Xuyên Nhanh: Trêu Chọc Xong Bỏ Chạy Lại Bị Cuốn Vào Tu La Tràng - Chương 12: Phản Diện Ác Độc Trong Truyện Thanh Xuân Vườn Trường (12)

Cập nhật lúc: 29/06/2026 12:01

Cậu nghiêng đầu nhìn gã Thẩm Dạ đang nằm bò ra bàn bên cạnh, chẳng biết là đang ngủ thật hay chỉ là đang ngẩn người.

Mái tóc xám bạc rũ xuống mềm rũ trên trán, thấp thoáng lộ ra một đoạn gáy trắng ngần.

"Thẩm Dạ."

"Hử?" Thẩm Dạ lí nhí đáp lại một tiếng mộng mị.

Trì Dã không kìm được vươn tay, nhéo mạnh vào phần thịt mềm sau gáy cậu.

Thẩm Dạ bật người ngồi phắt dậy như bị điện giật, một tay ôm gáy trừng mắt lườm cậu ta cháy mặt: "Cậu làm cái quái gì thế hả?!"

"Ra ngoài." Trì Dã đứng dậy, chộp lấy cổ tay cậu rồi lôi tuột ra ngoài.

"Đi đâu chứ? Sắp vào tiết rồi!"

Trì Dã mím c.h.ặ.t đôi môi mỏng, sầm mặt lôi người ra khỏi lớp học, đi xuyên qua dãy hành lang, đẩy mạnh cánh cửa nhà vệ sinh nam ở cuối đường.

Giờ này trong nhà vệ sinh không có ai, đèn cũng chẳng bật, chỉ có chút ánh sáng mờ nhạt từ hành lang hắt qua ô cửa sổ.

Thẩm Dạ bị cậu ta lôi vào trong, chân còn chưa kịp đứng vững đã bị Trì Dã ấn mạnh lên tường.

"Mẹ cậu... ưm!"

Lời còn chưa kịp thốt ra hết, Trì Dã đã cúi đầu dùng môi khóa c.h.ặ.t miệng cậu lại.

Đầu óc Thẩm Dạ chớp mắt trống rỗng.

Dù tự xưng là anh chàng Top một thẳng băng của Giang Thành, nhưng cậu... đã từng làm qua chuyện này bao giờ đâu chứ!

Nụ hôn của Trì Dã cũng y hệt như tính cách của cậu ta, mang theo một cỗ ngông cuồng, bất chấp tất thảy.

Một tay cậu ta ấn c.h.ặ.t lên vai Thẩm Dạ, tay kia thì bóp lấy cằm cậu, ép cậu phải ngửa đầu lên đón nhận.

Thẩm Dạ dùng sức giãy giụa hai cái nhưng không tài nào thoát nổi, đầu lưỡi của Trì Dã đã cạy mở răng cậu, bá đạo quấn quýt lấy đầu lưỡi cậu không buông.

Trong làn hơi thở dồn dập đan xen, Thẩm Dạ ngửi thấy mùi khói t.h.u.ố.c lá thoang thoảng trên người cậu ta.

Chẳng biết trôi qua bao lâu, Trì Dã mới chịu buông cậu ra.

Cả hai người đều thở hổn hển.

Thẩm Dạ vô lực tựa lưng vào tường, bờ môi bị hôn đến tê dại, đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo thì đã nghe thấy giọng nói khàn khàn của Trì Dã cất lên hỏi: "Cậu với Cố Thanh Hàn, ở bên nhau rồi à?"

Chương 15: Pháo hôi ác độc trong truyện thanh xuân vườn trường 15

Thẩm Dạ vẫn tiếp tục thở dốc, không buồn trả lời câu hỏi của cậu ta.

Trì Dã ghim c.h.ặ.t ánh nhìn vào cậu, ánh mắt dưới làn ánh sáng mờ ảo trông càng thêm phần sắc lạnh: "Có phải không?"

"Phải."

Trì Dã im lặng vài giây, bỗng tự giễu cười một tiếng: "Mẹ kiếp, tính sai một bước rồi."

Thẩm Dạ chẳng biết phải nói gì cho phải.

Trì Dã hoàn toàn buông Thẩm Dạ ra, lùi lại một bước, tựa người vào bục bồn rửa tay, rút một điếu t.h.u.ố.c ngậm vào miệng nhưng không châm lửa: "...Từ bao giờ?"

"Thì... cái ngày cậu tỏ tình ấy."

