Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 159
Cập nhật lúc: 18/04/2026 08:51
Mọi người trong bệnh viện nghe mẹ của Quách Uyển kể chuyện nhà chồng ngược đãi con dâu, kể cứ như thật khiến ai nấy đều thương cảm.
Thế nên, y tá sợ Quách Uyển cứ thế lơ ngơ xuất viện về nhà chồng nhỡ đâu lại bị ngược đãi xảy ra chuyện, không đành lòng nên mới đặc biệt nhắc nhở Quách Uyển xem có muốn trước khi xuất viện đi khám lại bác sĩ không.
“Đồng chí Quách, cái t.h.a.i này của cô giữ được không dễ dàng gì, vẫn nên hỏi kỹ xem sau khi xuất viện cần chú ý những gì cho trong lòng yên tâm hơn, cô thấy đúng không?”
“Dù sao thì nhà chồng cô bên đó... haizz.”
Y tá không tiện nói quá nhiều, sợ gợi lại chuyện đau lòng của Quách Uyển, chỉ khuyên nhủ:
“Phụ nữ chúng ta vẫn phải tự lo liệu cho bản thân nhiều hơn, c-ơ th-ể là của chính mình.”
Quách Uyển để mặc cô ấy dìu mình đi về phía phòng bác sĩ Từ, nghe vậy liền rũ mắt xuống khiến người ta không nhìn rõ cảm xúc trong mắt.
Nói thật, cô ta rất ghét mấy y tá này cứ tự tiện nói năng như vậy.
Quách Uyển thừa nhận nhà họ Bùi đối xử không tốt với cô ta, nhưng dù có thế nào cũng không đến lượt những người không quen biết này nói ra nói vào.
Thương hại cô ta?
Hừ.
Là thương hại hay là hả hê thì ai mà phân biệt cho rõ được.
Con người chẳng phải đều như thế sao, đều thích lấy cái mác thương xót để làm việc thiện, thực tế thì ai nấy đều cao cao tại thượng cười nhạo sự bi t.h.ả.m của người khác.
Quách Uyển cô là đến đây khám bệnh, chứ không phải đến đây để làm trò cười, làm chủ đề bàn tán cho đám người này!
Bàn tay trong tay áo vô thức siết c.h.ặ.t, Quách Uyển chán ghét cực độ sự quan tâm của nữ y tá trực ban bên cạnh dành cho mình.
Nghe đối phương “quan tâm" nói những lời tốt cho mình, Quách Uyển nhịn không được mà buồn nôn một cái.
Đầu cũng chẳng muốn ngẩng lên, nửa điểm cũng không muốn nhìn thấy ánh mắt thương hại của đối phương dành cho mình.
Loại ánh mắt đó cô ta đã thấy không ít trong thời gian qua, lần nào cũng khiến cô ta cảm thấy kinh tởm và ngấy ngẩm.
Cô ta có lòng tự trọng của mình, nói ra thì thật nực cười, cô ta cần gì đám người có cuộc sống còn chẳng bằng cô ta thương hại chứ?
Dù cô ta có tệ đến mấy thì chồng cô ta cũng là tài xế xe tải, một công việc hái ra tiền nhất, nói ra ai nấy đều ngưỡng mộ.
Cô ta tốn bao công sức đổi hôn ước là vì cái gì?
Chẳng phải là vì để có cuộc sống khiến người ta ngưỡng mộ như thế này, chồng có năng lực có tiền đồ sao?
Cho nên nói trắng ra, những lời đồng tình tự cho là đúng của những người này lọt vào tai cô ta, cô ta không những không cảm thấy ấm lòng, mà ngược lại còn thấy phiền phức cực kỳ, chỉ hận không thể khám bác sĩ xong rồi mau ch.óng xuất viện tránh xa đám người tự tiện làm quen này ra!
Suốt quãng đường không ai nói gì, y tá dìu Quách Uyển chỉ nghĩ Quách Uyển tính tình nhút nhát, càng nhìn Quách Uyển càng thấy xót xa.
“Đồng chí Quách, cô đừng trách tôi nói lời đường đột, cô nằm viện lâu như vậy mà người nhà chồng chẳng thấy mặt mũi đâu.”
“Theo tôi thấy cô thực sự phải tự tính toán cho mình thôi, không thể cứ mãi mềm yếu chịu bị bắt nạt, cứ sống mơ hồ mãi như vậy được.”
Nhà cô ấy có người làm ở hội phụ nữ, nên mưa dầm thấm lâu những lời khuyên nhủ cũng sáo rỗng:
“Người ta nói làm mẹ thì phải mạnh mẽ, trước đây chưa có con cô tính tình mềm mỏng chút cũng được.”
“Nhưng bây giờ trong bụng cô đã có một sinh mạng nhỏ bé chỉ có thể dựa vào cô rồi, chúng ta không thể cứ mãi mềm mỏng dễ bảo như vậy được nữa.”
“Dù là vì để bảo vệ con, đợi sau khi xuất viện cô cũng phải cứng rắn lên...”
