Nhà Có Hãn Thê Sao Có Thể Yên Ổn - Chương 2118: Cây Già Nở Hoa (1)
Cập nhật lúc: 12/04/2026 21:37
Trước đó Lão Bát nhờ nàng làm mối, sau khi Thanh Thư về kinh đã tìm bà mối có uy tín tốt nhất kinh thành, nhờ bà ấy để ý giúp những cô nương phù hợp với điều kiện của Lão Bát. Còn đừng nói, cuối năm bà mối thật sự tìm được một gia đình như vậy. Có điều chưa đợi Thanh Thư viết thư đi thì Tưởng Phương Phi đã nói với nàng về cô nương Lý gia, Thanh Thư biết Lão Bát thích cô nương xinh đẹp, cho nên cô nương mà bà mối nói nàng liền không nhắc đến.
Phù Cảnh Hi hỏi: “Cô nương bà mối nói điều kiện thế nào?”
Thanh Thư cười một cái nói: “Cô nương họ Sa, năm nay mười chín tuổi, dung mạo thanh tú, vì tổ mẫu qua đời phải chịu tang nên lỡ dở hôn kỳ. Cha mẹ cô ấy đều còn, bên trên có một anh trai bên dưới có một em trai. Anh trai đã cưới vợ sinh con, em trai vẫn chưa nghị thân. Cha cô ấy là thợ thủ công, anh trai cô ấy mỗi ngày sẽ theo cha đến phố Bắc bày sạp, em trai học mấy năm sách bây giờ đi theo một người họ hàng xa làm môi giới.”
“Sức khỏe và phẩm hạnh người trong nhà thế nào?”
Thanh Thư nhìn hắn một cái nói: “Yên tâm, cả nhà họ sức khỏe đều rất tốt, phẩm hạnh cũng không tồi. Cô nương đó thêu thùa khá tốt, sau mười hai tuổi tiền làm đồ thêu kiếm được đều tự mình tích cóp.”
Nàng tìm, chắc chắn là các phương diện phải qua được cửa rồi.
Phù Cảnh Hi cảm thấy nhà này không tồi, không thể không nói vẫn là Thanh Thư đáng tin cậy, cô nương vợ Tưởng Phương Phi nói ngoại trừ xinh đẹp ra thì những cái khác đều không được.
Thanh Thư ừ một tiếng nói: “Lý gia cô nương không ưng Lão Bát, nhưng cha mẹ cô ta lại ưng, chuyện này để Lão Bát xử lý cho tốt. Nếu không thì thiếp sẽ không để cậu ta đi xem mắt đâu.”
“Cái này là tự nhiên.”
Buổi trưa Phù Cảnh Hi liền tìm Lão Bát, nói chuyện này với hắn: “Cậu nói rõ ràng với bên Lý gia trước, sau đó hẵng đi Sa gia xem mắt.”
Lão Bát hỏi: “Cô nương đó trông thế nào?”
“Sao, còn muốn tìm tiên nữ à? Muốn tìm tiên nữ đừng bảo chúng ta đi tìm, cậu tự mình đi thanh lâu mà tìm.”
Lão Bát khổ sở nói: “Đây là chuyện cả đời, nếu xấu quá tôi không có hứng thú thì lấy đâu ra con a!”
Phù Cảnh Hi đá hắn một cái, nói: “Phu nhân nói cô nương đó trông rất thanh tú. Nhưng cậu nếu không đồng ý thì thôi, cũng đỡ để ta và phu nhân lao tâm khổ tứ.”
Nghe nói đối phương trông thanh tú tâm trạng Lão Bát lập tức tốt lên. Hắn cũng không phải muốn cưới người dung mạo xuất chúng thế nào, ít nhất phải khiến hắn có hứng thú chứ!
Tưởng thẩm nghe nói Lão Bát từ bỏ thì thấy khá tiếc nuối.
Tưởng Phương Phi nói: “Có gì mà tiếc, con gái người ta không ưng chẳng lẽ còn có thể ép cưới? Lão Bát cũng không phải không cưới được vợ, hà tất phải làm khổ mình.”