"Sau khi ra khỏi phòng thiết bị?" Trì Dã ngậm điếu t.h.u.ố.c, khẽ cười một tiếng, nhưng ý cười chẳng chạm tới đáy mắt, "Cái tên Cố Thanh Hàn này, ra tay cũng nhanh thật đấy."

Thẩm Dạ xoa xoa cái cổ tay bị cậu ta bóp đau, ướm lời: "Trì Dã, trên đời thiếu gì cỏ thơm, cậu..."

"Tôi làm sao?" Trì Dã cười khẩy, "Tôi thích cậu, nhưng cậu lại có bạn trai rồi. Sao nào, còn bắt tôi phải chúc phúc cho cậu chắc?"

"Tôi không có ý đó..." Thẩm Dạ hoàn toàn chịu thua.

Cậu cứ ngỡ mình cứng rắn lắm. Theo lý mà nói, cậu chỉ việc thẳng chân đá văng Trì Dã ra rồi bỏ đi là xong chuyện. Nhưng... cậu chợt nhận ra, mình không làm nổi điều đó.

"Được rồi." Trì Dã rút điếu t.h.u.ố.c ra khỏi miệng, vứt tọt vào thùng rác, "Về lớp thôi, sắp vào tiết rồi."

Nói xong câu đó, cậu ta liền đẩy cửa, đi đầu bước ra ngoài.

Thẩm Dạ đứng thẫn thờ trong nhà vệ sinh thêm một lúc, mãi một hồi sau mới sực tỉnh lại.

Mình thế này là... bị người ta cưỡng hôn rồi sao?!

Cậu đưa tay sờ sờ bờ môi vẫn còn hơi nóng rát của mình, tâm trạng bỗng chốc trở nên phức tạp vô cùng.

[Mẹ kiếp, đây là nụ hôn đầu của ông đây cơ mà.]

[Còn chưa kịp dâng hiến cho Cố Thanh Hàn, ngược lại đã làm hời cho cái thằng ranh Trì Dã này rồi!]

Tiết tự học buổi tối cuối cùng, Trì Dã không quay lại lớp.

Chỗ ngồi bên cạnh trống không, khiến Thẩm Dạ có phần không quen cho lắm một cách kỳ lạ.

Tiếng chuông tan học vang lên, cậu thu dọn cặp sách bước ra ngoài, vừa ra khỏi cửa lớp đã thấy Cố Thanh Hàn đang đứng đợi ở cuối hành lang.

Cố Thanh Hàn bước lại gần cậu, ánh mắt dừng lại trên mặt cậu một thoáng: "Môi cậu bị làm sao thế?"

Thẩm Dạ theo phản xạ giơ tay quệt một cái: "Xuýt... Không có gì."

Sắc mặt Cố Thanh Hàn chợt lạnh tanh, cậu ta đưa ngón tay cái nhẹ nhàng miết qua bờ môi dưới của cậu.

Chẳng ngờ chỗ đó lại bị Trì Dã c.ắ.n cho rách chút da, miết một cái liền có chút đau nhói, Thẩm Dạ vội vàng giật mình dời mắt đi chỗ khác.

Đầu ngón tay Cố Thanh Hàn khẽ co lại, chậm rãi thu tay về: "Trì Dã tìm cậu à?"

"...Ừm."

"Cậu ta hôn cậu rồi?"

Thẩm Dạ sững sờ, vội ngước mắt nhìn Cố Thanh Hàn.

[Hóa ra yêu đương với một kẻ có đầu óc thông minh, chẳng khác nào đi phá án cùng Sherlock Holmes cả.]

Trên mặt Cố Thanh Hàn không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt kia dưới ánh đèn tù mù của hành lang như được phủ lên một lớp sương giá mỏng manh.

"Cố Thanh Hàn..." Thẩm Dạ đang định mở miệng giải thích, Cố Thanh Hàn đã quay người đi thẳng xuống lầu.

"Cố Thanh Hàn!" Thẩm Dạ vội vàng đuổi theo, chộp lấy cổ tay cậu ta giữ lại.

Cố Thanh Hàn dừng bước, nhưng quyết không ngoảnh đầu lại.

Thẩm Dạ vòng ra trước mặt cậu ta, áp hai tay lên má cậu ta, ép cậu ta phải nhìn mình: "Là cậu ta cưỡng hôn tôi, tôi không né được là vì chưa kịp phản ứng thôi."

Cố Thanh Hàn cụp mi mắt xuống, vẫn im hơi lặng tiếng.

