Tú Sắc Điền Viên - Chương 111: Mạo Hiểm
Cập nhật lúc: 29/04/2026 08:03
Khi Lý Vi cùng Đồng Vĩnh Niên tới nhà Thạch Đầu, Triệu Du đang hờn dỗi dính lấy Xuân Đào như sam nửa bước không rời miệng cứ hừ hừ ư ử. Tiểu Ngọc đang giặt quần áo còn nương Thạch Đầu thì đang chuẩn bị cơm trưa.
Đầu tháng mười một, mới giữa trưa mà trời đã rét đậm. Lý Vi nhìn đôi tay Tiểu Ngọc đỏ ửng vì lạnh, vừa thương nàng ấy lại cảm thấy đây đúng là một cái cớ hay bèn vội vàng chạy lên giúp:
“Tiểu Ngọc tỷ tỷ, tay có lạnh không?”
Tiểu Ngọc nhấc hai tay khỏi chậu nước, vẩy vẩy bọt nước rồi vươn về phía mặt nàng trêu đùa, cười nói:
“Lạnh lắm, muội lại đây sưởi ấm cho ta đi.”
Lý Vi cười khanh khách né sang một bên, quay sang gọi nương Thạch Đầu:
“Đại nương, người xem Tiểu Ngọc tỷ tỷ hư chưa kìa, cứ bắt nạt con.”
Nương Thạch Đầu từ trong bếp ngó đầu ra mắng yêu Tiểu Ngọc một câu. Xuân Đào ôm Triệu Du đi lại quanh sân nhẹ giọng dỗ dành, trên mặt thoáng hiện vẻ sốt ruột.
Lý Vi giúp Tiểu Ngọc vắt khô quần áo, phơi lên rồi cùng nàng ấy vào bếp phụ giúp. Vừa nhặt rau, nàng vừa nói:
“Đại nương, tỷ phu sắp được bổ nhiệm làm quan rồi, nhà mình cũng nên thuê hai người giúp việc đi thôi. Người ta làm quan, trong nhà ít nhất cũng phải có mười kẻ hầu người hạ. Tiểu Ngọc tỷ tỷ sắp thành muội muội của Huyện lệnh đại nhân, là tiểu thư quan gia đàng hoàng, có tiểu thư quan gia nào phải tự mình động tay giặt đồ nấu cơm đâu? Người cũng sắp là mẫu thân của Huyện lệnh đại nhân, là lão phu nhân, lão thái thái nhà quan nha... Trong sách hay trong kịch, lão phu nhân ngày ngày đều nghe hát, trêu cá, ngắm hoa chứ đâu có tự mình xuống bếp nấu cơm.”
Đồng Vĩnh Niên và Triệu Dục Sâm đang nói chuyện trong phòng, nghe thấy nàng nói vậy thì khẽ cười.
Triệu Dục Sâm cười bảo:
“Lê Hoa tinh quái này, những lời này chắc là đã nghĩ kỹ từ trước rồi mới đến đây phải không?”
Đồng Vĩnh Niên ngẫm nghĩ một chút rồi kể chuyện hai nương con Tôn gia, hắn cũng chẳng giấu Triệu Dục Sâm những toan tính của hai người dành cho Xuân Đào:
“Mấy hôm trước Lê Hoa đã tính toán việc này rồi, bảo đệ đi tìm một phụ nhân làm nghề giúp việc về đây. Hơn nữa một khi tỷ phu được bổ nhiệm, trong nhà chắc chắn cần thêm nhân thủ, chi bằng nhân cơ hội này giữ hai nương con họ lại. Một là để đại nương và Tiểu Ngọc đỡ vất vả, hai là cũng coi như giúp đỡ nương con họ.”
Lý Vi vẫn ở trong bếp ra sức thuyết phục Nương Thạch Đầu:
“...Đại nương, làm những việc này sẽ khiến tay Tiểu Ngọc tỷ tỷ bị thô ráp mất. Sau này tỷ ấy tìm trượng phu, người ta nhìn thấy sẽ bảo ‘Ôi chao, tay tiểu thư nhà quan sao lại thô thế này’...”
