Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 354 Cảnh Còn Người Mất

Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:51

Công chúa Hi Hòa nhìn Hoàng Bắc Nguyệt trong gương. Khuôn mặt quen thuộc sao lại giống hệt hoàng tỷ như vậy?

Khi còn bé, hoàng tỷ cũng giúp bà chải tóc như thế, tình cảnh này thật giống năm đó, nhưng giờ cảnh còn người mất.

“Cô cô khóc cái gì? Người trong tâm đã sớm qua đời, sớm vào cực lạc, nên vì họ cao hứng mới đúng.” Hoàng Bắc Nguyệt bình thản nói.

Công chúa Hi Hòa mặt đẫm nước mắt, xoay người, nhẹ nhàng ôm Hoàng Bắc Nguyệt vào trong lòng, “Bắc Nguyệt, xin lỗi ”

Hoàng Bắc Nguyệt nghĩ thầm hôm nay thật là một ngày rơi lệ, mới vừa an ủi  công chúa Anh Dạ gào khóc, hiện tại lại an ủi công chúa Hi Hòa. Cũng là công chúa sao lại khóc đáng thương như vậy? ,

“Người có lỗi với ta, ta đã trừng phạt từng người, kế tiếp còn có Ngụy Võ Thần của nước Đông Ly .”

Công chúa Hi Hòa thân thể chấn động, vội vàng ngẩng đầu, nói: “Bắc Nguyệt, Ngụy Võ Thần không phải người bình thường, hắn rất lợi hại, ngươi không nên đi trêu chọc hắn! Ta sẽ đối phó với hắn!”

Hoàng Bắc Nguyệt cười lắc đầu: “Ta muốn chính tay mình g.i.ế.c kẻ thù, cô cô không nên nhiều lời. Ngụy Võ Thần có thần ta cũng kéo hắn từ đàn thần xuống bă thành nhìn mảnh!”

Vẻ mặt tàn nhẫn lóe lên từ trên khuôn mặt thanh lệ, công chúa Hi Hòa ngây người một chút, cho là mình nhìn nhầm, trong lòng trống n.g.ự.c đập thình thình, cảm giác Tiểu nha đầu này sao lại ch.ói mắt như vậy?

Đứa bé Bắc Nguyệt nhu nhược nhát gan từ bé hoàn toàn không thấy! Do nhiều năm rèn luyện khiến nàng phát triển sao?

Hoàng Bắc Nguyệt lộ ra lúm đồng tiền sáng lạn, “Cô cô làm sao vậy?”

“Bắc Nguyệt, ta quên hỏi ngươi, bản lĩnh của ngươi là học của ai?” công chúa Hi Hòa hỏi.

“Hiên Viên Vấn Thiên.” Hoàng Bắc Nguyệt không do dự nói ra cái tên này.

Thật sự là bất ngờ, công chúa Hi Hòa nghe cái tên này, cả người như hóa đã không nhúc nhích, ngơ ngác nhìn nàng, lúc lâu sau cả người run rẩy hỏi: “Hắn, hắn còn sống?”

“Cô cô quen hắn sao?” Hoàng Bắc Nguyệt ra vẻ ngây thơ cùng mừng rỡ hỏi.

“Hắn cùng mẫu thân ngươi…” công chúa Hi Hòa vội vàng che miệng lại, ý thức chính mình lỡ lời, vội vàng lắc đầu, “Không có gì, ta làm sao quen hắn! Ta không quen hắn!” ,

Hoàng Bắc Nguyệt thu hồi vẻ mặt tươi cười, nói : “Cô cô có chuyện gạt ta”

Nàng không phải là hỏi một câu, mà dùng giọng điệu khẳng định!

“Không có, ngươi suy nghĩ nhiều quá.” công chúa Hi Hòa đã khôi phục trấn định, nhưng sự bối rối trong nháy mắt đó, đã toát ra thứ gì đó.

Hoàng Bắc Nguyệt cũng không hỏi nữa, tiếp tục giúp công chúa Hi Hòa chải tóc. công chúa Hi Hòa nhìn nàng trong gương, cười hỏi: “Bắc Nguyệt, sư phụ ngươi cùng trở về với ngươi sao?”

