Xuyên Không Thập Niên 70: Vai Ác Chỉ Muốn Làm Giàu - Chương 158
Cập nhật lúc: 18/04/2026 08:50
Ngụy tổng gì chứ, Ngụy Tứ như thế nào chẳng lẽ cô ta còn không biết sao?
“Vương Khang, anh đừng để bị Ngụy Tứ lừa, anh ta chỉ là một tên...”
Cô ta chưa kịp nói hết câu đã bị đối tượng xem mắt của mình vẻ mặt đầy thắc mắc ngắt lời——
“Vị nữ đồng chí này, xin hỏi cô là ai?”...
“Phụt ha ha ha...”
Trên đường trở về, Tô Tuế cười đến mức mặt cũng mỏi nhừ.
Cô nằm mơ cũng không ngờ chuyện lại diễn biến như thế này, là lỗi của cô, thấy Mao Y không có não nên cô theo bản năng nghĩ rằng đối tượng xem mắt của Mao Y cũng không có não.
Không ngờ lại nhìn nhận chủ quan mà hiểu lầm người ta rồi.
Cứ nhìn sự quả quyết gió chiều nào theo chiều nấy, hy sinh lợi ích nhỏ để bảo toàn lợi ích lớn của đồng chí Vương kia, đẳng cấp của người ta ít nhất cũng cao hơn Mao Y mấy bậc.
Cái hạng não tàn như Mao Y mà còn đòi đi xem mắt với người ta à?
Hôm nay dù không có cô phá đám thì cuối cùng hai người chắc chắn cũng chẳng thành đôi được.
Không cùng đẳng cấp chút nào.
Tô Tuế:
“A Tứ, lúc nãy anh có nhìn thấy sắc mặt Mao Y thay đổi không?
Ngay lúc Vương Khang nói không quen biết cô ta ấy, biểu cảm của cô ta cứ như trời sập vậy.”
Hai chữ—— Chấn động.
Khuôn mặt đầy vẻ kinh ngạc, dường như không hiểu Vương Khang đang nói gì, cũng có vẻ như không tài nào hiểu nổi tại sao Vương Khang đang yên đang lành lại đột ngột rũ sạch quan hệ với cô ta.
Rõ ràng mười phút trước hai người còn ở trong tiệm cơm quốc doanh tình chàng ý thiếp, gắp thức ăn gỡ xương cá cho nhau cơ mà.
Vương Khang còn dịu dàng thân mật gọi cô ta là “Y Y", ai mà ngờ mười phút trôi qua, hai người lại trở thành “người dưng".
Tô Tuế đến giờ vẫn còn nhớ biểu cảm lúc đó của Mao Y buồn cười đến mức nào.
Đúng vậy, cô đang hả hê đấy.
Chẳng lẽ Mao Y bỏ đ-á xuống giếng, dội nước bẩn vào cô thì được, còn cô hả hê cười nhạo Mao Y thì lại không được chắc?
Xoa xoa khuôn mặt cười đến mức cứng đờ, Tô Tuế thần khí chống nạnh:
“Em cười ngạo nghễ thế này, A Tứ, anh có cảm thấy em đặc biệt không lương thiện không?”
Ngụy Tứ đang tập trung hộ tống cô đi, chỉ sợ sơ sẩy một cái là người vợ báu vật này của anh vì cười đến híp cả mắt không nhìn rõ mặt đất mà vấp ngã mất.
Nghe thấy câu hỏi này, Ngụy Tứ hồi lâu mới phản ứng lại:
“Không lương thiện chỗ nào?”
Vợ anh không lương thiện thì ai lương thiện?
Mao Y à?
Nhìn cái vẻ ngây ra của anh, Tô Tuế biết mình hỏi câu này là thừa thãi.
Với sự “nuông chiều" của Ngụy Tứ dành cho cô, dù cô có thật sự chạy đi làm nữ phụ ác độc, thấy ai không vừa mắt là hại người đó.
Ngụy Tứ cũng có thể tìm ra một trăm lý do để bào chữa cho cô, và bào chữa xong còn phải nâng mặt cô lên hôn một cái rồi khen một câu “Vợ anh giỏi quá".
Cô quá hiểu cái gã cuồng yêu này rồi.
Lòng mềm nhũn, cô giơ ngón tay ra ngoắc ngoắc chú ch.ó bự Ngụy Tứ, chờ đối phương ghé sát cái đầu lớn lại, Tô Tuế nhân lúc xung quanh không có ai kiễng chân hôn chụt anh một cái thật kêu.
Chỉ một cái thôi đã thành công khiến một quả cà chua lớn bốc hơi nóng chín mọng.
Yết hầu Ngụy Tứ khẽ chuyển động, giọng trầm xuống:
“Đợi về nhà đã.”
“Không về nhà.”
Tô Tuế từ chối dứt khoát, “Tự dưng em muốn đi bệnh viện quá.”
Lòng Ngụy Tứ thót lại một cái:
“Có phải chỗ nào không thoải mái không?”
Ánh mắt anh hung hãn:
“Bị Mao Y làm cho tức giận sao?”