Giọng nói lanh lảnh cùng ngữ điệu khoa trương của Lý Vi khiến Triệu Dục Sâm và Đồng Vĩnh Niên ở đông phòng cười không ngớt. Nương Thạch Đầu cũng cười ha hả, còn Tiểu Ngọc thì ngượng chín mặt đuổi theo nàng chạy khắp sân.
Nương Thạch Đầu ban đầu quả thực không nghĩ sâu xa đến thế, giờ nghe vậy mà ngẫm nghĩ lại thấy Lê Hoa nói rất có lý. Bà bàn bạc với Triệu Dục Sâm, hắn tự nhiên đồng ý ngay:
“Tìm người giúp cũng tốt. Du Nhi tuy đã lớn nhưng dạo này cứ dính lấy Xuân Đào, nương và Tiểu Ngọc ngày ngày làm lụng vất vả làm trong lòng con cũng không yên. Hơn nữa chúng ta có ruộng đất, sau này đằng nào cũng phải thuê người làm thôi.”
Nương Thạch Đầu gật đầu, ăn xong cơm trưa liền sang viện của Hà thị nói chuyện này. Nương con Tôn gia tự nhiên là vui mừng khôn xiết liên tục nói không cần tiền công, chỉ cần cho bát cơm ăn là được.
Lý Vi đương nhiên vô cùng hài lòng với kết quả này lại rủ rê Tiểu Ngọc hàng ngày qua cùng mấy tỷ tỷ nhà mình học chữ. Tiểu Ngọc tới, đại tẩu đi cùng cô tiểu cô tự nhiên là danh chính ngôn thuận.
Bước vào giữa tháng mười một, nạn dân trên đường đã vãn, bá tánh trong thành ra ngoài hoạt động nhiều hơn. Xuân Hạnh lại nhớ thương chuyện đi bán mấy hộp phấn tím của nàng ấy.
Hôm nay trời hửng nắng đẹp, buổi trưa ánh mặt trời ấm áp. Xuân Hạnh rủ Xuân Liễu ra đầu ngõ cùng nàng ấy đi bán phấn.
Xuân Liễu vốn tính hay chạy nhảy không ngồi yên được, ngày nào cũng ở nhà luyện chữ cũng thấy buồn chán nên đồng ý ngay. Hai người mỗi người xách một cái ghế nhỏ, một người xách theo chiếc hộp gỗ đựng phấn tím do Xuân Hạnh làm. Để có hộp đựng chỗ phấn này, Xuân Hạnh đã đổ hết phấn Triệu Dục Sâm mua cho Xuân Đào trước kia ra rồi cho phấn mình tự làm vào, tổng cộng chỉ có năm hộp.
Chuyện này đương nhiên không thể thiếu Lý Vi, người vốn hay chiều lòng các tỷ tỷ.
Ba tỷ muội ra đến đầu ngõ tìm một chỗ có nắng, kê ghế nhỏ rồi bày hộp phấn lên trên. Xuân Liễu nhìn năm hộp phấn trơ trọi bên trong, bĩu môi một tiếng bảo Xuân Hạnh:
“Muội muốn bán cái này thì cũng phải nhập nhiều mẫu mã về mà bán. Có mỗi năm hộp thế này, người ta liếc mắt một cái là hết, chẳng có gì để mà chọn lựa cả.”
Xuân Hạnh cúi đầu nghịch mấy hộp phấn tím bảo bối, không cho là đúng đáp:
“Muội mới không bán đồ người khác làm. Muội muốn bán là bán đồ do chính tay muội làm ra cơ.”
Nói đoạn, nàng ấy mở hết các hộp phấn ra, nghiêng đầu hỏi Lý Vi:
“Lê Hoa, muội không thấy phấn tỷ làm tốt hơn loại chúng ta mua lần trước sao?”
