Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 59: Đưa Em Ít Tiền

Cập nhật lúc: 18/04/2026 21:41

Nhà Bếp trưởng Chu.

“Anh cả, anh về rồi.”

Hai đứa trẻ gầy gò như bộ xương khô di động, lùn tịt như ba tấc nghe thấy tiếng động liền mang vẻ mặt vui mừng nhưng bước đi rất chậm chạp gọi người mới đến một tiếng.

“Ừm, hôm nay mẹ có khá hơn chút nào không?”

Chu Trọng lần lượt xoa đầu hai đứa trẻ, nhếch khóe miệng dịu dàng hỏi.

“Khá hơn nhiều rồi ạ, hôm nay mẹ còn ra sân phơi nắng nữa. Em giúp mẹ bê ghế đấy.”

“Em cũng đỡ mẹ nữa.”

Chu Trọng lại xoa đầu hai đứa trẻ cười nói: “Tiểu Thảo, Tiểu Kiệt ngoan quá, anh mang thức ăn từ tiệm cơm về này, có thịt đấy, lát nữa chia cho hai đứa thêm một miếng.”

“Ồ~, được ạ. Anh cả anh tốt quá, từ khi anh đi làm ở tiệm cơm quốc doanh, em béo lên rồi, lúc ngủ cũng không còn bị tỉnh giấc giữa đêm phải uống nước lạnh nữa, đợi em lớn lên, em cũng sẽ đến tiệm cơm quốc doanh làm việc. Mang thịt về cho mẹ. Mẹ ăn thịt rồi sẽ không bị ốm nữa.”

Tiểu Thảo nghe thấy có thịt, cả người trở nên sống động hơn hẳn, đôi mắt sáng rực như bóng đèn hai mươi lăm oát, lấp la lấp lánh.

“Tiểu Kiệt cũng muốn đến tiệm cơm quốc doanh làm việc.”

“Vậy thì cùng đi.”

“Vâng vâng.”

Chu Trọng nhìn khuôn mặt vui vẻ của hai đứa trẻ, khóe miệng cũng cong lên nụ cười, chỉ cần có thể để mẹ và các em ăn no, anh ta có khổ có mệt đến mấy cũng đáng.

“Khụ khụ~~, Tiểu Trọng con về rồi à?”

Trong nhà truyền ra một giọng nói khàn khàn thô ráp như ống bễ cũ.

Chu Trọng nghe thấy tiếng liền vội vàng bước vào, căn nhà rất nhỏ, ngay cả một cái cửa sổ cũng không có, cũng không bật đèn, rất tối tăm, Chu Trọng giơ tay kéo đèn sáng lên, nhìn thấy mẹ Chu đang mò mẫm khâu đế giày trong bóng tối, trên mặt tràn đầy vẻ không tán thành: “Mẹ, con đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, trời tối thì đừng làm việc. Cho dù làm việc mẹ cũng phải bật đèn lên chứ. Cứ mò mẫm làm việc trong bóng tối, mắt mẹ còn muốn giữ nữa không?”

Mẹ Chu nghe anh ta cằn nhằn thì vẻ mặt dịu dàng nói: “Không sao, trời vẫn còn sáng mà, không cần bật đèn tốn tiền, con kiếm tiền không dễ dàng gì. Mẹ phải cất đi cho con, đến lúc đó lấy vợ còn có tiền sính lễ.”

“Mẹ.”

“Được rồi, mẹ không nói nữa, lần sau, lần sau nhất định sẽ bật đèn.”

Chu Trọng biết bà chỉ là làm qua loa với anh ta, lần sau bà vẫn sẽ không bật đèn.

Nhìn người mẹ ốm yếu, các em gầy trơ xương, sự hận thù trong lòng anh ta lại tăng thêm một phần: “Mẹ, chúng con có cha mà.”

Mẹ Chu nghe vậy thì ngẩn người.

Sau đó cười nói: “Đứa trẻ ngốc này, các con đương nhiên là có cha rồi, không có cha con, mẹ đã c.h.ế.t từ lâu rồi, nhưng cha con kiếm tiền cũng vất vả, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy. Được rồi, đi làm cả ngày cũng mệt rồi, con mau đi rửa mặt rồi về ngủ đi.”

Chu Trọng thấy bà như vậy cũng không nhắc đến chuyện của Bếp trưởng Chu nữa, đưa hộp cơm cho bà: “Mẹ, cái này là con mang từ tiệm cơm về, mọi người ở nhà chắc chắn chưa ăn no phải không, vẫn còn nóng đấy, mọi người mau ăn đi.”

“Ừ, mẹ và các em con ăn ngay đây, con mau đi rửa mặt đi ngủ đi.”

Mẹ Chu nhận lấy hộp cơm còn ấm, khóe mắt đuôi mày đều là nụ cười.

Chu Trọng thấy bà vui vẻ như vậy thì mím môi, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không nói gì, quay người ra khỏi phòng, đối mặt với Bếp trưởng Chu vừa mới về, rầu rĩ gọi: “Cha.”

“Ừm, không về phòng chăm sóc mẹ mày đứng ngây ra đây dọa ai đấy?”

Bếp trưởng Chu nhìn thấy anh ta liền xụ mặt, mở miệng là quát mắng.

Chu Trọng mím c.h.ặ.t môi, thấp giọng nói: “Vừa vào thăm mẹ, mẹ bảo con ra ngoài rửa mặt.”

“Vậy mày không biết nói à, làm cái gì cũng phải để tao hỏi. Thật không biết mẹ mày dạy mày kiểu gì, mày còn lớn hơn Tiểu Thiên một tuổi đấy, đúng là cái gì cũng không bằng nó, sao tao lại có đứa con trai vô dụng như mày chứ.”

Chu Trọng không nói gì.

