Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2120: Hội Quán Thư Giãn (1)
Cập nhật lúc: 12/04/2026 21:37
Thanh Thư chỉ nói với Tiểu Du về ý tưởng của mình, vốn tưởng rằng thế nào cũng phải hai ba tháng cô ấy mới lập ra được bản điều lệ. Ai ngờ lần này cô ấy đặc biệt có hiệu suất, mười ngày đã làm xong.
Hẹn nhau cùng vào cung, Thanh Thư liền xin nghỉ với Đoạn Bác Dương. Mới vào nha môn hơn hai tháng nàng đã xin nghỉ bốn lần rồi, Thanh Thư cũng có chút ngại ngùng.
Đoạn Bác Dương phê chuẩn nghỉ xong nói: “Lâm đại nhân, Hoàng hậu nương nương còn hơn một tháng nữa là sinh, Hoàng thượng hy vọng ngài thời gian này có thể vào cung bầu bạn với người nhiều hơn. Sau này muốn vào cung không cần xin nghỉ nữa, phái người nói với Thư Khâm một tiếng là được.”
Hoàng đế đều đã lên tiếng, Thanh Thư nào có không ưng thuận.
Lần này Dịch An m.a.n.g t.h.a.i số lần Thanh Thư vào cung không nhiều như lần trước. Lần trước Dịch An m.a.n.g t.h.a.i không tốt lại là con đầu lòng tâm trạng không ổn định, nàng không thể không thường xuyên vào cung an ủi cô ấy. Lần này m.a.n.g t.h.a.i tốt lại có kinh nghiệm, Thanh Thư yên tâm nên cũng đi ít hơn.
Phù phủ cách hoàng cung gần, cho nên Thanh Thư đợi Tiểu Du ở nhà, sau đó cùng vào cung.
Lên xe ngựa Thanh Thư đặt một cái gối ôm thêu hoa mẫu đơn sau lưng, sau đó cười nói: “Mười ngày không gặp, gầy đi không ít?”
Tiểu Du sờ mặt, cười nói: “Mẹ tớ cũng bảo tớ gầy đi, sầu não không thôi nói muốn nhìn chằm chằm tớ ăn cơm, còn dặn dò nhà bếp sáng tối hầm các loại đồ bổ cho tớ ăn.”
Thanh Thư cười nói: “Cha mẹ đều như vậy cả, chỉ mong chúng ta đều trắng trẻo mập mạp. Chỉ là trắng mập đều là bề ngoài, chưa chắc đã là sức khỏe tốt.”
Tiểu Du còn bồi thêm một câu: “Trắng mập trưởng bối cố nhiên thích, đàn ông lại không thích.”
Thanh Thư sợ cô ấy lại đi vào cực đoan, vội vàng nói: “Đồ bổ cũng phải ăn một chút cho thích hợp, tớ bây giờ mỗi sáng ăn tổ yến, tối ăn a giao.”
Quét mắt nhìn Thanh Thư từ đầu đến chân, nói: “Cậu ngày nào cũng ăn đồ bổ sao không thấy béo lên a?”
Cô ấy mà ăn đồ bổ bảo đảm không cần hai tháng là béo trở lại, hơn nữa cô ấy phát hiện sinh con xong béo lên thì dễ gầy đi đặc biệt khó.
Thanh Thư cười nói: “Tớ mỗi sáng tối luyện quyền buổi trưa còn tập thể d.ụ.c, cơm tối bất kể muộn thế nào đều phải đi bộ hai khắc, cậu nếu làm được chắc chắn có thể khôi phục lại vóc dáng trước khi lấy chồng.”
Tiểu Du nghiêng đầu, bộ dạng không muốn nói chuyện với nàng.
Thanh Thư kéo cánh tay cô ấy, nhẹ giọng hỏi: “Tớ nghe nói Tề Trung hôm qua về rồi.”
Nếu không phải hẹn hôm nay vào cung, hôm qua nàng đã đi tìm Tiểu Du rồi. Tuy miệng nói buông bỏ nhưng tình cảm bao nhiêu năm như vậy đâu dễ dàng cắt đứt, cầm được hưu thư cô ấy chắc chắn sẽ rất buồn.
Sắc mặt Tiểu Du khựng lại, nói: “Từ bao giờ tin tức của cậu linh thông thế?”
“Tớ dặn dò người bên dưới, Tề Trung về thì bảo họ bẩm báo tớ. Tiểu Du, trước mặt tớ đừng cố gắng gượng, khó chịu thì đừng kìm nén trong lòng nói với tớ.”
Tiểu Du cố hít một hơi, nói: “Chúng ta đây là vào cung, tớ mà nước mắt lưng tròng Dịch An nhìn thấy lại chẳng lo lắng a!”
“Cậu kìm nén trong lòng cậu ấy càng lo lắng.”
Tiểu Du ừ một tiếng nói: “Vậy đợi vào cung nói cùng với các cậu, đỡ phải nói hai lần.”
Đến Khôn Ninh Cung, Dịch An nhìn thấy các nàng câu đầu tiên chính là: “Phong Tiểu Nhị, ta nghe nói Tề Trung chiều hôm qua về rồi, Quan Chấn Khởi đồng ý hòa ly chưa?”
Thanh Thư nhìn Tiểu Du một cái, ý là cậu xem tớ nói không sai chứ!
Trong lòng Tiểu Du ấm áp, nhưng ngoài miệng lại không vui nói: “Nói với cậu bao nhiêu lần rồi đừng gọi tớ là Phong Tiểu Nhị, cậu còn gọi nữa tớ trở mặt với cậu thật đấy.”