Hôm qua hắn đặc biệt bảo Tưởng thẩm đi hỏi ý kiến Lý cô nương, chính là đề phòng cô nương đó không vui. Kết quả đúng như hắn dự đoán.
“Tôi là tiếc cho cô nương Tuyết Mai kia. Lão Bát tuy tuổi hơi lớn một chút nhưng có bản lĩnh lại được lão gia coi trọng, Tuyết Mai gả cho cậu ấy không những có thể sống sung túc mà còn có thể giúp đỡ gia đình.”
Tưởng Phương Phi lại nói: “Có gì mà tiếc nuối, là tự cô ta không vui. Thôi, đừng nói nhiều thế nữa mau đến Lý gia nói rõ ràng đi. Phu nhân cũng xem cho Lão Bát một cô nương, bên này nói rõ ràng rồi bên kia mới tiện đi xem mắt.”
Tưởng thẩm xách một hộp điểm tâm đến Lý gia xin lỗi, sau đó bị hai ông bà già Lý lão cha đuổi ra ngoài, vô cùng chật vật.
Vì chuyện này Tưởng thẩm tức giận không thôi. Là Lý Tuyết Mai tự mình không đồng ý chứ không phải đằng trai không ưng, vậy mà lại đổ hết mọi chuyện lên đầu bà ấy. Có điều qua chuyện này sự thương cảm của bà ấy đối với Lý Tuyết Mai cũng không còn nữa.
Chuyện bên Lý gia nói rõ ràng rồi, Thanh Thư liền gọi Lão Bát đến sau đó đưa cho hắn một tờ văn tự bán nhà: “Muốn cưới con gái nhà người ta không có chỗ dừng chân sao được, chẳng lẽ còn muốn trực tiếp làm hỉ sự trong phủ.”
Lão Bát ở cùng với bọn Tưởng Phương Phi không có viện độc lập, hơn nữa khiêng tân nương t.ử vào Phù phủ cũng không hợp quy củ.
Lão Bát trông mong nhìn Phù Cảnh Hi.
Phù Cảnh Hi cười mắng: “Phu nhân cho cậu, cậu cứ nhận.”
Các huynh đệ bên dưới bất kể ai thành thân hắn đều sẽ cho một khoản phí an gia, ngay cả Lão Nhị và Lão Ngô có sai sự có bổng lộc cũng đều có.
Được lời này, Lão Bát lúc này mới hai tay nhận lấy văn tự bán nhà.
Thanh Thư cười nói: “Nhà không lớn chỉ có hai gian. Sau này tiền kiếm được đều tích cóp lại, có con rồi thì đổi nhà to hơn.”
“Đa tạ phu nhân.”
Có câu tể tướng môn tiền thất phẩm quan, Phù Cảnh Hi tuy không phải Thủ phụ nhưng cũng là Hộ bộ Thượng thư. Người làm việc trước mặt hắn, đi ra ngoài những quan viên phẩm cấp không cao gặp cũng phải khách khách khí khí. Cho nên ngoại trừ tuổi hơi lớn một chút, những cái khác thật sự không có gì để chê.
Bên Lý gia cũng không biết thân phận thật sự của Lão Bát, không phải Tưởng thẩm cố ý giấu mà là Tưởng Phương Phi ngăn không cho nói. Cho nên Lý gia chỉ tưởng Lão Bát là một hộ vệ bình thường của Thượng thư phủ, giống như Tưởng Phương Phi mỗi tháng nhận tiền tháng hậu hĩnh.
Bà mối mà Thanh Thư mời này uy tín cực tốt, cho nên bà ấy đến Sa gia một chuyến, đối phương cũng tin tưởng bà ấy lập tức buông lời nói đồng ý xem mắt, đồng thời chọn địa điểm xem mắt ở chùa Linh Sơn.
Từ nha môn về nhà, nghe được tin này Thanh Thư không khỏi mỉm cười: “Thiếp thấy chùa Linh Sơn nên thờ Nguyệt Lão nhất, chứ không phải Phật Tổ và Bồ Tát.”
