Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 351 Cảnh Còn Người Mất
Cập nhật lúc: 02/05/2026 02:51
Trước trong cung cất kỹ một viên, lúc trưởng công chúa Huệ Văn bệnh nặng, Hoàng thượng hạ lệnh đưa cho trưởng công chúa Huệ Văn điều dưỡng. Mà hiện tại, Hoàng Bắc Nguyệt đưa tới mười hai viên.
Tích thủy chi ân dũng tuyền tương báo*, nàng vĩnh viễn sẽ không bao giờ quên.
*Câu này có nghĩa là: làm ơn thì chỉ bằng một giọt nước nhỏ, còn báo ơn đền ơn người khác như một dòng suối mạnh mẽ, ý đề cao sự ơn nghĩa đối với người có ơn.
Thái hậu kinh ngạc nhìn ngưng ngọc đan trong hộp gấm, ngẩng đầu, khuôn mặt tái nhợt, ánh mắt khôn khéo phức tạp nhìn thoáng qua Hoàng Bắc Nguyệt.
Hoàng Bắc Nguyệt xuất phát từ tấm lòng nói: “Đây là một chút tâm ý của Bắc Nguyệt, hy vọng thái hậu vui lòng nhận cho.”
“Đứa trẻ ngoan, để ngươi bận tâm nghĩ tới ai gia.” Nghe giọng điệu nàng bình thản, tựa hồ như chưa từng xảy ra chuyện gì, thái hậu tự nhiên cũng muốn biểu lộ bộ dáng không có chuyện gì xảy ra. Kỳ thật bà biết, đứa nhỏ này không thể quên chuyện ngày trước.
Nếu không, nàng cũng không hết lần này tới lần khác không tới, bây giờ lại đưa mười hai viên ngưng ngọc đan. Nàng đang báo ân, người một nhà nào cần báo ân báo thù? nhưng nàng lại muốn báo. Đây là Bắc Nguyệt muốn dùng loại phương thức khác nói cho nàng: chuyện đã qua, nàng không quên!
Đứa nhỏ này, thông minh như mẫu thân mình. Nhưng Huệ Văn không có thủ đoạn lãnh khốc dứt khoát như nàng.
Người bên ngoài chứng kiến chỉ hiểu cháu gái hiếu thuận tổ mẫu, không nhìn ra thâm ý của hành động này như thái hậu nhiều tuổi và Hoàng Bắc Nguyệt tâm kế.
Một động tác phá hủy tư tưởng muốn muốn bồi thường cùng chuộc tội của Thái hậu. Nàng không cần bồi thường. Sự kiện kia vốn không có đúng sai, chỉ là đứng ở lập trường bất đồng, không cùng cảm thụ mà thôi.
Ở Bắc Nguyệt quận chúa, nàng đúng là mất đi mẫu thân, mất đi gia đình. Mà ở thái hậu lại cứu một quốc gia, cứu ngàn vạn gia đình. Nào có đúng sai đây? Mọi người bất đồng mà thôi.
Đời này mặc kệ thái hậu làm gì, nàng cũng sẽ không quên sự kiện kia, cho nên tốt hơn hết là không làm.
Hoàng thượng nhìn hành động của Bắc Nguyệt, trong lòng tràn đầy cảm khái và vui sướng, cảm giác nàng đã trưởng thành và hiểu chuyện. Kế tiếp, Hoàng thượng hỏi nàng này mấy năm nay trải qua chuyện gì. Nàng đúng mực trả lời, tóm lại bình bình đạm đạm, không để Hoàng thượng lo lắng.
Chiến Dã cùng Anh Dạ ở một bên nghe liên tiếp nhíu mày, nàng làm sao có thể trôi qua không một gợn sóng như vậy? Một màn ở nước Bắc Diệu kia cũng đủ kinh tâm động phách!
Công chúa Anh Dạ mấy lần định mở miệng nói chuyện, đều bị Chiến Dã ngăn lại, cuối cùng thái hậu hạ lệnh bày tiệc, người một nhà coi như đầm ấm vui vẻ ăn bữa cơm rau dưa.
