Tú Sắc Điền Viên - Chương 113.2: Thiếu Nữ Chu Địch (2)
Cập nhật lúc: 30/04/2026 01:03
“Tam tỷ, Tứ tỷ, chuyện này bàn với đại tỷ phu trước cũng được. Nhưng có giấu được nương không? Theo muội thấy, chuyện hai nhà mà Chu tiểu thư kể nói không chừng có liên quan đến hai mụ này. Cái vị Tô viên ngoại kia chắc chắn còn hận chúng hơn ta. Chi bằng đợi đại tỷ phu tới thương lượng, nếu có thể báo tin cho nhà đó, mấy nhà liên hợp lại cáo trạng chẳng phải hiệu quả hơn là một mình nhà ta sao?”
“Ừ.” Xuân Liễu trầm tư một chút rồi gật đầu.
Sau đó lại liếc nhìn Xuân Hạnh hiếm khi không ấn trán hay mắng mỏ nàng ấy mà đi tới giúp vén lại tóc mai:
“Đi thôi, đừng để người ta chờ lâu.”
Ba tỷ muội bước ra cửa, Chu Địch sững sờ một chút, đi quanh ba người vài vòng đ.á.n.h giá từ trên xuống dưới một hồi lâu mới nhéo cằm cười nói:
“Hèn gì bọn mẹ mìn lại nhắm vào các tỷ. Mà nói chứ, thay y phục xong trông như thay đổi thành người khác ấy, đẹp lắm.”
Ba tỷ muội tuy tiếp xúc với Chu Địch chưa lâu nhưng cũng biết tính nết nàng ấy, thuộc kiểu nghĩ sao nói vậy không có ác ý. Xuân Liễu cũng không so đo nói lời cảm tạ rồi bảo:
“Y phục của Chu tiểu thư giá bao nhiêu, lát nữa ta sẽ về lấy tiền gửi lại.”
“Ôi dào!” Chu Địch xua tay, cười duyên, “Không cần, không cần đâu. Y phục này là ta tặng các tỷ. Hôm nay gặp nhau trên phố cũng coi như có duyên, đi thôi, chúng ta đi ăn cơm.”
Chu Địch dẫn ba tỷ muội xuyên qua cầu nhỏ, đi qua sân viện đến phòng ăn. Khi mấy người bước vào, Chu Liêm đang ngồi đợi bên ghế.
Thấy họ bước vào, hắn ngẩn người đứng dậy, chưa kịp chào hỏi thì Chu Địch đã cười tít mắt khoe:
“Ca ca, huynh nhìn các tỷ muội Lý gia xem, thay y phục này vào có phải ai nấy đều thành đại mỹ nhân không?”
Chu Liêm nắm tay đưa lên miệng ho nhẹ một tiếng:
“Khụ, cái đó... Lý cô nương, mời các cô nương dùng bữa trước. A Quý đã báo tin cho lệnh tôn lệnh đường rồi.”
Ba tỷ muội ở Chu gia miễn cưỡng ăn chút cơm trưa. Chu Liêm buổi chiều muốn đi nha môn một chuyến nghe ngóng tình hình bèn hỏi ba người Xuân Liễu:
“Việc này nên xử lý thế nào, Lý cô nương trong lòng đã có tính toán gì chưa?”
Xuân Liễu nắm c.h.ặ.t hai tay, gương mặt xinh đẹp hiện lên vẻ lạnh lùng gật đầu nói:
“Đại tỷ phu của ta là Đồng tiến sĩ tân khoa năm nay, nhà huynh ấy đang ở tạm trong một viện cách đây hai ba trăm mét về phía tây. Phiền Chu đại ca cho người bí mật mời đại tỷ và đại tỷ phu của ta qua đây một chuyến, đợi bàn bạc với đại tỷ phu xong rồi hãy tính tiếp.”
Chu Liêm nhướng mày, rõ ràng có chút bất ngờ nhưng ngay sau đó liền gật đầu:
“Được, ta sẽ cho người đi mời họ ngay.”
Chu Địch ngạc nhiên mở to mắt:
“Ái chà, nhà tỷ còn có người làm quan cơ à?”
Xuân Liễu lắc đầu:
“Đại tỷ phu vẫn chưa được bổ nhiệm chức quan. Nhưng chuyện này hiện tại cũng chỉ có thể bàn bạc với huynh ấy thôi.”
Xuân Hạnh cúi đầu, lầm bầm đầy vẻ ấm ức:
“Đáng tiếc Tiểu cữu cữu không ở đây, nếu không thì...”
