Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 352 Cảnh Còn Người Mất

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:51

Sau một lát, sứ giả phong trần mệt mỏi đi vào quỳ xuống, nói: “Mạt tướng phụng mệnh, tám trăm dặm khẩn cấp đưa tin từ nước Bắc Diệu!”

“Nói!” Chiến Dã nói năng có khí phách ra lệnh.

Sứ giả lập tức nói: “hôm qua tân hoàng nước Bắc Diệu đăng cơ, cũng tuyên bố nghênh lập tân Hậu!”

Hoàng Bắc Nguyệt mặt mày lưa thưa nhíu một cái, không ngờ hắn lập hậu nhanh như vậy. Tuy nhiên, đó cũng là chuyện trong dự tính.

Chiến Dã ngưng mi, nhìn thoáng qua thái hậu, chuyệnmPhong Liên Dực lập hậu, mặc dù là đại sự, nhưng không cần phải khẩn cấp về đế đô bẩm báo?

“Còn có chuyện gì?”

“Bẩm thái t.ử điện hạ, tân Hậu là Ngụy Yên Nhiên, con gái của Đại tướng quân Ngụy Võ Thần nước Đông Ly”.

Trong nháy mắt, chén trà trong tay Hoàng Bắc Nguyệt bị bóp nát. Ánh mắt bình thản thanh lạnh trở nên vô cùng sắc bén, “Lặp lại lần nữa, là ai?”

Trong nháy mắt, nàng như thay đổi thành một người khác, từ một thiếu nữ thanh lệ đáng yêu, biến thành một người khí thế phi phàm bá giả!

Sứ giả bị doạ nhảy dựng lên, không dám cãi lời, lắp bắp nói: “Là…, là Ngụy Yên Nhiên, con gái của Đại tướng quân Ngụy Võ Thần nước Đông Ly !”

Đầu ngón tay mảnh khảnh bị mảnh vỡ chén trà cứa thành vết thương, m.á.u tươi cùng nước trà nóng bỏng chảy xuôi xuống, Hoàng Bắc Nguyệt không hề có cảm giác đau, khóe miệng lạnh lùng cười: “Được lắm Ngụy Yên Nhiên!”

Cử động này của nàng khiến thái hậu cùng Chiến Dã giật mình, nhìn thấy ngón tay nàng chảy m.á.u, thái hậu lập tức sai cung nữ: “Nhanh mang t.h.u.ố.c trị thương đến!”

“Hoàng tổ mẫu, không cần.” Hoàng Bắc Nguyệt buông tay ra, ném mảnh sứ xuống t.h.ả.m. Đưa ngón tay chảy m.á.u bỏ vào miệng, động tác ưu nhã lãnh khốc, “Thương nhỏ mà thôi.”

Bộ dáng này của Hoàng Bắc Nguyệt mang vẻ trời sinh lẫm liệt tà khí, khiến người ta không dám tới gần, cảm giác nàng vô cùng xa lạ.

“Bắc Nguyệt, ngươi làm sao vậy?” Chiến Dã ân cần hỏi, bộ dáng này của nàng khiến người ta lo lắng cùng rùng mình dựng tóc gáy.

“Ta không sao.” Hoàng Bắc Nguyệt mỉm cười với hắn, mặt mày cong cong, nhìn về phía công chúa Anh Dạ, “Công chúa, ngươi không sao chứ.”

Chiến Dã lúc này mới nhớ tới công chúa Anh Dạ, vội vã xoay người nhìn nàng, chỉ thấy khuôn mặt nàng trắng bệch như cắt không còn giọt m.á.u, môi tái nhợt run rẩy, lắc lắc đầu, “Ta không sao, không có chuyện gì”

Sứ giả bị áp lực với bầu không khí trong phòng, hắn cảm giác không thở nổi, cũng may Chiến Dã phất tay nói : “Ngươi đi nghỉ ngơi đi.”

“Vâng!” Sứ giả như được đại xá, vội vàng đi thật nhanh như chạy trốn.

“Ta, ta cũng về nghỉ ngơi, hoàng tổ mẫu cũng nghỉ sớm đi, Anh Dạ sẽ trở lại thăm người sau.” công chúa Anh Dạ thất hồn lạc phách hành lễ, không chờ thái hậu đáp đã liêu xiêu bước ra ngoài.

“Anh Dạ!” Chiến Dã muốn đuổi theo, bị Hoàng Bắc Nguyệt kéo lại, nàng nhẹ giọng nói: “Để ta đi.” Vừa nói, nàng cúi người chào thái hậu, đuổi theo công chúa Anh Dạ.

Thái hậu thở dài một tiếng: “Đứa bé Anh Dạ kia, liệu có bị kích thích quá lớn không?”

“Anh Dạ là thiếu nữ tốt, Phong Liên Dực không hợp với muội ấy, như vậy rất tốt, hy vọng Anh Dạ vĩnh viễn không có quan hệ gì với hắn nữa.”