Đêm nay Hoàng thượng vô cùng cao hứng, uống rất nhiều rượu, sau nói mê sảng, vẫn nói muốn phong nàng làm công chúa, cấp cho nàng đất phong lớn nhất, cho nàng vô thượng quyền thế cùng vinh quang ở nước Nam Dực. Cuối cùng lại muốn phong nàng là vua.
Hoàng hậu sắc mặt khó coi cực kỳ, ăn một nửa viện cớ thân thể không thoải mái sớm rời đi.
Hoàng Bắc Nguyệt cũng xấu hổ đến cực điểm, Hoàng thượng muốn nói mê sảng đúng là ngăn cũng không được, có thể thấy lúc còn trẻ nhất định tính cách thất thường.
Thái hậu cười nói: “Rượu vào liền nói bậy, Hoàng thượng uống nhiều quá.”
“Đúng vậy! Cũng may không phải trong triều đình, nếu không ‘quân không nói đùa’, Bắc Nguyệt sợ rằng trở thành nữ vương đầu tiên của nước Nam Dực!” công chúa Anh Dạ cũng vội vàng cười nói, hòa giải bầu không khí.
Không ai ngờ hôm nay nói đùa, ngày sau vậy mà thành thật.
“Hoàng thượng không chịu được t.ửu lượng, người đâu, đưa Hoàng thượng hồi tẩm cung nghỉ ngơi.” Thái hậu uy nghiêm hạ lệnh.
Tiểu thái giám bên người hoàng thượng không dám chậm trễ, lập tức sai cung nhân dìu Hoàng thượng ra ngoài.
“Nguyệt nhi, đừng rời đi, trẫm cho ngươi mọi thứ, trẫm xin lỗi hoàng tỷ, trẫm truyền lại cho ngươi hết thảy” Hoàng thượng vừ đi vừa lớn tiếng nói mê sảng.
Hoàng Bắc Nguyệt chỉ thản nhiên cười, công chúa Anh Dạ ngây thơ nói: “Phụ hoàng thật tối với hoàng cô, quả nhiên là huynh muội, còn hơn hết thảy!”
Nét mặt Thái hậu xẹt qua vẻ u ám, vẫy vẫy cung nữ đưa Hoàng Thượng nhanh rời đi, không cho Hoàng thượng nói bậy.
Chờ cung nhân đem Hoàng thượng đi, thái hậu mới hiền lành nói: “Bắc Nguyệt thật khó khăn mới trở về được, sẽ không nhắc lại chuyện thương tâm nữa”.
“Vâng” Hoàng Bắc Nguyệt thấp giọng đáp, kỳ thật nàng hiểu rõ, thái hậu vẫn bị ám ảnh, chính mình có 2 nữ nhi ưu tú nhưng… Thế nên Thái hậu cũng nghiêm túc nói với Anh Dạ nói, không để nàng luôn kề cận Chiến Dã.
Cũng may, công chúa Anh Dạ chỉ thích Phong Liên Dực. Trong lòng Chiến Dã cũng thích Hoàng Bắc Nguyệt, cho nên không phải lo lắng.
Dùng xong bữa, thái hậu được người dìu lên trên tháp, Hoàng Bắc Nguyệt cùng thái t.ử, công chúa ngồi ở hai bên. Thái hậu vui mừng nhìn này ba đứa trẻ đã trưởng thành, trong lòng cảm khái vô hạn.
“Hôn sự của Chiến Dã, ai gia cùng mẫu hậu ngươi thương lượng rất nhiều lần, có không ít người thích hợp. Ngươi tuổi cũng không nhỏ, lựa thời gian tuyển một người, cũng nên tổ chức đại hôn.” Thái hậu hiền lành nói, nhìn Hoàng Bắc Nguyệt ở đây bà mới cố ý nói những lời này.
Tâm tư của Chiến Dã đối với Hoàng Bắc Nguyệt không cần phải nói ai cũng biết, nhưng bất luận thế nào bọn họ cũng không có kết quả.