Lý Vi vội vỗ tay Xuân Hạnh, bây giờ nói những điều này còn quá sớm. Hơn nữa nếu chuyện hai nhà mà Chu Địch kể có liên quan đến hai mụ mẹ mìn này thì chẳng cần các nàng ra tay, riêng vị Tô viên ngoại kia cũng đủ khiến chúng phải đền tội rồi.
Tai Chu Địch rất thính, nghe được nửa câu lầm bầm của Xuân Hạnh liền tò mò hỏi:
“Tiểu cữu cữu của các tỷ làm gì? Huynh ấy bản lĩnh lớn lắm sao?”
Chu Liêm cũng nghe thấy lời Xuân Hạnh, trong lòng tò mò nhưng không tiện hỏi thẳng.
Xuân Liễu ngẩng đầu liếc Xuân Hạnh, ngập ngừng một lát rồi nói với huynh muội Chu gia:
“Đại tỷ phu và Tiểu cữu cữu của ta đều là tiến sĩ tân khoa năm nay. Tiểu cữu cữu là Nhất giáp đệ tam danh, nhập Hàn Lâm Viện làm Thứ cát sĩ. Đại tỷ phu là Tam giáp đệ cửu danh vì phương nam lũ lụt nên tạm thời chưa được bổ nhiệm... Nhưng Tiểu cữu cữu từ kinh thành gửi thư về nói rằng chức quan của đại tỷ phu khoảng sau tết là có quyết định...”
Xuân Liễu chưa dứt lời, Chu Địch đã kinh ngạc thốt lên:
“Nhất giáp đệ tam danh? Ca ca, đó chẳng phải là Thám Hoa lang sao?”
Chu Liêm trong lòng chấn động không thôi, chẳng kém gì biểu hiện của Chu Địch. Gia đình này nhìn qua chỉ là những người dân thường chất phác thế mà lại có hai người thân cận đỗ tiến sĩ. Hơn nữa từ xưa đến nay quan lớn trong triều đều xuất thân từ Hàn Lâm. Tuy Thứ cát sĩ chưa được coi là chức quan chính thức nhưng sau ba năm sát hạch, người thành tích ưu dị sẽ được giữ lại Hàn Lâm Viện đảm nhận chức biên tu, kiểm thảo... Bao năm qua, các đại thần làm thầy của Thiên t.ử hầu như đều xuất thân từ vị trí này. Mà người thành tích kém hơn chút cũng được phái về Lục bộ làm chủ sự, ngự sử hoặc phái đi địa phương giữ chức vị quan trọng.
Hàn Lâm Viện vốn là nơi triều đình trữ nhân tài. Vì vậy Thứ cát sĩ được xưng là “Trữ tướng”, ai trở thành Thứ cát sĩ đều có cơ hội một bước lên mây. Nhất giáp đệ tam danh nhập Hàn Lâm, ngay cả hắn là kẻ không có công danh cũng có thể ước lượng được sức nặng của người này.
Nhất thời hắn có chút hoảng hốt.
Chu Địch ở bên cạnh bất mãn kêu lên:
“Ca ca, muội đang hỏi huynh đấy!”
Chu Liêm hoàn hồn, gật đầu:
“Ừ, là Thám Hoa lang.”
Chu Địch lớn tiếng tán thưởng:
“Oa! Xuân Liễu tỷ tỷ, tiểu cữu cữu của tỷ lợi hại thật đấy! Ca ca ta thi tú tài ba năm rồi mà chưa đậu đâu.”
Chu Liêm ho nhẹ một tiếng, có chút xấu hổ đứng dậy nói:
“Các muội cứ ngồi, ta ra ngoài đón người nhà Lý cô nương.”
Chu Địch nhìn ca ca bị quê độ thì có vẻ rất khoái chí, che miệng cười khanh khách hồi lâu mới nói:
“Ca ca ta không đậu tú tài không phải do ngốc đâu. Huynh ấy chỉ không thích văn bát cổ thôi. Huynh ấy giống cha ta đều mê ủ rượu. Cha ta thì si mê men rượu còn ca ca ta thì si mê nghiên cứu rượu mới. Hai người cứ chui vào phòng là quên cả ăn, chẳng ai nói chuyện với ta, chẳng ai chơi với ta... Ta ngày nào cũng buồn muốn c.h.ế.t.”
Nói đến cuối, cái miệng nhỏ đã chu lên cao v.út bộ dạng rất không vui.
