Tú Sắc Điền Viên - Chương 113.1: Thiếu Nữ Chu Địch (1)
Cập nhật lúc: 30/04/2026 01:03
Sau khi nha dịch rời đi, đám đông cũng dần tản mát.
Chu Liêm thấy ba tỷ muội vừa rồi giằng co với mẹ mìn, y phục tóc tai đều có chút rối loạn, trên người lấm lem không ít phấn trang điểm và bùn đất.
Ngẫm nghĩ một chút hắn liền nói:
“Lý cô nương, chi bằng các cô nương theo ta về phủ chỉnh trang y phục trước đã. Ta sẽ cho người đến nhà báo tin cho lệnh tôn lệnh đường, cứ nói là tình cờ gặp nhau trên phố, tiểu muội nhà ta cùng các cô nương nhất mới gặp đã quen nên mời về phủ làm khách, ý các cô nương thế nào?”
Xuân Liễu cúi đầu suy tư một lát rồi gật đầu. Đầu óc nàng ấy giờ đang rối bời, vừa giận dữ không cam lòng lại vừa sợ cha nương biết chuyện sẽ lo lắng buồn phiền.
Chu Địch tiến lên hai bước ôm lấy cánh tay Xuân Liễu, một tay kéo Xuân Hạnh vui vẻ reo lên:
“Đi, về nhà ta đi, ta sai người bày tiệc an ủi tinh thần cho các ngươi!”
Chu Liêm gọi gã sai vặt tên A Quý - người từng dẫn Lý Hải Hâm đi xem đất tới Lý gia báo tin. Mời Lý gia tỷ muội lên xe ngựa, bản thân hắn cùng gã đ.á.n.h xe ngồi phía trước hướng về phía ngõ Đông Môn mà đi.
“Ta nói cho các ngươi nghe, đông năm ngoái ta đụng phải hai mụ mẹ mìn này ở cửa chợ Đông đang bắt cóc người. Hừ, nhất thời sơ ý để chúng chạy thoát, ta tức muốn c.h.ế.t. Hôm nay hai mụ đó lại rơi vào tay ta, ta phải khiến chúng nếm mùi đau khổ mới được.” Chu Địch ngồi trong thùng xe, nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ kích động khua khoắng trước mặt ba tỷ muội, lòng đầy căm phẫn, “... Mấy kẻ bắt cóc này nên lôi ra c.h.é.m đầu hết, à không, phải thiên đao vạn quả mới đúng! Hừ, năm ngoái Cúc Nhi nhà Lưu đại nương ở hẻm Phương Trung, buổi trưa đi mua rau rồi không thấy về nữa. Lưu đại nương khóc suốt ngày mắt sắp mù luôn rồi. Còn tiểu thư nhà Tô viên ngoại, mang theo hai nha đầu đi mua son phấn cả chủ lẫn tớ đều bị bắt đi. Nhà Tô viên ngoại báo quan, tốn bao nhiêu bạc tìm hơn nửa năm cũng chẳng thấy tăm hơi. Có điều mấy hôm trước nghe người ta nói hình như thấy con bé nha đầu tên Hỉ Nhi ở thanh lâu huyện Hoa Đình...”
“Tiểu Địch!”
Chu Liêm ngồi bên ngoài khẽ quát một tiếng.
Chu Địch đang kể hăng say, nghe ca ca quát nhẹ, đôi mắt to linh động chớp chớp bỗng nhận ra mình lỡ lời, không nên nói những chuyện xui xẻo này trước mặt ba người họ.
Nàng ấy vội lấy tay che miệng, cẩn thận liếc nhìn ba người thấy sắc mặt ba tỷ muội vẫn bình tĩnh, đầu hơi cúi không nói một lời. Nàng ấy vội lắc đầu như trống bỏi nhào tới lay cánh tay Xuân Liễu:
“Ái chà... Ta nói bậy đấy, nói bậy thôi, tỷ đừng để trong lòng nhé. Cha và ca ca thường mắng ta ăn nói không biết lựa lời... Mà này, tỷ tên là gì? Vừa rồi lúc tỷ đ.á.n.h mụ mẹ mìn kia trông uy vũ lắm, ta nhìn mà hả cả giận. Đều tại ca ca, nếu không chúng ta đã có thể đ.á.n.h thêm một lúc nữa cho bõ ghét... Phải rồi, tỷ tỷ, tay tỷ có đau không? Tỷ đ.á.n.h mặt mụ gầy kia còn sưng to hơn cả mặt mụ béo, y hệt cái đầu heo... Ha ha ha ha.”