"Là thật đấy." Thẩm Dạ cuống quýt sáp lại gần cậu ta, "Bạn trai của tôi là cậu cơ mà, cậu còn chưa hôn tôi cái nào, sao tôi có thể cố ý để cho cái thằng ranh đó chiếm tiện nghi được chứ?"

Cố Thanh Hàn nghe vậy, hàng lông mi khẽ run lên.

"Cậu không tin à?" Thẩm Dạ nhướng mày, "Hay là giờ tôi hôn cậu một cái nhé? Bù lại được không?"

Cố Thanh Hàn đột ngột ngước mắt nhìn thẳng vào cậu.

Không đợi Cố Thanh Hàn kịp phản ứng, nụ hôn của Thẩm Dạ đã rơi xuống rồi.

Nụ hôn này chỉ là chuồn chuồn đạp nước, chạm một cái liền rời ra ngay, cậu lùi lại nửa bước, khẽ hỏi: "Trong lòng đã dễ chịu hơn chút nào chưa?"

"Vẫn chưa đủ." Ánh mắt Cố Thanh Hàn tối lại, cậu ta bỗng vươn tay giữ c.h.ặ.t lấy sau gáy cậu, tiếp tục nới sâu thêm nụ hôn này.

Phía cuối hành lang vọng lại tiếng bước chân xuống lầu, còn có cả tiếng cười nói, tiếng chạy huỳnh huỵch bước nhỏ của ai đó. Những âm thanh đó dù cách một quãng khá xa, nhưng vẫn kích thích vào từng sợi dây thần kinh của Thẩm Dạ, chỉ sợ bị người khác bắt quả tang.

"Cố Thanh Hàn..." Thẩm Dạ bị cậu ta hôn đến mức hai chân bủn rủn, tấm lưng tựa hẳn vào bức tường lạnh ngắt, cũng may có bàn tay của Cố Thanh Hàn đỡ sau gáy, mới làm cậu đỡ khó chịu hơn phần nào.

Dứt nụ hôn, Cố Thanh Hàn thở dốc khẽ nói: "Lần sau cậu ta còn dám hôn cậu, nhớ nện cho cậu ta một trận."

Khóe mắt Thẩm Dạ cong lên thành một đường nét cười: "Cậu ghen rồi à?"

"Ừ, ghen rồi."

Cố Thanh Hàn đáp một cách thẳng thắn, ngược lại làm Thẩm Dạ suýt chút nữa thì quên mất phải phản ứng ra sao: "Cậu... thế mà đã chịu thừa nhận rồi sao?"

"Ăn dấm của bạn trai mình, có gì mà không dám thừa nhận chứ?"

Khóe môi Thẩm Dạ nhếch lên, bỗng cảm thấy con người này đúng là... đáng yêu c.h.ế.t đi được.

Giờ truy bài sáng hôm sau, Trì Dã quay lại lớp.

Cậu ta vác theo hai cái quầng thâm mắt to tướng, ném tọt cái balo lên bàn, vừa ngồi xuống là bắt đầu ngủ gục.

Cả buổi sáng trôi qua trong bình yên.

Trì Dã ngủ liền tù tì ba tiết học, đến tiết thứ tư rốt cuộc cũng tỉnh.

Cậu ta xoa xoa cái cổ có phần hơi cứng đờ, nghiêng đầu thấy Thẩm Dạ đang chăm chú xem bản kế hoạch học tập do Cố Thanh Hàn viết cho, không nhịn được hỏi: "Cậu nhìn có hiểu không đấy?"

Thẩm Dạ liếc nhìn cậu ta một cái: "Chắc chắn là hiểu hơn cậu rồi."

[Dẫu sao cậu đây ở một cái vị diện nào đó cũng từng là một nhân vật phong vân cấp học thần chốn vườn trường cơ mà.]

Trì Dã im lặng vài giây, lại nói: "Chuyện ngày hôm qua, là do tôi bốc đồng, xin lỗi nhé."

Động tác lật trang sách của Thẩm Dạ khựng lại.

"Trách tôi không khống chế được lực tay." Ánh mắt Trì Dã dời khỏi bờ môi dưới của cậu, trong mắt xẹt qua một cỗ phức tạp, "Sau này... sẽ không như vậy nữa."

Thẩm Dạ luôn cảm thấy lời xin lỗi này của cậu ta nghe có gì đó sai sai, vừa định hỏi cho ra lẽ, Trì Dã đã quay ngoắt mặt đi, chăm chú nhìn lên bảng đen nghe giảng bài.

Thẩm Dạ: "..."

