Xuyên Nhanh: Trêu Chọc Xong Bỏ Chạy Lại Bị Cuốn Vào Tu La Tràng - Chương 13: Phản Diện Ác Độc Trong Truyện Thanh Xuân Vườn Trường (13)

Cập nhật lúc: 03/07/2026 05:04

Thẩm Dạ: [Tôi có bạn trai rồi.]

Trì Dã: [Tôi biết, nhưng hai người đã kết hôn đâu.]

Thẩm Dạ: [...]

Trì Dã: [Mà kể cả kết hôn rồi thì vẫn ly hôn được cơ mà.]

Thẩm Dạ lười chẳng buồn trả lời nữa, thẳng tay quăng điện thoại sang một bên.

Một lát sau, điện thoại lại bắt đầu rung bần bật.

Cậu nhặt lên xem, vẫn là tin nhắn của Trì Dã gửi tới.

Đó là một bức ảnh chụp Thẩm Dạ đang nằm bò ra bàn ngủ nướng, mái tóc xám bạc rối như tổ quạ, khóe miệng hình như còn dính chút nước dãi, nhìn qua là biết ảnh chụp trộm.

Trì Dã: [Tấm này tôi giữ lại làm hình nền khóa máy rồi nhé.]

Thẩm Dạ: [Mẹ cậu bị điên à?!]

Trì Dã: [Ha ha ha ha ha ha.]

Thẩm Dạ tức đến nổ đom đóm mắt, quăng mạnh điện thoại vào góc sofa.

Thật sự cạn lời, một đời anh danh của ông đây!

Đúng lúc này, trên lầu vang lên tiếng mở cửa, Thẩm Dạ theo phản xạ quay sang nhìn về nơi phát ra âm thanh.

Cố Thanh Hàn đã bước ra khỏi phòng sách, đang đứng ngay lối cầu thang nhìn xuống: "Có chuyện gì thế?"

"Không có gì." Thẩm Dạ nhặt điện thoại lên, "Tên điên Trì Dã kia nhắn tin quấy rối tôi."

Cố Thanh Hàn thong thả đi xuống lầu, bước đến trước sofa rồi ngồi xuống bên cạnh cậu, một tay chìa ra: "Đưa tôi xem nào."

Thẩm Dạ ngoan ngoãn đưa điện thoại cho cậu ta.

Cố Thanh Hàn lướt lướt vài cái, thẳng tay cho Trì Dã vào danh sách đen rồi mới trả điện thoại lại cho Thẩm Dạ: "Xong rồi."

Thẩm Dạ nhận lấy nhìn thử, lịch sử trò chuyện lẫn avatar của Trì Dã đều bay màu sạch sẽ.

"Cậu xóa cũng vô ích thôi, trong máy cậu ta kiểu gì chẳng còn đống ảnh dìm hàng của tôi!" Thẩm Dạ hậm hực nói.

Cố Thanh Hàn khẽ "ừ" một tiếng, rút điện thoại của mình ra, bấm bấm vài cái rồi đưa qua cho Thẩm Dạ.

Thẩm Dạ dời tầm mắt nhìn sang, chỉ thấy trong bộ sưu tập ảnh của Cố Thanh Hàn toàn là ảnh của cậu.

Nào là ảnh nằm bò ra bàn ngủ gật, ảnh đứng ngoài hành lang ngáp ngắn ngáp dài, ảnh phồng mồm trợn má lúc ăn cơm, lại còn có cả ảnh ngồi thẫn thờ tì người lên quầy quán trà sữa nữa...

"Cậu... chụp từ bao giờ thế?"

Cố Thanh Hàn không vội trả lời, chỉ lẳng lặng nhìn cậu chằm chằm.

Thẩm Dạ bỗng cảm thấy nhiệt độ xung quanh như đang tăng vọt, mặt mũi cũng hơi nóng lên: "Cố Thanh Hàn, cậu..."

"Tôi chụp nhiều hơn cậu ta." Cố Thanh Hàn lên tiếng, "Cũng chụp đẹp hơn cậu ta."

Thẩm Dạ thoạt tiên sững sờ một giây, rồi ngay sau đó bật cười ha ha.

Cậu ranh mãnh sáp lại gần, nhanh như chớp hôn chụt một cái vào khóe môi Cố Thanh Hàn: "Ừm, nhìn ra rồi. Cậu muốn nói là cậu tốt hơn cậu ta chứ gì."

