Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2119: Cây Già Nở Hoa (2)
Cập nhật lúc: 12/04/2026 21:37
Hôn sự của Lão Bát và Sa cô nương rất nhanh đã được định xuống. Vì hai người tuổi đều đã lớn, hôn sự vừa định xong liền bàn ngày cưới. Qua thương lượng ngày cưới được định vào ngày hai mươi tám tháng tám, vừa hay qua Trung thu thì làm hỉ sự.
Ngày cưới định xong Lão Bát bắt đầu bận rộn. Hắn làm không xuể liền kéo Lão Cửu cái tên độc thân này giúp đỡ, sau đó còn thỉnh thoảng đến Sa gia quét chút cảm giác tồn tại.
Chiều tối hôm nay Phù Cảnh Hi tìm Lão Bát có việc, kết quả nghe nói hắn đến Sa gia vẫn chưa về, sắc mặt Phù Cảnh Hi lập tức một lời khó nói hết.
Thanh Thư cười nói: “Lão Bát cây già nở hoa, chàng nên mừng cho cậu ta mới phải.”
“Ngày nào cũng chạy đến Sa gia cũng không sợ người ta chê cậu ta. Nàng cho người nhắn với cậu ta, nếu còn bỏ bê chính sự tháng sau bắt đầu không phát tiền tháng cho cậu ta nữa.”
Thanh Thư cười không nói.
Phù Cảnh Hi cũng chỉ mạnh miệng, thấy Lão Bát ưng ý Sa gia cô nương như vậy hắn cũng rất vui: “Bây giờ chỉ còn lại Lão Cửu và Thập Nhị, cũng không biết hai người này bao giờ mới định xuống?”
“Lão Cửu cũng không bài xích cưới vợ, chỉ cần vợ cậu ta tâm rộng không so đo việc cậu ta thích sưu tầm mấy cái bình bình lọ lọ là được. Còn Thập Nhị, vẫn chưa khai khiếu chuyện này chàng đừng lo nữa.”
Phù Cảnh Hi cười nói: “Bà mối Tiền kia không tồi, một việc không phiền hai chủ, nhờ bà ấy làm mối cho Lão Cửu một mối hôn sự thế nào?”
Thanh Thư gật đầu nói: “Được.”
Ba Tiêu bưng hai chén trà vào, đặt xuống rồi lại nhẹ nhàng lui ra ngoài.
Phù Cảnh Hi cầm chén trà uống nửa chén, đột nhiên nói: “Thanh Thư, Ba Tiêu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Mười tám rồi, sao thế?”
Phù Cảnh Hi sờ sờ cằm, nói: “Nàng nói xem gả Ba Tiêu cho Lão Cửu thế nào?”
Thanh Thư có chút bất ngờ có chút động lòng. Ba Tiêu đã nói với Thanh Thư là không muốn gả ra ngoài. Nhưng Thanh Thư tìm khắp những nam t.ử đến tuổi trong phủ cũng không tìm được người thích hợp.
Nghĩ một chút Thanh Thư nói: “Cũng không phải không được. Ba Tiêu có chủ kiến lại là người tâm rộng, Lão Cửu thích sưu tầm mấy cái bình bình lọ lọ kia chắc cô ấy cũng sẽ không can thiệp. Có điều con bé nói không gả ra ngoài, sau khi gả chồng vẫn muốn làm việc trong viện của thiếp.”
Ba Tiêu dung mạo đoan chính, là đại nha hoàn bên cạnh Thanh Thư cũng dạng dạng đều lấy ra được, phối với Lão Cửu là xứng đôi.
Phù Cảnh Hi nói: “Ngày mai ta gọi Lão Cửu đến hỏi xem, nếu cậu ta đồng ý thì định chuyện của hai người xuống.”
Hôn sự của Lão Cửu sắp giải quyết xong, chỉ còn lại Thập Nhị chưa khai khiếu. Có điều chung thân đại sự của Thập Nhị hắn sẽ không quản, nhỡ đâu bây giờ cưới vợ cho cậu ta đợi ngày nào đó cậu ta khai khiếu thích cô nương khác, thì đó là cả một đống rắc rối.