Buổi trưa ăn cơm, Thẩm Dạ theo lệ thường sang lớp 1 tìm Cố Thanh Hàn.

Hai người sóng vai đi về phía nhà ăn, vừa mới xuống lầu đã thấy Trì Dã đang tựa người vào bức tường ngay lối cầu thang, trên tay còn xách một cái túi nilon.

"Quà tạ lỗi cho cậu đấy." Trì Dã nhét cái túi vào tay Thẩm Dạ, rồi quay người bỏ đi thẳng.

Thẩm Dạ cúi đầu nhìn món đồ trong túi, bên trong là một hộp socola ngoại nhập, bao bì toàn là tiếng Anh. Loại socola này cậu từng ăn qua rồi, hương vị quả thực vô cùng tuyệt vời.

Cố Thanh Hàn sầm mặt xuống, vươn tay giật phắt cái túi từ tay Thẩm Dạ: "Tịch thu."

Thẩm Dạ: "..."

Tiết thể d.ụ.c buổi chiều, lớp 1 và lớp 20 lại học chung.

Thẩm Dạ ngồi trên bậc thềm bên rìa sân tập, thoạt tiên liếc nhìn Trì Dã đang chạy thục mạng trên sân bóng, rồi lại dời tầm mắt sang Cố Thanh Hàn đang ngồi đọc sách dưới gốc cây ngô đồng.

Hôm nay trời nắng đẹp, gió khẽ lướt qua mang theo chút hơi nóng dịu nhẹ.

Cố Thanh Hàn như có thần giao cách cảm, ngẩng đầu nhìn sang, ánh mắt hai người va nhau xuyên qua nửa cái sân tập rộng lớn.

Cố Thanh Hàn khẽ gật đầu với cậu.

Thẩm Dạ tức thì híp mắt cười vui vẻ, giơ tay vẫy vẫy chào cậu ta.

Trên sân bóng, Trì Dã lại vừa ném trúng một quả ba điểm, theo phản xạ quay đầu nhìn về phía bậc thềm bên này. Chỉ thấy Thẩm Dạ đang hớn hở vẫy vẫy tay về một hướng khác, cậu ta nương theo hướng đó nhìn sang, vừa vặn bắt gặp cảnh Cố Thanh Hàn đang liếc mắt đưa tình với Thẩm Dạ dưới gốc cây ngô đồng, sắc mặt lập tức xị xuống.

Trì Dã ném quả bóng cho đồng đội, bỏ lại một câu "đếch chơi nữa", rồi đi thẳng về phía rìa sân.

Cậu ta rảo bước tiến đến bên cạnh Thẩm Dạ, ngồi phịch xuống đất, vặn nắp chai nước khoáng tu ừng ực mấy ngụm liền.

"Hai người các cậu có thể đừng có mày liếc mắt đưa tình trước mặt tôi được không?" Trì Dã lộ vẻ bất mãn, "Tôi còn chưa c.h.ế.t đâu đấy nhé."

Sợ Cố Thanh Hàn lại nổi cơn ghen, Thẩm Dạ lén lút nhích m.ô.n.g dịch ra xa một chút, cố tạo khoảng cách với Trì Dã: "Thế thì cậu đừng có nhìn."

Trì Dã bị chặn họng, mãi một hồi sau mới bật cười thành tiếng: "Thẩm Dạ, cậu được lắm."

Cậu ta đứng dậy ném cái chai rỗng thành một đường parabol chuẩn xác rơi tọt vào thùng rác, rồi sải bước bỏ đi thẳng, không một lần ngoảnh đầu lại.

Thẩm Dạ nhìn theo bóng lưng có phần cô độc của cậu ta, mặt đầy vẻ bất lực.

Buổi tối về đến nhà, Cố Thanh Hàn ở trong phòng sách giải bài tập thi học sinh giỏi, Thẩm Dạ thì cuộn tròn người trên ghế sofa ngoài phòng khách xem tivi.

Điện thoại bỗng rung lên một cái, là yêu cầu kết bạn của Trì Dã gửi tới.

Thẩm Dạ chằm chằm nhìn cái yêu cầu đó vài giây, rốt cuộc vẫn bấm nút đồng ý.

Trì Dã phản hồi lại ngay lập tức trong nháy mắt: [Vẫn chưa ngủ à?]

Thẩm Dạ: [?]

Trì Dã: [Không có gì, chỉ là muốn nói cho cậu biết một tiếng, tôi sẽ không bỏ cuộc đâu.]

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.