Cái miệng nhỏ của Chu Địch cứ liến thoắng, giọng nói lảnh lót như chim hoàng oanh vang vọng trong xe ngựa, nói đến chỗ buồn cười thì tự che miệng cười ngặt nghẽo.
Chu Liêm ngồi ngoài xe cũng bất đắc dĩ cười:
“Tiểu Địch, đừng ồn nữa, muội làm các cô nương Lý gia sợ đấy.”
Chu Địch bỏ ngoài tai lời ca ca, tiếp tục lôi kéo ba tỷ muội:
“Ơ, sao các tỷ không cười thế? Không buồn cười sao? Ta hiện giờ cứ nhớ tới bộ dạng chật vật của hai mụ mẹ mìn đó là thấy sướng rơn cả người, buồn cười lắm ấy.”
“Mà tỷ tỷ, rốt cuộc tỷ tên là gì vậy? Nhà tỷ có cách nhà ta xa không? Tỷ ấy mà, tuy hơi ngốc một chút nhưng tính tình rất hợp ý ta, sau này ta có thể đến nhà các tỷ chơi không?...”
Xe ngựa đi thẳng vào sân Chu gia, Chu Địch vẫn thao thao bất tuyệt:
“... Này, hôm nay các tỷ ra phố bán cái gì thế? Ta cũng hứng thú chuyện buôn bán lắm nha, đáng tiếc ca ca không cho ta nhúng tay vào. Hay là hôm nào cho ta góp một phần vốn vào chỗ buôn bán của các tỷ nhé...”
“Thiếu gia, tiểu thư đã về rồi.”
Xe ngựa dừng lại, một giọng nói già nua hiền từ vang lên bên ngoài.
“Vâng, Từ bá!” Chu Địch ngồi trong xe vui vẻ đáp vọng ra, “Cơm trưa đã xong chưa? Ta đói c.h.ế.t mất rồi. À đúng rồi Từ bá, trong nhà có khách, mau dọn cơm cho họ đi.”
Lão giả bên ngoài đáp lời. Khi Lý Vi cùng các tỷ tỷ xuống xe, chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng của ông lão ấy.
Tâm trạng vốn đang đè nén đến cực điểm của Lý Vi nhờ Chu Địch luyên thuyên suốt dọc đường mà bình phục đôi chút, nhìn sắc mặt Xuân Liễu và Xuân Hạnh cũng khá hơn lúc nãy.
Chu Địch một tay kéo Xuân Liễu, một tay kéo Xuân Hạnh lại gọi Lý Vi:
“Đi, các tỷ vào phòng ta rửa mặt chải đầu.”
“Ca ca, bảo người dọn cơm đi, nhớ nấu thêm mấy bát canh an thần cho các tỷ muội Lý gia lấy lại tinh thần nhé.”
Chu Liêm bất đắc dĩ vỗ trán, gật đầu đồng ý rồi dặn dò:
“Tiểu Địch, để các Lý cô nương rửa mặt qua rồi ra dùng cơm ngay. Thức ăn bày lâu sẽ nguội mất.”
Chu Địch quay đầu lại, nhăn mũi với Chu Liêm, hừ một tiếng từ trong mũi rồi kéo ba tỷ muội Lý gia về phía khuê phòng của mình.
Chu Liêm nhìn theo bóng muội muội và ba vị khách khuất sau nhị môn, quay lại hỏi hạ nhân bên cạnh:
“Lão gia đã dùng cơm chưa?”
Hạ nhân kia bước lên cười nói:
“Thiếu gia đừng lo. Thức ăn của lão gia vẫn đang giữ ấm trong l.ồ.ng sắt, đợi lão gia từ phòng ủ men ra sẽ dọn lên ngay.”
Chu Liêm khẽ lắc đầu, đối với người cha đam mê kỹ thuật ủ rượu đến quên ăn quên ngủ này, hắn cũng bó tay. Hắn xua tay nói:
“Đi làm theo lời tiểu thư dặn, nấu chút canh an thần mang lên. Một khắc nữa hãy dọn cơm.”
