Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 60: Bọn Họ Sẽ Cầu Xin Tôi Quay Lại

Cập nhật lúc: 18/04/2026 21:42

"Chào Buổi Sáng, Thím Vương."

"Chào Buổi Sáng, Đồng Chí Thạch."

Ngày hôm sau, Tần Mạn Tuyết vô cùng vui vẻ bước vào tiệm cơm quốc doanh, lần này là vui vẻ thật sự. Dù sao đi làm không phải làm việc, lại còn có thể mắng người xả giận, quan trọng nhất là vẫn được nhận lương, sao có thể không vui cho được.

Thím Vương nhếch mép với cô, chớp chớp mắt.

Tần Mạn Tuyết nhìn đôi mắt chớp chớp như cái quạt hương bài của bà, nheo mắt lại: "Thím Vương, mắt thím bị sao vậy? Tốc độ này e là còn nháy nhanh hơn cả màn trập máy ảnh đấy. Có cần cháu thổi cho một cái không? Mắt chớp chớp tuy rất quyến rũ, nhưng mà nhìn mỏi mắt lắm." Cô sắp nhịn không được mà chớp theo rồi.

Thím Vương nhắm tịt mắt lại. Hết cứu. C.h.ế.t đi cho rảnh.

"Ây da~, thím Vương sao thím lại nhắm mắt rồi? Thím không được nhắm mắt đâu nha. Sáng sớm ra mà nhắm mắt thì xui xẻo lắm."

Thím Vương nghe vậy lập tức mở bừng mắt, trong mắt như có ngọn lửa đang nhảy nhót: "Tiểu Tần à, có khi nào tôi nhắm mắt chỉ vì không muốn nhìn thấy cô không?"

"Sao có thể chứ? Cháu tuy không xinh đẹp bằng thím Vương, nhưng cũng đâu đến nỗi khó coi tới mức khiến thím không dám nhìn thẳng. Thím Vương à, mới một đêm không gặp mà thím nói chuyện hài hước lên bao nhiêu đấy."

Thím Vương: "..." Rất muốn tức giận, nhưng con bé lại khen mình đẹp.

Thạch Kết Thật: "..." Thật ngưỡng mộ cái miệng của đồng chí Tần, sao có thể mở to mắt mà nói ra những lời dối trá giả tạo đến thế cơ chứ.

"Thôi bỏ đi, tôi nói thẳng với cô luôn vậy. Bếp trưởng Chu đã đuổi cô ra khỏi nhà bếp rồi, từ hôm nay trở đi cô sẽ theo tôi và Tiểu Thạch làm việc ngoài sảnh. Cô... cô tốt nhất nên chuẩn bị tâm lý đi." Vốn dĩ hôm qua bà còn nghĩ Tần Mạn Tuyết chắc chắn sẽ không bị đuổi khỏi tiệm cơm quốc doanh, nhưng hôm nay xem ra Bếp trưởng Chu vì đứa cháu trai kia mà vứt bỏ hết thể diện rồi.

"Thật sao?"

"Ừ."

"Vậy cháu làm gì?" Gọi món, thu tiền đã có Thạch Kết Thật. Quét dọn, dọn mâm bát đã có thím Vương. Vậy công việc của cô là gì?

Thím Vương lắc đầu. Thạch Kết Thật cũng lắc đầu.

"Để cháu đi hỏi xem sao, đi làm thì không thể không có nội dung công việc rõ ràng được, cứ hồ đồ mà sống qua ngày sao được, rốt cuộc thì có câu tục ngữ nói rất hay. Con người ấy à, một khi đã hồ đồ một lúc, thì khoảng cách đến việc hồ đồ cả đời cũng chẳng còn xa nữa." Nói xong, cô chắp tay sau lưng sải bước đi về phía nhà bếp.

Bỏ lại thím Vương hai mắt ngơ ngác hỏi: "Tiểu Thạch à, câu tục ngữ này là tiếng vùng nào vậy? Sao tôi chưa nghe bao giờ?"

Thạch Kết Thật lắc đầu: "Cháu cũng chưa nghe bao giờ, chắc là tục ngữ ở quê của đồng chí Tần."

"Cậu quên nhà Tiểu Tần ở ngay đây, quê con bé cũng ở đây à."

"Ồ, vậy thì cháu không biết rồi."

Thím Vương thấy anh không biết liền tỏ vẻ ghét bỏ: "Cậu nói xem cậu còn trẻ thế này sao lại chưa từng nghe qua câu tục ngữ quan trọng như vậy chứ, thật quá có lỗi với tuổi tác của cậu rồi."

"Vậy nếu thím nói thế thì chẳng phải thím càng có lỗi với tuổi tác của mình hơn sao?"

"Thế sao mà giống nhau được? Tôi lớn tuổi rồi, không biết là chuyện bình thường, tục ngữ mà, chắc chắn là thanh niên các cậu nghe được trước."

"Vậy sao?"

"Đương nhiên là vậy rồi."

"Ồ, vậy lát nữa đồng chí Tần quay lại cháu sẽ hỏi xem câu tục ngữ này là của vùng nào."

"Ừ, thế mới đúng chứ, thanh niên không hiểu thì phải hỏi, người lớn tuổi không hiểu thì không cần phải so đo làm gì, hiếm khi được hồ đồ mà."

"Ồ."

"Bếp trưởng Chu, tôi..."

"Sao cô lại vào nhà bếp? Ra ngoài, ra ngoài, nhà bếp là nơi quan trọng thế này, không phải người của nhà bếp sao có thể tùy tiện vào được." Tần Mạn Tuyết chưa nói hết câu đã bị Bếp trưởng Chu xua tay ngắt lời như đuổi ruồi.

"Tôi là..."