Ánh mắt Cố Thanh Hàn lay động, cậu ta đột ngột giữ c.h.ặ.t sau gáy cậu, kéo dài nụ cứu này sâu hơn.

Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào sofa, hòa cùng ánh đèn dịu nhẹ chốn phòng khách, in bóng hai người đang ôm c.h.ặ.t lấy nhau.

[Cái anh chàng bạn trai này của mình... m.á.u ghen cũng ra gì và này nọ phết.] Thẩm Dạ mơ màng nghĩ thầm.

Giờ truy bài sáng hôm sau, Trì Dã dẫm đúng tiếng chuông bước vọt vào lớp.

Cậu ta đùng đùng nổi giận ném phịch cái balo lên bàn, câu đầu tiên thốt ra là: "Thẩm Dạ, mẹ nó cậu dám cho tôi vào danh sách đen à?"

Thẩm Dạ chẳng thèm ngẩng đầu lên, tiếp tục dựa theo cuốn kế hoạch học tập do Cố Thanh Hàn viết cho để lật sách học bài.

"Này." Trì Dã vươn tay giật phắt cuốn sách của cậu đi, "Tôi đang hỏi cậu đấy."

Tay Thẩm Dạ khựng lại một nhịp, lại lôi từ trong ngăn bàn ra một cuốn sách bài tập, vừa cắm cúi viết vừa nói: "Đã cho vào danh sách đen rồi thì là cho vào thôi, còn cần lý do chắc?"

"Cậu!"

Đám học sinh xung quanh lũ lượt liếc mắt nhìn sang. Trong đó có một nam sinh không nhịn được thốt lên kinh ngạc: "Vãi chưởng, anh Dã, tóc anh bị làm sao thế kia?!"

Ngòi b.út của Thẩm Dạ khựng lại, ánh mắt không kìm được liếc nhìn lên đầu Trì Dã.

Chỉ thấy mái tóc đen vốn lộn xộn của Trì Dã, lúc này đã được nhuộm thành màu xám bạc y hệt như màu tóc của cậu.

Thẩm Dạ: "..."

Thấy Thẩm Dạ rốt cuộc cũng chịu nhìn mình, Trì Dã lập tức vuốt ngược mấy sợi tóc lòa xòa trước trán, nhếch môi cười: "Thế nào, đẹp trai không?"

Thẩm Dạ: "..."

"Tôi hỏi cậu này..." Trì Dã sáp lại gần cậu, hơi thở nam tính phả vào mặt, đôi mắt hoa đào chằm chằm nhìn cậu, cố tình dùng chất giọng trầm ấm câu dẫn, đầy mê hoặc, "Có đẹp trai không hả, bạn cùng bàn?"

Nhịp thở của Thẩm Dạ nghẹn lại, có phần chưa thích nghi được bèn nhích người ra sau, tạo chút khoảng cách với cậu ta: "Xấu đau xấu đớn."

"Thật sao?" Trì Dã chẳng hề bực dọc, "Nhưng tôi lại thấy đẹp phết đấy chứ, dẫu sao thì... kiểu tóc hiện tại của tôi với cậu, chính là đồ đôi còn gì."

Đám học sinh trong lớp đồng loạt hít một hơi lạnh, không tài nào kìm chế nổi tiếng bàn tán xì xầm khắp nơi.

Mười phút sau, trang confession của trường lại được dịp bùng nổ.

[Tin chấn động phiên bản 2.0! Trì Dã nhuộm tóc thành màu xám bạc y hệt Thẩm Dạ rồi!!!]

[Lầu 1: ???]

[Lầu 2: Vãi vãi vãi vãi vãi???]

[Lầu 3: Có ảnh có chứng cứ đàng hoàng nhé, vừa mới chụp trộm xong [Hình ảnh] [Hình ảnh]]

[Lầu 4: Đúng là cùng một màu thật! Tình hình gì đây trời?!]

[Lầu 5: Tôi nhớ Trì Dã mới quay lại trường có mấy ngày chứ mấy? Thế mà đã cặp kè với Thẩm Dạ rồi à?]

[Lầu 6: Cặp kè cái gì mà cặp kè, đây gọi là tóc đôi! Tóc đôi có hiểu không hả?!]

[Lầu 7: Không phải chứ... Mấy hôm trước chẳng phải mọi người còn đang chèo thuyền Thẩm Dạ với Cố thần sao? Team Cố Thẩm đâu rồi? Bước ra gáy vài câu xem nào!]