Nắm lấy tay anh, Tô Tuế khẽ lắc lắc:
“Không phải, không liên quan gì đến Mao Y, liên quan đến anh cơ.”
Liên quan đến anh?
Chẳng lẽ... là bị anh làm cho tức giận?
Trong đầu anh nhanh ch.óng rà soát lại một lượt những hành động của mình gần đây, mờ mịt nhưng chẳng rõ lý do gì lại thấy chột dạ.
Đang định hỏi kỹ thì cúi đầu nhìn thấy nụ cười tinh quái của Tô Tuế.
“A Tứ, là một bất ngờ đấy.”...
Trong bệnh viện.
Cầm tờ phiếu xét nghiệm một cách ngơ ngác bước ra khỏi phòng bác sĩ, Ngụy Tứ nhìn chằm chằm vào tờ phiếu hết lần này đến lần khác.
Ngay lúc Tô Tuế nghĩ anh bị vui mừng làm cho ngốc luôn rồi, đang định trêu chọc vài câu thì cả người đã bất ngờ ngã vào một l.ồ.ng ng-ực mang theo mùi xà phòng thơm nhẹ.
Sạch sẽ, sảng khoái lại khiến cô cảm thấy ấm áp.
Không có sự kích động hay điên cuồng như nam chính trong mấy bộ phim truyền hình cẩu huyết đời sau khi nghe tin nữ chính mang thai.
Cũng không có chuyện nam chính bất chấp hoàn cảnh mà hò hét phấn khích, giả vờ giả vịt không màng đến sức khỏe nữ chính mà tự dưng bắt đầu bế nữ chính xoay vòng vòng hay nhấc bổng lên cao.
Phản ứng của Ngụy Tứ sau khi định thần lại vô cùng cẩn thận, dịu dàng và khiến Tô Tuế cảm thấy vững chãi.
Được bao bọc kỹ càng trong vòng tay anh, Tô Tuế hít sâu một hơi, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng hơn:
“A Tứ, chúng ta sắp có em bé rồi.”
Hơn nữa nếu không có gì ngoài ý muốn, thì còn là hai em bé nữa kia.
Tất nhiên chuyện này chưa tiện nói trước với Ngụy Tứ, cô không thể cứ thần thần bí bí nói là mình nằm mơ thấy được.
Ngụy Tứ “ừ" một tiếng, giọng nói nghèn nghẹn, Tô Tuế có thể nghe ra sự nức nở mà anh đang cố gắng kìm nén.
Hai người cứ thế lặng lẽ ôm nhau một hồi lâu, Tô Tuế chợt nghe thấy Ngụy Tứ nói:
“Vất vả cho Tuế Tuế rồi.”
[Hì hì, không vất vả đâu!
Có hệ thống ở đây ký chủ sẽ không vất vả chút nào hết!]
Tô Tuế vốn đang nhìn Ngụy Tứ thâm tình, cảm thấy không khí đã đến lúc cần phải moa moa ta rồi.
Trái tim nhỏ bé đ-ập thình thịch chờ đợi sự nồng nàn tiếp theo.
Kết quả là con ch.ó hệ thống đáng ghét lại nhảy ra xen vào, trong nháy mắt đã phá hỏng hơn nửa bầu không khí mà cô vừa mới nhen nhóm được.
Nghiến răng nghiến lợi, cô rủa thầm trong lòng:
[Im miệng đi, liên quan gì đến mày!]
Đáng ghét không cơ chứ!
Hệ thống ủy khuất:
[Huhu... tôi cũng là có lòng tốt mà...]
Tô Tuế nghẹn họng:
[Mày là không biết nhìn sắc mặt!
Mày xem mày làm tao tức ch-ết này, bầu không khí tốt đẹp đều bị mày phá hỏng hết rồi, quả nhiên lúc không có nguy hiểm thì hệ thống chính là mối nguy hiểm lớn nhất...]
Không biết vợ mình hiện tại đang bận rủa sả hệ thống trong lòng, Ngụy Tứ chỉ tưởng rằng Tô Tuế cũng vì quá vui mừng nên có chút thẫn thờ.
Anh sắp xếp cho cô ngồi cẩn thận xuống chiếc ghế dài bên cạnh, rồi gõ cửa phòng bác sĩ một lần nữa......
Phía bên kia, Quách Uyển cuối cùng cũng đã ổn định được t.h.a.i nhi và đang làm thủ tục xuất viện, có một y tá quen biết thấy vậy liền tốt bụng nhắc nhở.
“Đồng chí Quách, hôm nay là bác sĩ Từ trực ban, cô có muốn trước khi xuất viện thì tìm bác sĩ Từ khám lại một lần nữa không?”
Bác sĩ Từ là bác sĩ điều trị chính của Quách Uyển, là người hiểu rõ nhất tình trạng sức khỏe của cô ta.
Trong bệnh viện, những bác sĩ và y tá mà Quách Uyển tiếp xúc đều là những người nhiệt tình, đặc biệt là khi Quách Uyển mới được đưa đến bệnh viện, tình hình nguy kịch đến mức đó, mà nằm viện bao nhiêu ngày cũng không thấy chồng hay người nhà chồng đến thăm.