“Hoàng tổ mẫu, hiện tại nước Nam Dực còn bộn bề nhiều việc. Những việc nhỏ sau này nói tiếp đi.” Chiến Dã thái độ rất minh xác, quốc gia chưa định thì không thể tính chuyện lập gia đình, hắn luôn luôn lấy cớ, từ chối rất nhiều lần hôn sự.
Nhưng lúc này thái hậu cố ý không cho hắn trốn tránh, liền cười hỏi Hoàng Bắc Nguyệt: “Bắc Nguyệt, ngươi nhìn hắn lớn như vậy rồi mà vẫn ngang ngạnh. Hôn nhân đại sự mà hắn cho là việc nhỏ.”
Chiến Dã lập tức nhìn về phía Hoàng Bắc Nguyệt, không biết tại sao, đã biết không có hi vọng, nhưng vẫn chờ nàng sẽ nói gì đó. Nếu nàng cũng khuyên chính mình sớm ngày thành hôn, vậy nên làm thế nào cho phải?
Hoàng Bắc Nguyệt cúi đầu, hơi chút ngượng ngùng nói: “Hoàng tổ mẫu, việc này, Bắc Nguyệt không biết.”
Nha đầu kia thật đúng là cơ trí, thái hậu từ ái sờ sờ tay nàng, nói: “Bắc Nguyệt tuổi cũng không nhỏ, nhưng Chiến Dã chưa đại hôn, Bắc Nguyệt cùng Anh Dạ làm sao dám xuất giá trước đây?”
“Hoàng tổ mẫu, Anh Dạ không lấy chồng, cả đời hầu hạ người!” công chúa Anh Dạ cười hì hì ở thái hậu bên người làm nũng, nhìn thoáng qua Chiến Dã cùng Hoàng Bắc Nguyệt, trong lòng chỉ cảm thấy tiếc hận cùng tiếc nuối.
“Chiến Dã ca ca tương lai nhất định sẽ gặp thiếu nữ tốt, hoàng tổ mẫu không cần bận tâm”.
Thái hậu lắc đầu, uy nghiêm nói: “Chiến Dã là thái t.ử, gánh vác tương lai nước Nam Dực, hôn sự của hắn là đại sự của nước Nam Dực, sao có thể đùa giỡn được?”
Chiến Dã tâm tình vô cùng hậm hực, lại hết lần này tới lần khác thấy Hoàng Bắc Nguyệt khẽ mỉm cười, vẻ mặt cái gì cũng không hiểu. Trong lòng khó chịu như bị hỏa thiêu. Muốn rời đi ngay lập tức, nhưng nghĩ nàng ở đây, muốn gặp nàng một chút, nhưng không biết phải đợi tới khi nào.
Mặc dù trong tình huống này không nói câu nào như bị dày vò, nhưng vì nàng ở đây nên hắn có thể chịu đựng hết thảy.
Hắn không phải loại người vì lợi ích toàn cục mà tạm nhân nhượng. Nhưng trước mặt nàng, cái gì cũng tiếp nhận vô điều kiện.
Tâm tình vô cùng kích động, bên ngoài tiểu thái giám đi vào thông báo, nói có tin tình báo khẩn cấp từ nước Bắc Diệu đưa tới. Chiến Dã muốn đi ra ngoài hít thở không khí, thái hậu lại lên tiếng nói: “Nước Bắc Diệu có chuyện gì? Truyền sứ giả vào!”
Gần đây nước Bắc Diệu rung chuyển không thôi. Cả nhà Quyền vương bị xử t.ử. Thập nhất hoàng t.ử cùng Nhã hoàng hậu mất tích. Phong Liên Dực từng làm con tin ở nước Nam Dực lại leo lên ngôi vị hoàng đế.
Đứa trẻ ấm nhã như ngọc kia có được ngày này khiến thái hậu rất ngạc nhiên, bởi vậy rất muốn nghe tin của nước Bắc Diệu.
Tiểu thái giám nhìn thoáng qua Chiến Dã, Chiến Dã nói: “Truyền vào đi!”