Lý Vi cười thầm, câu này Xuân Hạnh đã bắt cả nhà xác nhận vô số lần rồi. Ai cũng bảo tốt hơn loại kia. Thực ra theo nàng thấy so với loại phấn chuyên nghiệp của người ta thì độ mịn vẫn kém một chút. Điểm duy nhất hơn người là nàng ấy làm thành các tông màu tím đậm nhạt khác nhau, tổng cộng năm hộp là năm màu, từ đậm đến nhạt khá mới lạ. Còn một điểm nữa là hoàn toàn tự nhiên. Tình cờ lật xem cuốn “Chứng loại bản thảo” của Xuân Hạnh nàng phát hiện phấn nền thường trộn thêm hồ phấn tức là bột chì. Bột chì bám dính tốt, cảm giác mịn màng nhưng lại hại da. Phấn tím của Xuân Hạnh không thêm bất cứ thứ gì chỉ có hai thứ: một là bột gạo, hai là nước cốt quả mồng tơi. Vì thế một ưu điểm nữa chính là thuần thiên nhiên. Đáng tiếc, ưu điểm này ở thời cổ đại lại chẳng phải là điểm thu hút khách hàng cho lắm.
Nàng đang suy nghĩ miên man, vừa định hùa theo khen Xuân Hạnh vài câu thì trước mắt thoáng cái, trước sạp hàng đã xuất hiện hai phụ nhân ăn mặc sạch sẽ, giản dị. Hai người họ đến trước mặt chẳng nói chẳng rằng chỉ cúi đầu xem phấn.
Xuân Hạnh lập tức phấn khích đẩy Xuân Liễu ra, tự mình đứng giữa sạp hàng niềm nở nhiệt tình hết mức, cười ngọt ngào nói:
“Hai vị đại nương, các ngài muốn mua phấn sao? Xem phấn của cháu này, màu sắc đẹp, bôi lên mặt lại tôn da, đẹp lắm đấy...”
Nói rồi nàng ấy cầm một hộp lên, đưa tới trước mắt hai người:
“Hai vị đại nương, các ngài thử xem, đây, chỗ này có bông phấn bằng lụa mới làm sạch sẽ lắm, các ngài thử chút đi...”
Hai phụ nhân này một người dáng hơi béo, một người hơi gầy, da dẻ có chút vàng vọt. Nghe Xuân Hạnh giới thiệu hai người liếc nhìn nhau, phụ nhân béo cười gật đầu:
“Được, vậy thử xem. Nếu dùng tốt, chúng ta lấy hết.”
Vừa dọn hàng đã có khách, Lý Vi cũng mừng thay cho Xuân Hạnh nhưng nghe thấy câu “chúng ta lấy hết” thì nàng lại thấy lạ, ngước mắt quan sát y phục của hai người họ.
Xuân Hạnh thì vui mừng khôn xiết, vội vàng cúi xuống tìm miếng bông dặm phấn đã làm sẵn trước đó. Ngay khoảnh khắc Xuân Hạnh cúi người, Lý Vi dường như thấy trong mắt hai phụ nhân kia lóe lên ý cười khó hiểu. Nhưng khi nàng nhìn lại họ vẫn giữ vẻ mặt ôn hòa, cười nói như bao phụ nhân bình thường khác trong thành chẳng có gì đáng ngờ.
Hai phụ nhân nhận lấy bông dặm phấn từ Xuân Hạnh, chấm chút phấn khô dặm lên mặt. Xuân Hạnh ân cần giơ cao chiếc gương đồng nhỏ mang từ nhà đi:
“Đại nương, phấn của cháu tốt lắm, một hộp chỉ mười lăm văn tiền thôi. Làm phấn này tốn công lắm, từ lúc ngâm đến lúc ra thành phẩm ít nhất cũng mất hai tháng... Nếu các ngài lấy hết, cháu tính mười hai văn một hộp thôi...”
Trong tiếng chào mời hồ hởi của Xuân Hạnh, hai phụ nhân đã dặm phấn xong, gương đồng được hạ xuống. Lý Vi suýt nữa thì phì cười. Mặt hai người họ có trắng hơn chút nhưng đúng như câu nói nàng từng đọc trong sách giáo khoa: như cục phân lừa phủ sương giá. Phân lừa là phân lừa, sương là sương, rạch ròi vô cùng!
Vẻ hưng phấn trên mặt Xuân Hạnh cứng đờ, rõ ràng hiệu quả của phấn khiến nàng ấy cũng ngượng không dám tâng bốc tiếp.