Người nọ vâng dạ rồi lui đi.
Cái miệng nhỏ của Chu Địch không ngừng giới thiệu bố cục Chu phủ cho ba tỷ muội rồi dẫn họ vào khuê phòng của mình.
Lý Vi từ lúc vào cửa đến giờ chỉ thấy hai tiểu nha đầu chừng mười hai, mười ba tuổi, xa xa có một đại nương quét sân còn lại đều là nam bộc hoặc gia nhân. Nàng không khỏi lấy làm lạ.
Chu Địch hào hứng sai tiểu nha đầu múc nước, bảo ba người rửa mặt trước còn mình thì lục lọi tủ quần áo, vừa nhìn vóc dáng ba người vừa nhanh tay lấy ra mấy bộ y phục từ ba ngăn tủ khác nhau.
Nàng ấy lôi Lý Vi đến trước giường, chỉ vào mấy bộ đồ:
“Lê Hoa, muội lại đây xem thích bộ nào? Mấy bộ này là lúc chín, mười tuổi cha và ca ca may cho ta, ta chưa mặc lần nào đâu. Nếu muội không thích thì trong tủ ta còn nhiều đồ mới lắm, lại đây tự chọn đi...”
Nói rồi nàng ấy đẩy Lý Vi đến trước tủ quần áo. Lý Vi cười khổ, thực ra trên giường vừa rồi có một chiếc áo khoác kép màu xanh hồ thủy phối với áo dài thêu hoa màu hồng phấn, màu sắc phối rất đẹp, đường may tinh xảo, nàng cũng khá ưng ý.
Bên kia Chu Địch lại kéo Xuân Hạnh và Xuân Liễu nhiệt tình mời chào y phục.
Lúc này bên ngoài vang lên tiếng tiểu nha đầu:
“Tiểu thư, thiếu gia bảo thức ăn đã lên đủ, mời tiểu thư và ba vị Lý cô nương qua phòng ăn dùng bữa.”
“Biết rồi, tới ngay đây!” Chu Địch đáp lời lanh lảnh, cầm lấy một bộ váy dài màu hồng cam nhạt quét đất, áo khoác là áo bông gấm màu đỏ hồng viền áo khâu lông thỏ trắng muốt ấn vào người Xuân Liễu: “Mau thay đi, tỷ đừng giận ta nữa nhé. Lát nữa ăn cơm, nếu ca ca có hỏi tỷ còn giận không thì tỷ nhất định phải bảo là không nhé. Nếu không ta lại bị cấm túc không được ra khỏi cửa mấy ngày đấy.”
Nói xong, chẳng đợi Xuân Liễu trả lời, nàng ấy đã dẫn tiểu nha đầu ra khỏi phòng thuận tay đóng cửa lại, nói vọng vào:
“Thay nhanh lên nhé! À phải rồi, trên bàn trang điểm có đồ trang sức đấy, thích cái gì mọi người cứ tự nhiên mà chọn.”
Xuân Liễu bị sự nhiệt tình và bộ dạng hấp tấp của Chu Địch chọc cười, sắc mặt giãn ra giục hai người kia:
“Thôi, thay đi. Lát nữa bảo nương gửi tiền trả lại. Coi như chúng ta may đồ tết sớm.”
Xuân Hạnh lúc này mới thở dài, tự trách:
“Đều tại muội, nếu không phải muội nôn nóng muốn bán hộp phấn kia thì đã không mụ mị đầu óc.”
Lý Vi cũng thở dài thườn thượt, giờ nàng mới thấm thía cái gọi là tai qua nạn khỏi.
Xuân Liễu vừa thay đồ vừa lườm hai người:
“Thở dài có ích gì? Hừ, ngày mai tỷ sẽ lên nha môn kêu oan, không khiến hai mụ mẹ mìn kia rũ xương trong tù thì tỷ không hả giận.”
Nói đoạn nàng buộc c.h.ặ.t váy, giục:
“Nhanh lên nào.”
Xuân Hạnh cũng nghiến răng buộc dây váy:
“Ăn cơm xong đi tìm đại tỷ phu tới. Muội cũng phải đi cáo trạng.”
