Trọng Sinh Những Năm 60: Cô Con Dâu Nhà Tôi Đặc Biệt Hung Dữ - Chương 193: Thịt, Thịt, Thịt
Cập nhật lúc: 09/05/2026 08:05
"Tèn tén ten."
"Nào nào nào, mấy đứa ra xem chị mang gì về này?"
Được đàn em chào đón nhiệt tình, Lý Hữu Quế cười tít mắt, tâm trạng cực kỳ phấn chấn vì hôm nay cô đã đem về cơ man nào là thịt ngon.
Cô thò tay vào bao tải, như làm ảo thuật, lôi ra ba dẻ sườn, xương ống, xương sống, xương đuôi...
"A a a, thịt kìa."
"Thịt, thịt, thịt..."
"Thịt ơi là thịt."
"Chị ơi, nhiều thịt quá, lại còn bao nhiêu là xương nữa."
Lũ trẻ trố mắt nhìn chị cả lôi từ trong bao ra những món đồ khiến chúng ứa nước miếng. Tuy chỉ là xương xẩu, nhưng thịt dính trên đó cũng chẳng ít đâu.
Ba mẹ Lý đứng cạnh cũng tròn x mắt. Con gái lớn mới đi ra ngoài một chuyến mà mang về bao nhiêu đồ ngon.
"Mọi người xem còn gì nữa này?!" Như sợ bất ngờ chưa đủ lớn, Lý Hữu Quế quyết định cho mọi người một phen vui sướng tột độ.
Phổi lợn, bao t.ử, lòng già, tim, cật, gan, rồi cả phèo non... toàn những phần nội tạng cực kỳ đưa cơm.
"A a a..."
"Nhiều quá."
"Chị cả, chị giỏi quá, chị là người giỏi nhất nhà mình."
"Chị ơi, chị lấy đâu ra nhiều đồ thế này?"
Đống xương và nội tạng lợn thực sự làm lóa mắt bọn trẻ. Trong bóng tối, vô số ánh mắt sáng rực hau háu dán c.h.ặ.t vào đống thịt trên tay Lý Hữu Quế, tiếng nuốt nước bọt vang lên ừng ực.
Lý Hữu Quế lên tiếng: "Mẹ ơi, chỗ sườn, xương ống và xương đuôi này mẹ đem ninh luôn đi ạ. Trước khi đi ngủ cho tụi nhỏ húp một bát canh xương."
Mấy thứ này không để lâu được, mẹ Lý vội vàng mang đi rửa sạch, lóc bớt phần thịt bám trên xương. Thịt lóc ra cũng phải xào chín ngay, kẻo hỏng lại bốc mùi.
Lý Hữu Quế chọn riêng một khúc xương, một bộ lòng già và một quả tim lợn để riêng. Đây là phần cô định đem biếu La Trung Hoa.
Mớ nội tạng còn lại như phổi và bao t.ử, cô bỏ chung vào một cái chậu, đợi lát nữa đi biếu La Trung Hoa về rồi mới rửa sau.
Lúc này, thấy người gõ cửa là Lý Hữu Quế, La Trung Hoa khá ngạc nhiên. Chẳng phải bảo đi ba ngày sao? Sao mới hai ngày đã về rồi? Có chuyện gì xảy ra chăng?
Lý Hữu Quế cũng chẳng giấu giếm: "Chiều nay tụi cháu đụng độ bầy lợn rừng, cả bầy bị diệt gọn. Nhiều thịt quá đành phải đưa về doanh trại trước. Đại đội trưởng La liền chia cho cháu một ít rồi bảo cháu về, phần còn lại họ tự xử lý được. Đồ này để lâu không được nên cháu san cho chú một ít."
Thì ra thịt này là đồ cho không?! Lại còn không phải Lý Hữu Quế mua, mà là người của đội La Đình tặng. La Trung Hoa nghĩ vậy liền vui vẻ nhận lấy. Cô nhóc Lý Hữu Quế này hào phóng thật, ông rất hài lòng.
Tuổi còn nhỏ mà đã biết đối nhân xử thế thế này, tương lai chắc chắn sẽ rộng mở.
Trời cũng muộn rồi, Lý Hữu Quế biếu đồ xong cũng xin phép ra về. Nhà La Trung Hoa còn phải làm sạch lòng lợn, nhà cô cũng bộn bề công việc.
Về đến nhà, mẹ Lý nhìn cô với vẻ ngập ngừng, nhưng chỉ thoáng qua.
"Hữu Quế à, con xem có nên đem chút ít sang biếu ông bà ngoại không?!" Thấy nhiều thịt thế này, mẹ Lý chạnh lòng nhớ đến cha mẹ ruột, muốn san sẻ chút đỉnh.
Lý Hữu Quế đáp: "Mẹ ơi, tất nhiên phải biếu ngoại rồi, con đã chuẩn bị sẵn cả đây."
