiện tại chờ xem nước Tây Nhung định làm thế nào.”
“Nước Tây Nhung?” Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi ánh mắt, bỗng nhiên nhớ tới Thiên đại Đông Nhi giờ phút này hẳn là đã trở lại nước Tây Nhung. Sư phụ nàng khôn khéo giảo hoạt lại cao ngạo, hẳn sẽ không đi phụ thuộc nước Bắc Diệu.
Tuy nhiên chuyện giữa những quốc gia không nói trước được. nước Bắc Diệu quan hệ với thành Tu La là một tai hoạ ngầm rất lớn.
“Việc này suy nghĩ nhiều vô ích, ta đưa ngươi trở về trước, tránh trong phủ có người lo lắng ngươi.” Chiến Dã dắt ngựa qua, muốn để nàng lên ngựa.
Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thoáng qua tuấn mã, đưa tay chỉ bầu trời, Băng Linh Huyễn Điểu đã ở trên không xoay quanh, chờ nàng gọi về.
Chiến Dã cười rộ lên: “Xem ra mặc kệ khi nào thì ta cũng không cần lo lắng cho ngươi.”
“Ngươi đó, sau khi trở về còn chưa lãnh giáo được ngươi đâu.” Hoàng Bắc Nguyệt cũng thoải mái nói.
“Ta tùy thời phụng bồi.” Chiến Dã vẻ mặt sang sảng tươi cười, phong thần tuấn lãng, khí chất khiến kẻ khác cũng cảm phục.
“Ta nhất định tìm cơ hội tốt lãnh giáo ngươi!” Hoàng Bắc Nguyệt nói xong, xoay người nhảy lên lưng Băng Linh Huyễn Điểu, cúi đầu nói: “Chiến Dã, mặc kệ là Hí Thiên hay là Hoàng Bắc Nguyệt, ta vẫn luôn coi ngươi là tri kỷ hảo hữu!”
Chiến Dã ngẩn ra, trầm giọng nói: “Ta cũng vậy..” Trong lòng chua xót, tuy nhiên, vậy cũng đủ rồi.
“Bắc Nguyệt!” Nhìn thấy nàng phải đi, Chiến Dã lại lên tiếng giữ nàng lại, “Hi Hòa cô cô hôm nay quả thật đã hồi kinh. Có điều cô cô không tiến cung, nhưng người rất nhớ ngươi.”
“Ta biết rồi!” Hoàng Bắc Nguyệt cười vẫy vẫy tay, khống chế Băng Linh Huyễn Điểu bay về phía trời cao.
Hôm nay ở Dục Tường cung không nhìn thấy công chúa Hi Hòa , nàng cũng đã đoán được. công chúa Hi Hòa đại khái không muốn tiến cung gặp Hoàng thượng, hoặc không muốn nhìn thấy thái hậu.
Nếu đổi lại là nàng, đại khái cũng không muốn tiến cung.
Quên đi, ngày mai đến phủ đệ của công chúa Hi Hòa một chuyến mới được.
Băng Linh Huyễn Điểu tốc độ cực nhanh, rất nhanh đã về tới phủ trưởng công chúa, thật lớn băng loan điểu trực tiếp rớt xuống sân. Một trận gió lạnh khiến thực vật hai bên nghiêng ngả.
A Lệ Nhã chạy nhanh tới, vừa rồi nàng đã cho bọn họ về trước.
“Vương! Có khách đến!” A Lệ Nhã nói khanh khách.
“A? Là ai tới?” Ở thành Lâm Hoài nửa đêm tìm đến nàng, đại khái chỉ có tiểu t.ử Lạc Lạc kia đi!
Hoàng Bắc Nguyệt một bên vỗ vỗ đầu Băng Linh Huyễn Điểu, để nó trở lại không gian linh thú. Ngẩng đầu liền về phía cửa thấy một nữ t.ử nhung trang anh khí, bởi vì ngược sáng nên nhất thời không nhìn thấy mặt người kia, tuy nhiên tư thế oai hùng bừng bừng khí thế cũng khiến nàng không nhịn được khen một tiếng trong lòng !
Được lắm nữ anh hùng không thua kém đấng mày râu!
Sở dĩ cảm giác người nọ là nữ t.ử, bởi vì nàng mặc dù mặc nhung trang, nhưng tóc lại tùy ý bù xù ở trên vai, theo gió bay lên, huống hồ, làm gì có nam nhân nào có dũng khí nửa đêm đứng trước cửa khuê phòng của nàng? Nếu có đã sớm bị đám người A Tát Lôi đ.á.n.h ra!
Nàng giật mình một cái, người nọ vẫn đứng ở cửa không nhúc nhích. Nhưng nàng biết, ánh mắt người nọ vẫn nhìn nàng, ngẫu nhiên cũng sẽ liếc thấy Băng Linh Huyễn Điểu hùng dũng oai vệ phía sau nàng.
“Hi Hòa cô cô?” Sau lúc run rẩy xúc động, Hoàng Bắc Nguyệt liền mở miệng hô một tiếng.
Người nọ nhìn nàng trong chốc lát nói: “Bắc Nguyệt, ngươi đã trưởng thành.”
Trong trí nhớ của công chúa Hi Hòa, lúc nhìn thấy nàng nhất định sẽ vạn phần sủng nịch ngoắc tay nói: “Bắc Nguyệt, mau tới để cô cô ôm một cái.” Nhưng bà hiện tại chỉ đơn giản nói một câu như vậy, có thể thấy nha đầu trước mắt này làm bà chấn động, khiến bà cảm giác không thể coi nàng như con nít mà đùa giỡn cùng cưng nựng.
Hoàng Bắc Nguyệt bước nhanh tới, vung lên khuôn mặt tươi cười, nói: “Hóa ra cô cô ở đây, ta còn cố ý chạy đến cung, tưởng rằng có thể nhìn thấy người!”
Công chúa Hi Hòa cười vỗ vỗ bả vai nàng, lòng chua xót nói: “Là cô cô không tốt, nhiều năm như vậy chưa từng tới thăm ngươi một lần.”
“Không phải hiện tại cô cô đã tới rồi sao?” Hoàng Bắc Nguyệt sáng sủa nói, vội vàng lôi kéo công chúa Hi Hòa vào nhà.
Dưới ánh đèn, mới nhìn kỹ trên mặt công chúa vẫn mang theo chút phong sương. Bà rất đẹp, hệt như trong trí nhớ vậy, trừ một chút tiều tụy bên ngoài, cơ bản không có gì thay đổi.
Công chúa Hi Hòa lớn lên giống Hoàng thượng, mặt trái xoan, mi như trăng rằm, nhãn quang như nước, mũi nhỏ mà cao thẳng, môi khéo léo hồng nhuận, thật là nét đẹp điển hình của mỹ nữ phía nam. Mặc nhung trang nên khuôn mặt có vẻ đẹp âm nhu.
Nhưng hàng năm bôn ba trong quân rèn luyện, công chúa Hi Hòa quả thật rất có uy nghiêm của quân nhân. Lúc đứng ở cửa chính là phong thái của nữ tướng quân uy phong lẫm liệt! Xem ra, muốn có khí chất phải rèn luyện nhiều!
Tóc lung tung bù xù, công chúa Hi Hòa hơi ngượng ngùng, nói: “Lúc tới rất vội vàng, chờ ngươi về liền muốn rửa mặt chải đầu, buộc lại tóc, ai ngờ ngươi đã về rồi.”
“Ta giúp cô cô chải tóc nhé” Hoàng Bắc Nguyệt cầm lược, chậm rãi chải mái tóc dài đen mượt của công chúa Hi Hòa.
