Trọng Sinh Những Năm 60: Cô Con Dâu Nhà Tôi Đặc Biệt Hung Dữ - Chương 194: Tình Thương Mến Thương
Cập nhật lúc: 09/05/2026 08:05
Đem biếu đồ ngon cũng vã mồ hôi hột chứ đùa.
Tất nhiên, cũng do ruột thịt thân thiết, thật lòng nghĩ cho nhau mới cất công thế này, chứ người ngoài thì còn khuya.
Vất vả lắm mới ra khỏi nhà ông bà ngoại, Lý Hữu Quế cảm giác bao nhiêu vốn liếng văn vở của cô đã cạn kiệt.
Về đến nhà, bốn đứa em vẫn chưa ngủ, chúng đã tắm rửa sạch sẽ, đang ngồi chờ chị về để húp canh xương.
Nồi canh sườn ninh sôi sùng sục, bọt nước nổi bồng bềnh, mùi thơm tỏa ra ngào ngạt. May mà đêm đã khuya, nếu không chắc hàng xóm lại chảy nước dãi.
Mẹ Lý đang mải miết rửa bao t.ử lợn, phần dễ làm sạch nhất trong đống nội tạng. Lộn ngược bao t.ử ra, xát muối rửa sạch, dội nước lã, sau đó bóp thêm bột năng hoặc dầu phộng. Nếu không có dầu hoặc tiếc dầu, chỉ xát muối với bột năng cũng được, chà rửa tối đa ba lần, cạo sạch lớp mỡ dính bẩn là xong.
Cật lợn thì dễ xử hơn, bổ đôi, lọc bỏ phần gân trắng bên trong là có thể xắt mỏng xào ăn, xào ớt là bá cháy, hoặc đem kho tộ.
Gan lợn chỉ cần rửa sơ rồi thái mỏng. Tiếc là đang giữa mùa hè, chẳng thể để lâu được.
Mấy món đó Lý Hữu Quế để mẹ làm, tự mình xắn tay rửa phổi. Thứ này ngon thì ngon thật nhưng khâu làm sạch cực kỳ gian nan. Phải liên tục dội nước vào cuống họng cho phổi căng phồng, rồi vắt kiệt nước và bọt trắng ra ngoài.
Lặp đi lặp lại quy trình này cả chục lần, dội nước bóp cho đến khi toàn bộ phổi trắng bệch, màu hồng nhạt hiện ra mới coi là sạch sẽ.
Rửa phổi vất vả lắm, nhất là mùa đông buốt giá, nhúng tay vào nước lạnh rửa phổi quả là cực hình. Nhưng món này lại là khoái khẩu của Lý Hữu Quế.
Cả nhà xì xụp húp canh, gặm xương thỏa thê rồi mới yên tâm đi ngủ.
Tất nhiên Lý Hữu Quế vẫn chưa được ngủ. Cô thái nhỏ nửa lá phổi lợn, chần qua nước sôi vài bận hớt bọt cho sạch, sau cùng thả vào nồi nước dùng đang liu riu lửa.
Bao t.ử là phần ngon nhất, đắt giá nhất trong bộ lòng lợn. Sau này, đây là phần có giá cao nhất của con lợn. Tuyệt đỉnh nhất là món bao t.ử hầm gà non, thêm chút tiêu sọ vào, vị thơm thơm cay cay, cực kỳ bổ dạ dày.
Cô không nỡ làm hỏng món ngon này, đành tạm thời tống vào không gian, tính sau.
Thái xong gan và tim, Lý Hữu Quế bắc chảo xào. Cô xào gan tim cùng với một thố nấm thật bự. Phân đôi chỗ phổi vừa làm sạch, kèm theo thố gan tim xào nấm, cô gói ghém thêm chút rượu trắng, bột năng, muối, gừng tỏi ở nhà mang theo. Đóng cửa nẻo cẩn thận, cô mới lặn lội đi trong bóng tối.
Trên đường đi, cô không ngừng lầm bầm: "Khổ thân, không có tủ lạnh, đồ ăn không để lâu được, ăn một bữa hết trơn thì phí quá." Dù đã sống ở thời kỳ vật chất no đủ, cô cũng đành bất lực xót xa.
Lý Hữu Quế đến chuồng bò vừa lúc họ đang xì xụp canh xương. Nhìn nồi canh, cô lôi phổi lợn ra bảo họ thả vào ninh tiếp.