“Hắn không phải sư phụ ta, chỉ giao cho ta một vài thứ liền rời đi.”

“Vậy hắn hiện tại ở đâu? Dạy ngươi lợi hại như vậy, ta nhất định phải cảm tạ hắn thật nhiều. Huống hồ cao thủ như thế nếu có thể ở lại nước Nam Dực thì không còn gì tốt hơn.”

Hoàng Bắc Nguyệt nghiêng đầu suy nghĩ một chút, đã nói: “Hắn hình như nói rằng muốn đi nước Đông Ly một chuyến, không biết khi nào thì trở về.”

Công chúa Hi Hòa đang quệt hộp son trên bàn, nghe nàng nói xong đột nhiên tay run lên, móng tay liền bóc được một đám son ra.

“Công chúa cẩn thận, phấn này nhất trơn, tùy tiện một đào là có thể lấy cả đám lớn.” Hồng Chúc vội vàng đi tới, đưa khăn thêu lau móng tay cho công chúa Hi Hòa.

Công chúa Hi Hòa cười nói: “Quả thật, phấn này ở đâu vậy?”

Hoàng Bắc Nguyệt nói : “Là cống phẩm do Tư La tiến cống!”

“Hóa ra là son của Tư La, quả nhiên rất tốt.” công chúa Hi Hòa lau khô ngón tay, tùy ý chơi đùa cùng khăn thêu.

“Ta có hai hộp phấn ở đây, ngày mai để Hồng Chúc mang đến cho cô cô.” Hoàng Bắc Nguyệt như con nít bị khen ngợi mà cao hứng.

Công chúa Hi Hòa cười gật đầu: “Vậy cám ơn ngươi, không còn sớm nữa, ta phải trở về, trong quân còn có việc.”

Hoàng Bắc Nguyệt lưu luyến nói: “Cô cô, ngươi khó có cơ hội trở về, đêm nay ở lại đây đi.”

Ngẫu nhiên lộ ra bộ dáng của tiểu cô nương thật khác lạ, A Lệ Nhã nhìn thấy mà con mắt trợn cả lên.

“Chuyện trong quân không thể chậm trễ, qua vài ngày cô cô sẽ trở lại với ngươi, được không?” công chúa Hi Hòa dịu dàng sờ sờ tóc của nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt không thể làm gì khác hơn là nhu thuận gật đầu: “Ta đưa cô cô ra ngoài.

“Không cần, bên ngoài rất lạnh.” công chúa Hi Hòa nhìn nàng một cái liền bước ra ngoài, mang người hầu rời khỏi Lưu Vân Các, rất nhanh chỉ nghe tiếng vó ngựa đã đi xa.

Hoàng Bắc Nguyệt đứng ở cửa, ngón tay chậm rãi vuốt ve tượng gỗ điêu khắc trên cửa, ánh mắt thâm thúy nhìn phía trước.

“Chủ nhân, công chúa Hi Hòa có gì đó bất thường.” Hồng Chúc đứng phía sau lưng nàng cau mày nói, “Ngay cả ta cũng biết, nơi lạnh giá như Tư La không thể làm ra son phấn, càng khỏi nói tiến cống! Người là công chúa tôn quý, dù hàng năm ở trong quân cũng không thể không biết!”

“Người không phải không biết, mà là quá sốt ruột, cho nên không cân nhắc.” Hoàng Bắc Nguyệt  thản nhiên nói, chậm rãi thong thả bước vào phòng ngồi xuống, đem hộp son bị đào một cái lên thưởng thức một chút. “Tiết đồng thời dị, cảnh còn người mất, ta thật chua xót!”

“Chủ nhân, chi bằng ta đi theo nàng xem chuyện gì xảy ra!” Hồng Chúc đề nghị nói.

“Cũng tốt, nhưng không nên đả thảo kinh xà, có động tĩnh gì lập tức nói cho ta biết.”

“Vâng!” Hồng Chúc xoay tròn thân, biến thành một đạo bóng trắng từ cửa sổ đi ra ngoài.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 354: Chương 354 Cảnh Còn Người Mất | MonkeyD