[Lầu 8: Team Cố Thẩm có mặt, nhưng Cố thần nhà bọn tôi hôm nay vẫn chưa xuất hiện, chẳng biết nhìn thấy tin này sẽ có phản ứng ra sao đây...]

[Lầu 9: Cứu mạng, cái kịch bản hai nam tranh một nam này bánh cuốn quá, tôi thích xem! Vả thêm nhiều tình tiết vào nữa đi!]

[Lầu 10: Chiêu này của Trì Dã lả lơi quá đi mất, nhuộm màu tóc đôi rõ ràng là đang công khai theo đuổi Thẩm Dạ rồi!]

[Lầu 11: Cố Thanh Hàn mau xuất hiện mà quản đi kìa! Vợ cậu sắp bị thằng đàn ông hoang dại dắt đi mất rồi kìa!]

Tiếng chuông tan học buổi trưa vừa reo lên, Thẩm Dạ vừa định đứng dậy đi tìm Cố Thanh Hàn thì cánh tay đã bị Trì Dã ấn c.h.ặ.t lại.

"Đợi đã." Trì Dã rút từ trong balo ra một hộp socola, "Cậu cầm lấy cái này đi."

Thẩm Dạ liếc nhìn hộp socola bị nhét bừa vào lòng: "Cậu..."

"Hộp hôm qua bị Cố Thanh Hàn tịch thu rồi đúng không?" Trì Dã nhướng mày với cậu, "Thế nên hôm nay tôi lại mua một hộp khác đấy."

Thẩm Dạ do dự một thoáng, rồi đặt hộp socola ngược trở lại bàn cậu ta: "Tôi không lấy đâu."

"Không lấy thì vứt." Trì Dã làm bộ định quăng đi thật.

"Ấy!" Thẩm Dạ vội giữ tay cậu ta lại, "Vứt đi thì phí quá. Bao nhiêu tiền? Tôi mua lại."

"Mua?" Trì Dã tức đến bật cười, "Cậu sợ cái tên học thần lớp 1 kia nổi giận đến thế cơ à? Thế mà cũng tự xưng là anh chàng Top một thẳng băng của Giang Thành..."

"Thẩm Dạ."

Giọng của Cố Thanh Hàn bỗng nhiên vẳng lại từ phía cửa sau.

Động tác của Thẩm Dạ cứng đờ, quay đầu lại liền thấy Cố Thanh Hàn đang đứng ngay cửa sau, trên tay xách một cái túi nilon, ánh mắt ghim c.h.ặ.t vào bàn tay cậu đang giữ Trì Dã.

Cậu theo phản xạ giật nảy tay về: "Học sinh ngoan, cậu đến rồi à?"

Trì Dã thấy vậy, cười nửa miệng nhét hộp socola vào lòng Thẩm Dạ sâu hơn, còn cố tình lớn tiếng nói: "Thích ăn thì cứ cầm lấy, vốn dĩ là tôi đặc biệt mua riêng cho cậu mà."

Thẩm Dạ: "..."

Cố Thanh Hàn sầm mặt xuống, bước chân không nhanh không chậm từ cửa sau đi vào.

Lớp học vốn dĩ đang ồn ào như cái chợ, bỗng chốc im bặt đi từng chút một theo nhịp bước của cậu ta. Bất kể là người đang ăn cơm hay người đang học bài, thảy đều dừng hết việc trên tay lại, không kìm được mà lén lút liếc mắt hóng hớt tình hình bên này.

Cố Thanh Hàn bước đến sau lưng Thẩm Dạ, khom người xuống, đặt cái túi nilon lên bàn cậu: "Đặc biệt mua riêng cho cậu."

Trì Dã: "..." [Cái tên này sao cứ thích nhại lại lời người khác thế nhỉ?]

Thẩm Dạ đờ người mở cái túi ra. Bên trong là một phần cơm hộp được đóng gói cẩn thận, kèm theo một ly trà sữa.

Thẩm Dạ còn chưa kịp cảm động, hộp socola trên tay đã bị Cố Thanh Hàn thẳng tay giật phắt đi mất.

"Cậu thích ăn cái này à?" Cố Thanh Hàn rũ mắt nhìn hộp socola, giọng điệu mập mờ, khó đoán.

Thẩm Dạ vội vàng giải thích với cậu ta: "Ừm, vứt đi thì phí quá, tôi vừa mới định bỏ tiền ra mua lại..."