"Cô là ai cũng không được, nhà bếp không được vào là không được vào, cô mau ra ngoài đi, lỡ dở việc buôn bán buổi trưa cô không gánh vác nổi trách nhiệm đâu."

Tần Mạn Tuyết lại một lần nữa bị ngắt lời, cô hít sâu một hơi, cao giọng nói: "Bếp trưởng Chu, ông..."

"Cô có cầu xin cũng vô dụng, không được vào là không được vào."

Tần Mạn Tuyết nhìn cái miệng ông ta cứ đóng mở liên tục, làm như cả thế giới này chỉ có mỗi ông ta có miệng vậy, cô cầm lấy quả dưa chuột bên cạnh, nhân lúc ông ta há miệng liền nhét thẳng vào miệng ông ta.

"Phù~"

"Cuối cùng cũng yên tĩnh rồi, Bếp trưởng Chu, tôi chỉ muốn hỏi ông, có phải ông đã sắp xếp tôi ra ngoài sảnh rồi không?"

"Phì phì~" Bếp trưởng Chu lấy quả dưa chuột từ trong miệng ra, nhổ bùn đất trong miệng, "Tần Mạn Tuyết cô..."

"Phải không?"

Bếp trưởng Chu nhìn dáng vẻ tươi cười híp mắt của cô, hít sâu một hơi, mặt xanh mét nói: "Đúng, cô cũng thấy nhà bếp bên này đủ người rồi, hôm qua cô chẳng làm gì cả. Đây chẳng phải là đào góc tường xã hội chủ nghĩa sao. Cho nên tôi sắp xếp cô ra phía trước, Tiểu Tần à, tôi đều là muốn tốt cho cô, cô chắc không phải là người không phục tùng mệnh lệnh của tổ chức đâu nhỉ?"

Tần Mạn Tuyết nhịn xúc động muốn trợn trắng mắt, cười nói: "Đương nhiên tôi không phải rồi."

"Không phải là tốt. Vậy Tiểu Tần cô mau đi đi, bên này không cần cô nữa."

"Đừng vội, tôi còn chưa nói xong mà."

"Tiểu Tần cô còn lời gì muốn nói? Mau ra phía trước lau nhà đi."

"Đương nhiên tôi phải hỏi cho rõ ràng, công việc của tôi là gì? Xin hỏi Bếp trưởng Chu, tôi thay thế công việc của đồng chí Thạch hay thay thế công việc của thím Vương vậy? Bếp trưởng Chu cũng không cần cảm thấy ngại đâu. Tôi là người rất tháo vát. Cho dù để tôi thay thế công việc của cả hai người họ tôi cũng làm được. Ông xem tôi thay ai?"

Bếp trưởng Chu: "..." Khẩu khí không nhỏ nhỉ, còn đòi thay thế ai? Người ta là nhân viên chính thức đấy, nếu có thể thay thế thì còn đến lượt cô sao.

"Không thay ai cả. Cô cứ tự mình phát huy đi, tóm lại đừng có vào nhà bếp là được, những việc khác cô tự liệu mà làm." Bếp trưởng Chu đã tính toán kỹ rồi. Không cho cô vào nhà bếp. Phía trước Thạch Kết Thật và Vương Thúy Phân không thể nào nhường công việc cho cô được, vậy cô chỉ có thể ngồi không. Nếu chuyện này bị khách đến ăn cơm hoặc Giám đốc Trần nhìn thấy, chắc chắn sẽ có ý kiến với cô. Thậm chí t.h.ả.m hơn một chút. Gặp phải lãnh đạo nào đó. Trực tiếp đuổi việc người luôn. Vậy ông ta chẳng cần động tay, công việc của cô sẽ rơi vào tay Chu Thiên. Ông ta đúng là quá thông minh mà.

Tần Mạn Tuyết ra vẻ chợt hiểu: "Ồ~, thì ra là vậy, vậy tôi hiểu rồi, Bếp trưởng Chu ông cứ yên tâm, tôi đảm bảo sẽ không vào đâu, ông bận đi."

"Ừ."

Sau khi Tần Mạn Tuyết rời đi, Chu Thiên nhỏ giọng nói: "Bác cả, bác nói xem cô ta không nhìn ra hay là nhìn ra rồi mà giả vờ không nhìn ra?"

"Mặc kệ cô ta. Nhìn ra hay không nhìn ra, cô ta cũng đừng hòng vào nhà bếp. Hôm nay cháu thái thức ăn cho t.ử tế vào. Kiên trì một thời gian, đợi cô ta bị đuổi đi, cháu sẽ có công việc."

"Dạ, cháu biết rồi bác cả."

"Làm việc đi."

"Dạ."

Thím Vương và Thạch Kết Thật thấy Tần Mạn Tuyết đi tới vội vàng hỏi: "Sao rồi? Cô không đồng ý chứ? Không đồng ý là đúng rồi, nếu cô mà đồng ý, sau này e là cô không vào được nhà bếp nữa đâu."

"Không đâu, cháu đồng ý rồi."

"Cái gì?! Cô đồng ý rồi? Tiểu Tần à, cô đừng có hồ đồ, phía trước này đã có hai chúng tôi rồi, không cần người nữa, cô là một người phụ bếp thái rau không ở nhà bếp mà lại ở phía trước, nếu để Giám đốc Trần nhìn thấy ông ấy chắc chắn sẽ nghĩ cô lười biếng trốn việc. Cô vẫn chưa được chuyển chính thức đâu đấy. Muốn đuổi cô vẫn rất dễ dàng. Cô mau quay lại nhà bếp đi."

Tần Mạn Tuyết xua tay, vẻ mặt không bận tâm nói: "Không sao, phía trước rất tốt, hai người cứ đợi đi, bọn họ sẽ cầu xin để cháu quay lại cho xem."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.