Bếp trưởng Chu thấy anh ta lại biến thành cái hồ lô cạy miệng không ra lời, càng thêm chướng mắt anh ta: “Đều vô dụng như mẹ mày, sao không sinh mày thành đứa câm luôn đi. Câm không biết nói, người ta còn không nói gì. Còn mày, có miệng còn không bằng không có.”

Chu Trọng vẫn không nói gì, chỉ nắm c.h.ặ.t hai bàn tay buông thõng bên chân.

“Nói chuyện đi, câm rồi à, tao…”

“Anh cả.”

Ngay lúc Bếp trưởng Chu định tiếp tục gây khó dễ thì một giọng nói bóp nghẹt vang lên.

Bếp trưởng Chu lập tức quay đầu lại, nhìn thấy người đến, khuôn mặt đang tức giận liền được thay thế bằng nụ cười: “Em dâu à, có phải trong nhà hết nước rồi không, anh đi xách nước cho em ngay đây. Ồ, đúng rồi, cái này là anh mang từ tiệm cơm về. Em cầm về ăn đi.”

“Vâng, cảm ơn anh cả, nếu không có anh cả chăm sóc mẹ con góa bụa chúng em, chúng em thật sự không sống nổi nữa.”

Mẹ Chu Thiên nhận lấy hộp cơm, lau khóe mắt bày tỏ sự cảm kích.

“Em là em dâu anh, Tiểu Thiên là cháu trai anh, anh không chăm sóc hai người thì chăm sóc ai. Đi thôi, anh đi xách nước cho em.”

Nhà Chu Thiên và nhà Chu Trọng là hai cái sân nhỏ nằm sát nhau, bức tường chung giữa hai nhà có mở một cánh cửa, bình thường hai nhà qua lại không cần đi qua cổng lớn, cứ đi thẳng qua cánh cửa trên tường là được.

“Vậy thì cảm ơn anh cả.”

“Đều là người một nhà cả.”

Chu Trọng nhìn hai người nói cười rời đi, bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lại càng siết c.h.ặ.t hơn, trong mắt là sự hận thù không hề che giấu đối với hai người họ.

“Tìm anh có chuyện gì?”

Hai người đi đến nhà Chu Thiên, Bếp trưởng Chu thấp giọng hỏi.

Mẹ Chu Thiên rơm rớm nước mắt nói: “Anh cả, có phải anh chán ghét Tiểu Thiên rồi không?”

“Nói gì vậy? Anh thương Tiểu Thiên còn không kịp, sao có thể chán ghét nó được.”

“Nếu không phải chán ghét nó, vậy tại sao anh lại để một đứa lỗ vốn bắt nạt Tiểu Thiên? Anh không biết đâu, Tiểu Thiên về nhà đòi cha với em, nói chính vì nó không có cha, nên mới bị người ta bắt nạt, tim em á đau như cắt vậy, mấy lần em muốn nói cho nó biết sự thật, em đều nhịn xuống. Anh cả, anh không thể có Chu Trọng rồi thì không quan tâm đến Tiểu Thiên nữa.”

“Yên tâm đi, sao anh có thể không quan tâm đến nó được. Hôm nay quả thực là anh chăm sóc nó không chu đáo, nhưng em yên tâm, anh đã có cách đối phó rồi, ngày mai cái cô Tần Mạn Tuyết đó nhất định không có cơ hội làm Tiểu Thiên tức giận nữa đâu.”

Nghe bà ta nói Chu Thiên về nhà đau lòng đòi cha, tim ông ta cũng nhói đau theo, trong lòng càng thêm bất mãn với Tần Mạn Tuyết, đều tại cô ta ngáng đường.

“Không thể đuổi việc cô ta được sao?”

“Không được! Hồi đó chính vì anh và Giám đốc Trần đối đầu nhau, mới tuyển cô ta vào, bây giờ anh vất vả lắm mới khiến Giám đốc Trần đồng ý cho Tiểu Thiên vào tiệm cơm quốc doanh không nhận lương. Nếu lúc này đuổi việc cô ta, Giám đốc Trần sẽ không đồng ý đâu. Cái lão tính tình thối tha Vương Thừa Trù đó cũng sẽ không đồng ý.”

“Vậy phải đợi đến khi nào?”

Mẹ Chu Thiên nghe ông ta nói không được, xụ mặt chất vấn.

“Rất nhanh thôi.”

“Rất nhanh là bao lâu?”

Bếp trưởng Chu trầm ngâm một lát rồi c.ắ.n răng nói: “Một tháng, một tháng sau anh nhất định sẽ đuổi người đi, đến lúc đó Tiểu Thiên cũng đã đứng vững gót chân ở tiệm cơm quốc doanh rồi. Đến lúc đó Giám đốc Trần có muốn cản trở Tiểu Thiên trở thành nhân viên tạm thời cũng không thể nào nữa.”

Mẹ Chu Thiên nghe nói còn phải đợi một tháng thì trong lòng bất mãn, nhưng cũng biết đạo lý biết điểm dừng, thần sắc gượng gạo nói: “Được, nhưng anh không thể để Tiểu Thiên cứ làm việc mãi được. Từ nhỏ sức khỏe nó đã không tốt. Hôm nay làm việc cả ngày, về nhà mệt đến mức liệt giường không dậy nổi rồi.”

“Em mua thêm đồ bổ bồi bổ cho nó đi.”

Mẹ Chu Thiên nghe thấy sự bất mãn của ông ta, bĩu môi nói: “Vậy anh đưa em ít tiền đi.”

“Không phải vừa mới đưa tiền cho em sao?”

“Thế thì thấm vào đâu, sữa mạch nha đắt lắm.”

“Đưa em thêm mười đồng nữa, tiêu tiết kiệm một chút.”

“Biết rồi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.