Lý Vi vội vàng cứu vãn tình thế trước khi hai phụ nhân kịp mở miệng từ chối:
“Hai vị đại nương, không rửa mặt mà dặm phấn trực tiếp thì sẽ hơi khô, không ăn phấn đâu. Muốn phấn tệp vào da thì sau khi rửa mặt phải bôi một lớp sáp dưỡng, sau đó mới dặm phấn. Cuối cùng dùng chổi lông nhỏ quét nhẹ hai cái để gạt bớt phấn thừa đi là được. Lúc đó sắc mặt sẽ rất đẹp, hơn nữa nhìn không hề lộ chút nào...”
Xuân Hạnh vội vàng gật đầu:
“Đúng! Đúng là như thế, phải rửa mặt trước đã...”
Khi Lý Vi nhắc đến việc “phải rửa mặt trước”, hai phụ nhân kia không khỏi đưa mắt nhìn nhau. Lý Vi có chú ý đến động tác này nhưng trong lòng lại nghĩ họ đang bàn bạc xem có nên mua hay không nên cũng không để ý lắm.
Phụ nhân dáng hơi gầy mỉm cười ngắt lời Xuân Hạnh:
“Tiểu cô nương, cháu đừng vội. Chúng ta thấy cháu bán hàng cũng chẳng dễ dàng gì, hay là thế này, các cháu theo chúng ta về nhà một chuyến. Đợi chúng ta rửa mặt, bôi sáp dưỡng rồi dùng thử phấn này, nếu thấy tốt thì chúng ta sẽ lấy hết...”
Phụ nhân béo tiếp lời:
“Nhà hai chúng ta sát vách nhau, cách đây không xa đâu, ngay con ngõ phía trước kia thôi...”
Xuân Hạnh còn chưa hoàn hồn sau cú sốc vừa rồi, nghe vậy liền vui vẻ trở lại:
“Được, được, vậy chúng ta đi ngay...”
Nói rồi nàng ấy thu dọn đồ đạc. Lý Vi nhìn sang Xuân Liễu, thấy Xuân Liễu chun mũi rồi cũng quay sang giúp Xuân Hạnh.
Lý Vi nhìn sắc trời đã sắp trưa có chút không muốn đi. Huống hồ các nàng lạ nước lạ cái, chạy lung tung trong lòng cứ thấy không yên.
Nhưng Xuân Hạnh lại đang rất phấn khích. Trong lúc nàng còn đang cân nhắc, Xuân Hạnh đã thu dọn xong xuôi giục hai phụ nhân kia:
“Hai vị đại nương, chúng ta đi nhanh thôi.”
Phụ nhân béo nhìn Lý Vi đang đứng bất động:
“Tiểu cô nương này, cháu không đi sao?”
Lý Vi liếc nhìn gương mặt đầy hưng phấn của Xuân Hạnh đành gật đầu:
“Đi thôi.”
Hai phụ nhân đi trước dẫn đường rất nhanh, bảo là phải vội về nấu cơm liền giục ba tỷ muội đi nhanh chân một chút. Trong lòng Lý Vi cứ có cảm giác quái lạ nhưng không nói rõ được là lạ ở đâu. Bất tri bất giác, họ đã theo chân hai phụ nhân đi vào một con ngõ nhỏ hẹp.
Con ngõ này rất bẩn thỉu và lộn xộn, nhà cửa hai bên thấp bé cũ nát lại mang đến cảm giác âm u lạnh lẽo khiến người ta thấy rất khó chịu.
Lý Vi đi được chừng mười bước thì đột ngột dừng lại. Không đúng, hai phụ nhân sống ở nơi thế này sao có thể vung tay mua liền một lúc năm hộp phấn? Đó là bảy mươi lăm văn tiền lận đấy.
Đúng lúc này trên đường chính phía đông có một chiếc xe ngựa chạy tới. Một tiểu cô nương chừng mười ba, mười bốn tuổi thò đầu ra khỏi cửa sổ xe miệng thúc giục gã sai vặt đ.á.n.h xe:
“Nhanh lên! Nhanh lên! Ta lại nhìn thấy mụ bắt cóc người ở cửa chợ Đông lần trước rồi...”
--
Hết chương 111.