Cô vẫn còn một khúc xương sống to bự, một đoạn phèo non, cắt thêm miếng gan, rồi lấy thêm một nửa số thịt mẹ vừa lóc từ xương ra. Chừng này đem sang nhà họ Lương là quá tươm tất, mát mặt rồi.
Việc đem biếu đương nhiên do Lý Hữu Quế đảm nhận. Trời tối mịt thế này, cô không yên tâm để người nhà ra ngoài, việc này chỉ cô mới cáng đáng được.
Lý Hữu Quế bỏ thịt vào chậu, bưng sang nhà ngoại. Nhà họ Lương vẫn chưa ngủ, nhưng có vẻ cũng sắp sửa đi nằm.
Hà Phương giật mình khi nghe tiếng gõ cửa. Phải đến khi nghe rõ giọng Lý Hữu Quế, cô mới dám hé cửa.
"Mợ ạ." Hóa ra là Lý Hữu Quế bưng chậu thịt.
"Hữu Quế đấy à, sao thế cháu? Đêm hôm thế này nhà có việc gì à?" Cũng khó trách Hà Phương nghĩ vậy. Ít ai sang nhà người khác vào giờ này, trừ phi có chuyện bất trắc.
Lý Hữu Quế cười tươi bước vào, nâng chậu thịt lên: "Mợ ơi, hai hôm nay đội đóng quân gần đây nhờ cháu sang giúp. Chiều nay săn được lợn rừng, họ chia cho cháu ít xương với nội tạng. Mẹ cháu bảo đem sang biếu ngoại với mợ."
Chuyện cô đi vắng mấy ngày, xã viên trong đội ai cũng biết, chắc chắn có người hỏi han. La Trung Hoa và cô đã thống nhất, cái gì nói được thì nói, cái gì cần giấu thì giấu.
Cán bộ đội sản xuất đều biết chuyện này, La Trung Hoa cũng đã thông báo cho họ, nhưng xã viên thì không cần biết cặn kẽ thế.
Thấy chậu đầy ắp xương và thịt, Hà Phương mừng rỡ ra mặt. Chị dâu và cháu gái luôn nghĩ đến nhà mình, đối xử tốt với mình, Hà Phương cảm thấy mình được tôn trọng, trong lòng vô cùng mãn nguyện.
"Có chút đồ ăn nhà mình dùng cũng được, mang sang đây làm gì? Chị cả khách sáo quá, Hữu Quế cũng thế. Đều là người một nhà, nhà cháu cũng chẳng khá giả gì, không cần bận tâm đến mợ đâu, ngoại cháu vẫn khỏe mạnh mà."
Hà Phương nhìn cô cháu gái bằng ánh mắt trách yêu. Tuy nhiên, cô cũng không từ chối. Chắc nhà họ Lý phải dư dả mới mang cho, chứ ít quá nhà người ta còn chẳng đủ ăn, nói gì đem cho?!
Lúc này, ông bà ngoại Lương vừa ngả lưng cũng đã nghe tiếng động mà trở dậy. Hai người vừa dò dẫm trong bóng tối vừa lên tiếng:
"Mẹ thằng Bằng, đêm hôm ai đến thế?!"
Lý Hữu Quế và Hà Phương không dám để hai ông bà lọ mọ trong đêm đen, nhỡ vấp ngã thì nguy to, vội vàng chạy tới.
"Ngoại ơi, là cháu, Hữu Quế đây ạ. Cháu mang ít xương sang biếu ngoại và mợ." Lý Hữu Quế nhanh nhảu đáp lời, đưa cái chậu ra phía trước.
Hà Phương cũng nói hùa vào: "Bố mẹ ơi, Hữu Quế tới. Con bé được người ta cho ít xương và nội tạng, mang sang biếu bố mẹ đấy ạ."
Khi hai người vào đến phòng ông bà, ông bà ngoại đang ngồi trên giường. Nghe nói là cháu gái lớn tới, hai người mừng vui khôn tả.
"Ôi chao, Hữu Quế đấy à, cháu mang gì sang thế?!"
"Hữu Quế mang xương sang cho ngoại à, cháu để mà ăn, mang sang đây làm gì, nhà ngoại không thiếu thức ăn đâu."
Ông bà ngoại thấy Lý Hữu Quế, lại thấy đồ cô mang sang thì vội xua tay, không nỡ nhận.
Người già là thế, lúc nào cũng chắt chiu, lo lắng cho con cháu.
Lý Hữu Quế đáp: "Ngoại ơi, nhà cháu còn nhiều lắm, không mang sang để lâu nó hỏng mất. Người một nhà với nhau, có đồ ngon sao lại không mang cho ngoại được chứ?"
Nghe những lời hiếu thảo của cô cháu ngoại, hai ông bà lão cười rạng rỡ, gật đầu liên tục, không từ chối nữa.