"Phổi này ninh xương ngon lắm đấy, mọi người đừng chê. Nếu có củ cải trắng hay lê thả vào hầm cùng thì thanh phế, giải nhiệt cực kỳ tốt. Canh thì ngọt, phổi chấm xì dầu thì ngon tuyệt cú mèo."
Sẵn sàng cắt nửa phần phổi yêu thích cho họ, với họ cô đúng là "chân ái" rồi, giành giật đồ ăn từ miệng cọp cơ mà.
Nhìn phổi thả vào nồi canh, những người ở chuồng bò ứa nước miếng.
"Đây là tim với gan cháu xào sẵn, mọi người ăn tạm nhé. Nào đội sản xuất mổ lợn, cháu nhờ chú đội trưởng chia cho mọi người chút xương xẩu, lòng mề. Thịt nạc có thể không có, nhưng mấy thứ râu ria thì chắc ổn. Nói chung, thịt lợn phần nào cũng ngon, quan trọng là biết nấu, có gia vị hay không thôi."
Lý Hữu Quế tận tình khuyên nhủ. Với cô, có đồ ăn là mừng rồi, người sành ăn thì món nào cũng có thể biến thành tuyệt phẩm.
Nhóm người ở chuồng bò xúc động nghẹn ngào. Sao dám chê bai, ăn cháo với khoai lang mãi cũng ngán, quanh năm suốt tháng đừng nói thịt, quả trứng còn hiếm, giờ được như vầy là hạnh phúc lắm rồi.
Lão Hoàng rưng rưng: "Có lòng lợn ăn là quý lắm rồi, cháu và đội trưởng đừng bận tâm. Tụi chú biết thân biết phận, không dám liên lụy đến mọi người đâu."
Lão Tiết gật gù đồng tình: "Đúng thế, thân già này sống nay c.h.ế.t mai, sống c.h.ế.t cũng chẳng màng. Tụi chú chỉ lo cho hai đứa nhỏ. Cô Lý chăm sóc tụi nhỏ là chú mừng lắm rồi. Tụi chú không dám được đằng chân lân đằng đầu đâu."
Trương Húc, Trần Hoành Lực và lão Tân cũng đồng lòng. Sống cảnh này đã là may mắn lắm rồi. Đội sản xuất không hành hạ, cũng chẳng làm khó, vậy là phúc lớn rồi.
Riêng Phương Chí Lâm, ngày nào ông cũng tạ ơn trời đất vì được phân về đây, vì gặp được cô gái lương thiện này.
"Em bé phải sáu tháng mới ăn dặm được, nhất là nước hầm xương nhiều mỡ, uống vào dễ tiêu chảy. Cô bé thì uống nhiều một chút, bổ dưỡng lắm."
"Đồ ăn không hết nhớ cất kỹ, tốt nhất là ăn hết vào sáng mai, chậm nhất là trưa mai. Ở đây rết, bọ cạp, rệp nhiều lắm, chúng dễ bò vào đồ ăn. Thêm nữa, trời nóng, đồ ăn dễ thiu, ăn vào đau bụng, mọi người hiểu mà."
"Thôi, cháu về đây. Mọi người cẩn thận, đừng để ai phát hiện, không thì cháu với chú đội trưởng nguy to."
Trước khi đi, Lý Hữu Quế dặn đi dặn lại, không cho họ giấu đồ ăn, bắt họ phải nghe lời.
Ban đầu họ cũng định giấu ăn dần, nhưng nghe cô nhắc đến thời tiết và côn trùng, họ đành ngậm ngùi thừa nhận đồ ăn không thể để lâu.
Lão Hoàng chốt hạ: "Nghe lời cô Lý đi, tối nay ăn một ít, trưa mai phải ăn sạch."
Cả bọn đều nhất trí. Hiếm hoi mới có bữa ngon, họ trân trọng từng miếng, răm rắp nghe lời.
Lúc cô về nhà, nồi canh xương hầm phổi vẫn đang sôi liu riu. Tắt bếp, đậy nắp kín bưng thì canh vẫn ngon lành đến hôm sau.
Ở vùng này, đồ ăn dư mùa hè trước khi ngủ phải đun lại một lần, hôm sau sẽ không thiu. Dù hâm đi hâm lại đồ ăn sẽ nhừ nát, bớt phần tươi ngon, nhưng đó là cách bảo quản duy nhất.