Không đợi Dịch An mở miệng, Tiểu Du nói: “Lần trước Côn ca nhi xuất cung xong hỏi tớ Phong Tiểu Nhị nghĩa là gì? Tớ cũng không biết trả lời nó thế nào. Lần này thì thôi, nếu cậu còn không đổi miệng sau này tớ không vào cung nữa.”
Dịch An thấy cô ấy còn tâm trạng so đo vấn đề xưng hô lập tức yên tâm: “Được, sau này ta không gọi nữa, giống như Thanh Thư gọi tên cậu.”
“Đây là chính miệng cậu nói đấy nhé, Thanh Thư, cậu làm chứng cho tớ.”
Thanh Thư ngồi một bên thong thả ăn nho. Hai người mỗi lần gặp mặt là phải đấu vài câu, ngày nào không đấu nàng còn không quen.
“Cho tớ ăn một quả.”
“Cậu không có tay à, còn phải Thanh Thư bóc cho cậu ăn.”
Thanh Thư cười nói: “Các cậu còn tranh luận nữa, thì tớ đi xem Yểu Yểu đây.”
Hai người lúc này mới không tiếp tục tranh nữa, Dịch An hỏi: “Lời vừa nãy cậu vẫn chưa trả lời ta đâu, Quan Chấn Khởi có đồng ý hòa ly không?”
“Đồng ý rồi, cũng ký tên đóng dấu vào hưu thư rồi. Có điều Quan Chấn Khởi nói hy vọng đừng nói chuyện này ra ngoài, cho nên bên nha môn phải tìm người quen để làm.”
Dịch An tính tình nóng nảy, nhìn cô ấy hỏi: “Cậu phạm cái ngu gì thế, chuyện này sao có thể đồng ý? Người khác không biết cậu hòa ly, thì cậu ở bên ngoài vẫn đội cái danh Quan gia phụ.”
Thanh Thư ở bên cạnh giải thích: “Tiểu Du cũng là vì Mộc Thần. Nếu để người bên Hải Châu biết Tiểu Du và Quan Chấn Khởi hòa ly rồi, đến lúc đó những học sinh kia sẽ dùng ánh mắt khác thường nhìn thằng bé.”
Yến ca nhi vẫn chưa đến học đường, đợi đến học đường cũng sẽ có vấn đề như vậy.
Dịch An nói: “Giấy không gói được lửa, chuyện này không giấu được bao lâu đâu.”
Tiểu Du cảm thấy giấu được bao lâu thì giấu, không giấu được hẵng nói.
Thanh Thư thấy Dịch An còn muốn nói nữa, lập tức cười nói: “Mấu chốt không nằm ở chỗ giấu bao lâu, mà nằm ở chỗ phải để Thần ca nhi biết Tiểu Du là vì ba anh em nó mà chịu sự tủi thân này.”
Dịch An hỏi: “Ý gì, nói rõ xem?”
Thanh Thư giải thích: “Cô ấy và Quan Chấn Khởi hòa ly, muốn giấu cũng không giấu được bao lâu đâu. Đến lúc đó, ả ta chắc chắn sẽ khua chiêng gõ trống lo liệu chuyện tục huyền cho Quan Chấn Khởi.”
Nói xong, nàng nhìn về phía Tiểu Du nói: “Lần sau cậu viết thư nói cho Thần ca nhi, nói cậu và Quan Chấn Khởi ước định tạm thời không nói chuyện hòa ly ra ngoài. Đến lúc đó chuyện tục huyền vỡ lở ra, Thần ca nhi sẽ càng thương cậu hơn.”
Tiểu Du đăm chiêu suy nghĩ.
Dịch An cảm thấy không tốt, nói: “Trẻ con còn nhỏ quá, những chuyện này đừng nói với nó chứ?”
Thanh Thư lắc đầu nói: “Có những chuyện bắt buộc phải cho trẻ con biết. Nếu không Tiểu Du vì chúng làm nhiều chuyện như vậy lại không cần nói cho chúng biết, đến lúc đó kẻ có ý đồ xấu châm ngòi, trẻ con lại cái gì cũng không biết chúng sẽ oán trách Tiểu Du. Lâu dần, mẹ con sẽ thành người dưng.”
Thực ra giấu giếm tổn thương trẻ con càng lớn, nói cho chúng biết trẻ con cũng sẽ hiểu.
Dịch An sững sờ, sau đó gật đầu nói: “Tiểu Du, cậu cứ làm theo lời Thanh Thư nói.”
Tiểu Du gật đầu, quyết định về sẽ viết thư cho Thần ca nhi. Hòa ly với Quan Chấn Khởi không hối hận, nhưng con trai mà ly tâm với cô ấy cô ấy chỉ cần nghĩ thôi đã không chịu nổi.
Dịch An nhìn Tiểu Du, an ủi cô ấy: “Cậu yên tâm, ta sau này chắc chắn tìm cho cậu một người mạnh hơn Quan Chấn Khởi gấp mười gấp trăm lần.”
Tiểu Du vốn còn có chút thương cảm, nghe lời này lập tức cố ý nói: “Nếu không làm được, đến lúc đó cậu đền bù cho tớ thế nào?”
Dịch An sẽ không bị cô ấy làm khó: “Ta chắc chắn có thể tìm được người đẹp hơn Quan Chấn Khởi gấp mười lần, chỉ sợ đến lúc đó cậu không muốn thôi.”
Thấy hai người lại tranh nhau, Thanh Thư bất lực, chỉ đành chuyển chủ đề: “Chúng ta nói về chuyện hội quán thư giãn đi.”
Dịch An đỡ eo nói: “Ta ngồi lâu người đau nhức, chúng ta ra hoa viên đi dạo chút.”
Thanh Thư tiến lên đỡ cô ấy đứng dậy, ba người đi ra Ngự Hoa Viên.