Không nói Sa gia, ngay cả những nhà cao cửa rộng cũng thích chọn địa điểm xem mắt ở chùa Linh Sơn.
Phù Cảnh Hi lại rất hài lòng, nói: “Sa gia quả thực rất thương con gái.”
Mượn danh nghĩa dâng hương để xem mắt thành công thì cả nhà cùng vui, không thành chỉ cần bà mối không nói ra ngoài cũng không ai biết, sẽ không làm tổn hại đến danh dự của cô nương.
Thanh Thư nói: “Chàng bảo Lão Bát đi cửa hàng may mặc mua một bộ y phục, đừng mặc lại bộ y phục hôm trước đến Lý gia nữa, không may mắn.”
Thực ra không may mắn chỉ là cái cớ, Lão Bát người đen còn mặc y phục màu đỏ tía hoàn toàn không hợp, đến cửa hàng may mặc người ta sẽ chọn cho hắn một bộ phù hợp.
Vốn dĩ Lão Bát ôm tâm thế chỉ cần nhìn vừa mắt là được, kết quả đối phương đẹp hơn hắn dự đoán.
Sa gia cô nương này trông rất trắng trẻo, làn da mịn màng mềm mại, mặc một chiếc áo màu vàng non trông rất thanh tú. Gặp Lão Bát không những không sợ hãi, ngược lại còn hào phóng chào hỏi một tiếng.
Lúc xuống núi biết Sa gia và Sa cô nương đều rất hài lòng về hắn, Lão Bát vui mừng khôn xiết, đưa cho bà mối một bao lì xì lớn: “Đợi tôi chọn xong ngày, còn phải làm phiền bà đi thêm một chuyến nữa.”
Bà mối cười híp mắt đồng ý.
Phù Cảnh Hi biết lần xem mắt này thuận lợi rất hài lòng, nói: “Đã Sa gia cũng ưng ý thì sớm định ngày cưới đi.”
Lão Bát nói: “Lão gia, ngài thấy định vào tháng sau thế nào?”
Phù Cảnh Hi nhìn bộ dạng nôn nóng này của hắn, phúc chí tâm linh hỏi: “Sa gia cô nương rất xinh đẹp? Khiến cậu nôn nóng thế này?”
Lão Bát gãi đầu nói: “Tôi đây không phải muốn sớm vợ con nồng ấm sao? Cưới vợ rồi, tôi về nhà có cơm nóng canh nóng ăn, mùa đông nằm trong chăn cũng không phải cô đơn một mình nữa.”
Phù Cảnh Hi không nói một lời, cứ lẳng lặng nhìn hắn ở đó bán t.h.ả.m.
Hắn bộ dạng này, Lão Bát cũng không nói tiếp được nữa: “Lão gia, ngày cưới định vào tháng sau ngài thấy thế nào a?”
“Không thế nào cả. Ngày cưới định gần như vậy cậu có thời gian chuẩn bị không? Nhà chưa tu sửa sính lễ chưa sắm sửa, còn mời khách tiệc tùng những cái này cũng phải sắp xếp, cậu thấy một tháng thời gian có đủ không?”
Lão Bát cảm thấy những cái này đều không phải vấn đề, trong vòng một tháng hắn có thể giải quyết xong.
Phù Cảnh Hi cũng không nghi ngờ năng lực của hắn, chỉ nói: “Ngày cưới phải do hai nhà trai gái cùng thương lượng, không phải cậu nói là được.”
Lão Bát lập tức khổ sở mặt mày.
Phù Cảnh Hi nhìn hắn như vậy lập tức thấy thoải mái, ôn hòa nói: “Sa gia cô nương năm nay mười chín tuổi cũng là gái lỡ thì rồi, cho nên Sa gia chắc chắn hy vọng các cậu năm nay hoàn hôn.”
Trưởng ấu có tôn ti, Sa cô nương không gả chồng thì em trai cô ấy không thể cưới vợ.