Đang khuyên bảo thì gặp một đồng nghiệp quen mặt đi tới:
“Vi Vi, cô làm gì đấy?
Hộ sĩ trưởng vừa mới tìm cô đấy.”
Nữ y tá luôn dìu Quách Uyển tên là Vi Vi nghe vậy liền nhăn mặt:
“Hộ sĩ trưởng tìm tôi à?”
Nghe qua là thấy sắp hỏng bét rồi!
Cô ấy khổ sở không biết lát nữa phải giải thích với hộ sĩ trưởng thế nào.
“Tôi chẳng qua là tình cờ gặp đồng chí Quách sắp làm thủ tục xuất viện, nghĩ bụng dìu đồng chí Quách đi tìm bác sĩ Từ khám lại lần nữa mà.”
“Để tránh xuất viện rồi lại muốn tìm bác sĩ Từ lại phải đi tới đi lui vất vả, đồng chí Quách đang m.a.n.g t.h.a.i không tiện.”
Lý do rất đầy đủ, nhưng nghĩ đến sự nghiêm khắc của hộ sĩ trưởng lòng cô ấy vẫn thấy thấp thỏm.
Sợ đối phương không thấy người lâu lại ghi thù nhỏ với mình, Vi Vi mếu máo:
“Tiểu Hà, cô giúp một tay với, đưa đồng chí Quách đến chỗ bác sĩ Từ, tôi phải đi gặp hộ sĩ trưởng để chịu tội đây.”
“Cô biết đấy, tôi mới đang thực tập, nếu làm hộ sĩ trưởng bực mình thì sau này nói không chừng cô không còn một người đồng nghiệp đáng yêu chu đáo lại còn có thể trực thay cô như tôi đâu.”
“Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tháp phù đồ mà!”
Nữ y tá tên Tiểu Hà bị cô ấy chọc cười:
“Thôi đi, chỉ giỏi cái miệng, mau đi đi, tôi bên này vừa khéo bốc thu-ốc xong cũng tiện đường đến chỗ bác sĩ Từ, đồng chí Quách cứ giao cho tôi là được.”
“Cảm ơn, cảm ơn nhé.”
Nghe thấy hai người chỉ vài câu đã quyết định sự “thuộc về" của mình, lòng Quách Uyển càng thêm phiền muộn.
Cô ta đâu phải đứa trẻ lên mấy mà ngay cả việc tự tìm bác sĩ cũng không làm nổi, hai người này hay thật, chẳng thèm hỏi ý kiến cô ta đã bắt đầu đùn đẩy cô ta qua lại rồi.
Thực sự là phiền ch-ết đi được!
Chẳng làm được việc gì chính sự cả!
Biết rõ hiện tại mình có thể vì m.a.n.g t.h.a.i nên tính khí không tốt, Quách Uyển mím môi, rốt cuộc lý trí vẫn chiến thắng cơn giận, cô ta nén lòng không nói ra lời gì khó nghe vì bực bội.
Suốt dọc đường im lặng đi theo y tá Tiểu Hà, đi được một đoạn rẽ Quách Uyển bất chợt nhìn thấy một bóng dáng hơi quen mắt.
Chờ đến khi nhìn rõ người đó là ai, cô ta ngẩn người:
“Đó là...”
Nghe thấy Quách Uyển lên tiếng, y tá Tiểu Hà thuận theo ánh mắt của Quách Uyển nhìn qua, sau khi thấy rõ Quách Uyển đang hỏi ai.
Trong mắt cô ấy lóe lên sự kinh diễm:
“Đẹp quá đúng không?
Vị nữ đồng chí đó là người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đẹp nhất mà tôi từng thấy đấy...”
Phụ nữ mang thai?
Đồng t.ử Quách Uyển co rụt lại mạnh mẽ, có chút không thể tin nổi:
“Cô ta m.a.n.g t.h.a.i rồi sao?!”
Nghe thấy vậy, y tá Tiểu Hà ngạc nhiên hỏi:
“Đồng chí Quách, cô quen người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i đó sao?”
Sợ để đối phương nhìn ra manh mối, Quách Uyển gật đầu vội vàng nhận bừa:
“Quen, chúng tôi ở cùng một khu tập thể, là hàng xóm đối diện.”
“Hèn chi, tôi bảo sao lúc nãy cô tự dưng lại chú ý đến cô ấy, tôi còn tưởng là đột nhiên nhìn thấy một người đẹp như thế nên mới ngạc nhiên chứ.”
Cô ấy thực sự là không biết nói chuyện, những lời thốt ra chẳng có câu nào là Quách Uyển thích nghe cả.
Gượng gạo nặn ra một nụ cười, Quách Uyển rũ mắt che đi sự phức tạp trong đáy mắt:
“Chúng tôi rất thân thiết, tôi còn chẳng biết cô ấy mang thai, nếu sớm biết cô ấy ở đây lâu như vậy, cô ấy đến khám tôi đã đưa cô ấy đi rồi.”
Chắc là để che giấu lời nói dối, để y tá Tiểu Hà không thấy lạ, cô ta lại vẽ rắn thêm chân giải thích thêm một câu.