Lúc biết tin Phong Liên Dực là Tu La vương, hắn biết Anh Dạ đã hoàn toàn không có hi vọng. Như vậy cũng tốt

Ra khỏi Dục Tường cung, công chúa Anh Dạ đuổi hết cung nữ đi, một mình lặng lẽ đi về phía trước, bầu trời không biết tuyết rơi khi nào, từng mảnh từng mảnh bông tuyết rơi trên gương mặt, rất nhanh tan thành nước chảy xuống. Dưới chân đột nhiên giẫm phải cái gì trơn trượt suýt ngã sấp xuống. Một bàn tay từ phía sau kịp thời vươn đến đỡ lấy nàng.

Anh Dạ nhìn lại, dưới ánh đèn cung đình, khuôn mặt Hoàng Bắc Nguyệt tinh sảo an tĩnh lẳng lặng nhìn nàng, một cây dù chậm rãi chuyển qua  đỉnh đầu nàng, Hoàng Bắc Nguyệt nhẹ giọng nói: “Tuyết rơi rồi”

Trong nháy mắt đó, công chúa Anh Dạ vốn không định khóc nhưng đột nhiên hốc mắt đỏ bừng, sau đó liền ‘oa’ một tiếng khóc lớn lên, nhào vào lòng Hoàng Bắc Nguyệt.

“Bắc Nguyệt, ta nên làm gì đây? Ta từ nhỏ đã thích hắn như vậy, ta tưởng sau khi trưởng thành, hắn nhất định lấy ta, tại sao hắn lại kết hôn với người khác?”

Hoàng Bắc Nguyệt vỗ nhẹ lưng của nàng, tại sao hắn lại kết hôn với người khác? Tại sao?

“Hắn nói hắn đã thích người khác, ta sớm biết hắn sẽ không cưới ta, nhưng ta rất đau đớn, nghĩ sau này không được ở bên hắn, ta không còn thiết ở trên đời nữa! Cuộc sống của ta về sau lại không thể có hắn ”

Anh Dạ kích động nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, thân thể run rẩy như thật sự muốn biến mất khỏi thế giới này.

Đây là lần đầu tiên Hoàng Bắc Nguyệt nhìn thấy công chúa Anh Dạ ngang ngạnh đáng yêu, được sủng ái tận trời khóc lóc thê t.h.ả.m, bất lực. Nàng như đứa trẻ bị vứt bỏ khóc rống không ngừng, nước mắt cũng gần như nhiễm ướt y phục của nàng.

Nàng lẳng lặng che dù, đôi mắt đen nhánh thâm thúy bình tĩnh, giữa đầy trời gió tuyết không một gợn sóng.

Lúc biết Phong Liên Dực thành thân, công chúa Anh Dạ có thể tùy ý rơi lệ khóc lớn, mà nàng lại một giọt nước mắt cũng không rơi được.

Trong thâm tâm nàng tự nhủ: Hoàng Bắc Nguyệt, bất luận kẻ nào cũng không đáng để ngươi rơi nước mắt! Ngươi ngàn vạn, ngàn vạn lần không thể khóc!

“Anh Dạ, ngươi biết không? Trong suốt cuộc đời ngươi, có người chỉ có thể tô điểm cho tuổi thanh xuân, tạo cho ngươi năm tháng huy hoàng, nhưng cuối cùng hắn sẽ rời đi, tựa như gió, không thể vĩnh viễn đứng lại, trừ phi hắn đã c.h.ế.t.”

Anh Dạ nghẹn ngào, ngẩng đầu hỏi nàng: “Vậy ta nên làm cái gì bây giờ?”

Hoàng Bắc Nguyệt dịu dàng cười nói: “Ngươi nếu hận hắn, thì nghĩ biện pháp g.i.ế.c hắn! Nếu ngươi không nỡ xuống tay thì quên hắn đi.”

Anh Dạ tựa vào trong lòng nàng, tiếng khóc trầm thấp vẫn chưa ngừng, không biết nàng nghĩ thế nào, nhưng Hoàng Bắc Nguyệt biết, đại khái sau này sẽ không còn được thấy dáng vẻ ngang ngạnh tùy hứng, cũng rất đáng yêu của công chúa Anh Dạ.

Tuyết càng rơi càng lớn, không bao lâu, trên mặt đất đã đóng một tầng tuyết nhợt nhạt, Hoàng Bắc Nguyệt đưa công chúa Anh Dạ về tẩm cung, chính mình chậm rãi trở về.

Gió bắc gào thét, tuyết bay tán loạn.

Nàng cầm cây dù màu xanh, áo váy gấm vóc màu xanh nhạt, khoác trên người áo choàng lông cáo trắng toát, đi giữa trời tuyết, gió thổi bay sợi tóc, hiển lộ ra khuôn mặt lạnh như tuyết.

“Bắc Nguyệt!” Một con ngựa ở phía trước bước nhanh tới, trên lưng ngựa Hắc y nam t.ử đạp tuyết đi tới trước mặt nàng, “Tuyết lớn như vậy, ta đưa ngươi trở về!”

Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, cằm đầy tuyết trắng cười nói: “Ngươi đã quên ta có Băng Linh Huyễn Điểu sao. Một chút tuyết này vẫn không làm khó dễ được ta, Chiến Dã, xuống đi cùng ta một đoạn đi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 352: Chương 352 Cảnh Còn Người Mất | MonkeyD