Lý Vi vẫn luôn tò mò sao Chu Địch lại có tính cách nhiệt tình đến mức dọa người như vậy, giờ nghe kể thì cũng hiểu ra. Nhưng nàng vẫn thắc mắc:
“Tiểu Địch tỷ tỷ, vậy bình thường tỷ không có bạn bè quen biết sao?”
Chu Địch nhăn mũi, hừ nhẹ:
“Bọn họ chê ta hoang dã, ta còn chê bọn họ làm bộ làm tịch với giả nhân giả nghĩa ấy chứ.”
Lý Vi hiểu ý gật đầu, liền nói:
“Tiểu Địch tỷ tỷ, sau này nếu buồn thì có thể đến nhà bọn muội chơi. Nhà muội không xa đâu, ngay ở ngõ Tây Môn.”
Xuân Hạnh cũng rất có thiện cảm với Chu Địch, không chỉ vì nàng ấy là muội muội của Chu Liêm hay vì nàng đã cứu giúp mà là sự yêu mến xuất phát từ nội tâm cũng mời nàng ấy đến nhà chơi.
Chu Địch cười tít mắt gật đầu vẻ rất vui sướng, mắt liếc sang Xuân Liễu, hừ một tiếng:
“Sao tỷ không mời ta? Có phải vẫn đang trách ta không?”
Xuân Liễu lắc đầu cười:
“Không có.”
Tuy tiểu nha đầu này có vài câu nói chọc tức mình nhưng Xuân Liễu cũng không đến mức hẹp hòi chấp nhặt với một tiểu cổ nương chỉ lớn hơn Xuân Hạnh một chút. Hơn nữa Chu Địch tuy nghĩ sao nói vậy, lời nói có chút gai góc nhưng không hề đáng ghét, ngược lại Xuân Liễu còn thấy thích tính cách thẳng thắn này.
Gã sai vặt A Quý của Chu gia tới nhà Xuân Đào, kéo riêng Triệu Dục Sâm ra kể rõ ngọn ngành. Hắn lập tức thất kinh:
“Các muội t.ử nhà ta có sao không?”
A Quý lắc đầu:
“Triệu lão gia yên tâm, tiểu thư và thiếu gia nhà ta đến kịp thời, ba vị tiểu thư không chịu thiệt thòi gì đâu.”
Sau khi A Quý đi, Triệu Dục Sâm gọi Xuân Đào cùng ra ngoài. Nương Thạch Đầu hỏi đi đâu, Triệu Dục Sâm bèn bịa chuyện Lý Hải Hâm lại nhìn trúng một mảnh ruộng nhờ bọn họ qua tham mưu giúp.
Hắn vội vàng kéo Xuân Đào ra khỏi cửa.
Xuân Đào vừa ra khỏi cổng viện, thấy mặt phu quân trầm xuống liền đoán có chuyện chẳng lành, vội hỏi rốt cuộc là có chuyện gì.
Triệu Dục Sâm biết tình cảm tỷ muội của họ rất sâu đậm, sợ nói quá nhanh Xuân Đào không chịu nổi nên vừa đi về phía Chu phủ vừa ôn tồn kể lại chuyện ba tỷ muội Xuân Liễu suýt bị mẹ mìn bắt cóc.
Xuân Đào chỉ cảm thấy đầu óc nổ vang một tiếng, mặt mày trắng bệch, chân tay bủn rủn cả người trượt xuống đất.
Triệu Dục Sâm nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy eo thê t.ử mình, để nàng ấy dựa vào người người rồi vỗ nhẹ vai trấn an:
“Nàng đừng vội, mấy tỷ muội Xuân Liễu không sao rồi. Hiện giờ đang làm khách ở Chu gia rất an toàn.”
Xuân Đào làm sao có thể không vội, không hoảng cho được, đó là đám muội muội mà nàng ấy yêu thương gấp bội.
Nàng ấy dựa vào người Triệu Dục Sâm một lúc lâu mới hỏi:
“Cha nương có biết không?”
Triệu Dục Sâm lắc đầu:
“Xuân Liễu sợ cha nương biết sẽ lo lắng nên mời chúng ta qua bàn bạc trước.”
Xuân Đào khẽ “ừ” một tiếng. Triệu Dục Sâm nhìn lướt qua con ngõ, thấy phía đối diện cách đó không xa có hai người đang đi tới bèn nhẹ giọng hỏi Xuân Đào:
“Nàng còn sức không? Hay là ta đưa nàng về nhà trước, ta đi xem tình hình thế nào.”
Xuân Đào cũng nhìn thấy người tới, cố gượng dậy lắc đầu:
“Đi thôi, thiếp không sao.”
--
Hết chương 113.