Thanh Thư quay đầu liền hỏi ý kiến của Ba Tiêu: “Thái Cửu em cũng gặp rồi, dung mạo đoan chính lại biết rõ gốc rễ, ngoại trừ thích sưu tầm mấy cái bình bình lọ lọ hơi tốn tiền ra thì không có tật xấu nào khác.”
Ba Tiêu chỉ một câu: “Em nghe phu nhân.”
Dù sao phu nhân sẽ không hại cô ấy.
Thanh Thư cười cười nói: “Đã em không phản đối, Lão Cửu cũng đồng ý thì định hôn sự của các em xuống, ngày cưới thì chắc chắn xếp sau Lão Bát.”
Với nhân phẩm dung mạo này của Ba Tiêu, Lão Cửu nếu không ưng cũng là mù mắt rồi.
Nghe nói ngày cưới định vào nửa cuối năm, trong lòng Ba Tiêu có chút hoảng. Cô ấy một chút chuẩn bị cũng không có, hơn nữa cũng không muốn lấy chồng nhanh như vậy: “Phu nhân, hôn sự có thể định vào sau khi khai xuân năm sau không ạ?”
“Được chứ, đến lúc đó bảo Lão Cửu chọn vài ngày lành tháng tốt, ngày cụ thể em tự định.”
Lão Cửu nhận được tin này vui mừng đến mức không nói nên lời, hắn từng vào hậu viện cũng gặp Ba Tiêu mấy lần, dung mạo tốt tính tình cũng sảng khoái.
Phù Cảnh Hi nhìn bộ dạng này của hắn cố ý nói: “Cậu không phải không muốn cưới vợ sao? Nếu không đồng ý ta bảo phu nhân từ chối.”
Lão Cửu vội vàng nói: “Đừng. Lão gia, Ba Tiêu cô nương rất tốt, tôi nếu cưới được cô ấy làm vợ là phúc phận của tôi. Chỉ là không biết Ba Tiêu cô nương có ưng không?”
Lúc nói lời này, vẻ mặt hắn thấp thỏm.
Phù Cảnh Hi cười nói: “Yên tâm đi, phu nhân đã đề cập thì chắc chắn là thuyết phục được Ba Tiêu. Nhưng cậu chắc chắn muốn cưới Ba Tiêu?”
“Chắc chắn, chắc chắn...”
Phù Cảnh Hi thấy thái độ này của hắn rất hài lòng, nói: “Lão Cửu, Ba Tiêu là người đắc dụng nhất trước mặt phu nhân, cậu muốn cưới cô ấy nhất định phải đối xử tốt với cô ấy. Nếu không đừng nói phu nhân, ta cũng không tha cho cậu.”
Lão Cửu chỉ thiếu nước chỉ thiên thề thốt nói mình sẽ đối xử tốt với Ba Tiêu.
Hai người đều đồng ý, chuyện này coi như định xuống. Lão Bát biết chuyện gào lên, cứ kêu Phù Cảnh Hi thiên vị Lão Cửu.
Phù Cảnh Hi chắp hai tay sau lưng, thong thả nói: “Không phải ta thiên vị mà là phu nhân không ưng cậu, còn về nguyên nhân trong lòng cậu hẳn phải biết.”
Mấy nha hoàn trước đây của Thanh Thư đều gả ra ngoài. Thanh Thư chọn phu quân cho họ có một đặc điểm, gia phong nhà trai tốt và làm người chính phái không có thói hư tật xấu. Cũng là chọn lựa kỹ càng, cho nên mấy nha hoàn gả ra ngoài đều sống không tồi.
Lão Bát thích đi thanh lâu, điểm này Thanh Thư cực kỳ không thích. Đương nhiên, Lão Bát là tâm phúc của Phù Cảnh Hi hắn đều không quản Thanh Thư càng không thể đi can thiệp nhưng gả nha hoàn thân cận cho hắn thì đừng hòng nghĩ đến. Cũng vì vậy, Phù Cảnh Hi nhắc cũng không nhắc đến.