"Bao nhiêu tiền?" Cố Thanh Hàn ước lượng hộp socola trên tay, ngước mắt nhìn sang Trì Dã, "Tôi mua."

Trì Dã lười nhác tựa người ra sau ghế, đôi mắt ngập tràn ý cười đáp: "Hai mươi tám ngàn tám trăm tệ."

"...???" Thẩm Dạ thầm khinh bỉ trong lòng.

[Cái tên Trì Dã này, sau này mà đi làm bất động sản thì đích thị là một tay cò đất ăn gian nói dối ăn bẩn.]

[Cái trò ăn chặn tiền chênh lệch này cũng quá đáng quá mức quy định rồi đấy.]

Cố Thanh Hàn lườm Trì Dã một cái lạnh thấu xương, ném tọt hộp socola trả lại bàn cậu ta, rồi hạ giọng nói với Thẩm Dạ: "Chiều tan học, tôi dẫn cậu đi mua hộp khác. Bây giờ, cậu ăn cơm trước đi."

"Được." Thẩm Dạ ngoan ngoãn mở hộp cơm ra, bên trong toàn là mấy món cơm xào mình thích ăn ở tiệm nhỏ tầng ba nhà ăn.

Trì Dã mặt dày sán lại gần: "Yo, thịnh soạn phết nhỉ. Vừa hay tôi cũng đói rồi, bạn cùng bàn, chia cho tôi một nửa đi?"

Nói rồi cậu ta định thò tay lấy đôi đũa của Thẩm Dạ.

Cố Thanh Hàn ngay tắp lự vươn tay chặn cậu ta lại: "Cậu chắc chẳng thiếu tiền đâu, muốn ăn thì tự đi mà mua."

Trì Dã nhướng mày nhìn cậu ta: "Tôi thiếu tiền mà, hộp socola này là tôi đã tiêu ráo cạn đồng tiền sinh hoạt phí cuối cùng của tuần này để mua đấy."

"Thế thì cậu cứ ôm hộp socola hai mươi tám ngàn tám trăm tệ đó mà ăn cho no đi."

"Thế không được. Chỉ khi Thẩm Dạ đồng ý cho tôi ăn, tôi mới có thể ăn no được thôi."

Thẩm Dạ: "?" 

Câu này nghe cứ thấy kỳ kỳ sai sai thế nào ấy nhỉ.

"..." 

Cố Thanh Hàn không thèm đôi co với cậu ta nữa, hai người cứ thế giương mắt nhìn nhau đầy căng thẳng.

Đám học sinh xung quanh đến thở mạnh cũng không dám.

Thẩm Dạ vội vàng gắp một miếng thịt nhét tọt vào miệng, lí nhí lầm bầm: "Hay là hai cậu ra ngoài sân choảng nhau một trận đi? Đánh xong rồi quay lại đây tìm tôi?"

Lời này của Thẩm Dạ vừa thốt ra, Trì Dã vậy mà lại xắn tay áo đứng phắt dậy thật: "Được thôi."

Ánh mắt cậu ta tràn ngập sự khiêu khích, ghim thẳng vào mặt Cố Thanh Hàn, "Cố đại học thần, cậu có dám nhận lời thách đấu này không?"

Cố Thanh Hàn hoàn toàn ngó lơ hành vi trẻ con, ấu trĩ của cậu ta, khom người xuống giúp Thẩm Dạ cắm sẵn ống hút vào ly trà sữa, rồi đưa đến tận miệng cậu: "Uống ngụm trà sữa trước đi, đừng để bị mấy lời của Trì Dã làm cho nghẹn họng."

Thẩm Dạ vô cùng tận hưởng ngậm lấy ống hút húp một ngụm lớn.

Trì Dã: "..." [Mẹ kiếp, tức điên mất thôi.]

Đám học sinh xung quanh: "???!!!"

Thẩm Dạ thong dong nuốt miếng thịt trong miệng xuống, ngẩng đầu nhắc nhở Trì Dã: "Nếu đ.á.n.h nhau trong khuôn viên trường mà bị bắt quả tang là sẽ bị đuổi học đấy. Sao nào, cậu không biết dùng não để suy nghĩ chút à?"

Trì Dã hừ lạnh một tiếng, ngồi phịch trở lại ghế: "Tôi đâu có ngốc. Nếu tôi mà bị đuổi học, hai người các cậu quay xe dắt tay nhau bỏ trốn thì tôi biết đi đâu mà tìm người chứ?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.