Lão Bát như bị nghẹn họng, một chữ cũng không nói ra được.
Phù Cảnh Hi cười mắng: “Sa gia cô nương cũng rất tốt, cậu đừng có được voi đòi tiên.”
Lão Bát vội vàng nói: “Tôi đâu có được voi đòi tiên, Sa cô nương cũng rất tốt, tôi chỉ ghen tị Lão Cửu vậy mà vớ được vận may lớn như vậy.”
“Không phải vớ được vận may, là ta nói với phu nhân. Vừa hay Ba Tiêu cũng nói với phu nhân không muốn gả ra ngoài, sau này thành thân rồi Ba Tiêu vẫn phải làm việc trước mặt phu nhân.”
Lão Bát nghe lời này vội nói: “Lão gia, Thập Nhị cũng chưa có nơi chốn. Bên cạnh phu nhân còn có Kết Cánh Thúy Hồng, những cô nương này ai nấy đều không tồi, tùy tiện chọn một người cho Thập Nhị a!”
Nói ra thì phu nhân đúng là biết dạy người, các cô nương trong viện đó không những giỏi giang mà còn mỗi người một sở trường. Bất kể ai cưới về nhà, đều là rước phúc vào cửa.
Phù Cảnh Hi lắc đầu nói: “Thập Nhị không được, cậu ta chưa khai khiếu, đợi cậu ta khai khiếu rồi hẵng nói.”
Thập Nhị khác với những người khác, thằng nhóc này chỉ thích làm ăn kiếm tiền, điều hắn thích nhất là ôm vàng đi ngủ.
Đối với sở thích này của hắn mọi người đều rất cạn lời. Cho nên về phương diện này Lão Cửu cũng không bằng hắn, dù sao Lão Cửu có thích những cái bình đẹp đẽ kia cũng không ôm lên giường ngủ a!
Hôn sự của Lão Bát và Lão Cửu vừa định xuống Phù Cảnh Hi liền không quản nữa. Dù sao Hộ bộ còn một đống việc, mỗi ngày bận từ sáng đến tối mệt bở hơi tai không còn sức lực đâu mà lo những việc khác.
Tương đối mà nói Thanh Thư nhàn nhã hơn nhiều, mỗi ngày tan làm đúng giờ. Hôm nay thấy Phù Cảnh Hi trời sắp tối mới về, nàng không khỏi cười nói: “Lúc chưa đến Phi Ngư Vệ còn tưởng bên trong rất bận. Bây giờ đến được hơn hai tháng rồi, mỗi ngày chỉ xem các loại hồ sơ.”
Phù Cảnh Hi cười nói: “Bây giờ là không có việc gì, lúc có việc nàng sẽ bận đến mức không có thời gian ăn cơm, nhưng tốt nhất là đừng có việc.”
Người Phi Ngư Vệ mà bận đến chân không chạm đất, thì chứng tỏ có chuyện lớn xảy ra rồi.
“Giới thiệu vắn tắt” Người đời đều nói Nguyễn gia Tam cô nương là người phụ nữ đáng sợ nhất Đại Lương vương triều.
Nàng lần đầu gả cho Lâm An Vương ôn văn nho nhã, Lâm An Vương tàn phế; lần hai gả cho Khánh Nguyên Đế anh tuấn tiêu sái, Khánh Nguyên Đế c.h.ế.t; lần ba gả cho đương kim thiên t.ử anh vũ bất phàm, trí dũng song toàn, đương kim thiên t.ử sợ rồi, việc gì cũng chiều theo nàng.
Nguyễn Lệnh Vi nghe xong cười nhạt, nàng và Lâm An Vương chưa bái đường, và Khánh Nguyên Đế chưa động phòng, sao lại thành ba lần gả rồi? Cùng lắm chỉ tính là tái giá.
