[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên - Chương 60
Cập nhật lúc: 22/04/2026 14:18
Hồi mới cưới, Từ Kiều suốt ngày xù lông, cả mặt đều viết chữ không phục, đủ loại chủ ý tồi, đủ loại trò đùa ác ý muốn tìm cách đòi lại những gì đã chịu thiệt.
Không biết từ lúc nào anh dường như vì cô mà thay đổi rất nhiều, việc muốn làm, việc không muốn làm, thậm chí việc khiến anh đau khổ, anh đều theo cô.
Cô dùng sự sung sướng tột cùng bù đắp cho anh, nhưng cái Từ Kiều cần rõ ràng không chỉ là sự thỏa mãn về c-ơ th-ể, thứ cô muốn cũng không phải là một cái xác không hồn.
“Thanh Việt?
Em ngẩn người gì thế."
Tô Thanh Việt lấy lại tinh thần, rất chân thành nói:
“Mẹ là người khá tốt."
Từ Kiều liền... không nghĩ ra được mẹ làm sao hạ gục được Tô Thanh Việt, bà Chu Nhã lợi hại quá vậy.
Tối đến, sau khi Từ Kiều chìm vào giấc ngủ, Tô Thanh Việt lặng lẽ rời giường, hủy diệt tia dấu ấn tinh thần trong vòng tay Từ Kiều.
Do yêu sinh sợ, Từ Kiều như vậy, cô thì sao lại không chứ, Tô Thanh Việt cô làm sao mà đến nông nỗi này, dù Từ Kiều thực sự giống như người đàn ông phản bội mẹ lúc đầu, phản bội cô, thì đã sao?
Tô Thanh Việt cô tuyệt đối sẽ không giống như mẹ vì một người đàn ông mà hủy hoại bản thân.
Sáng sớm tỉnh dậy, Từ Kiều sảng khoái tinh thần, rửa mặt xong, như thường lệ chạy vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho hai người, Tô Thanh Việt bước theo sau vào bếp.
Từ Kiều liền cười:
“Vợ ơi, có phải em đói rồi không, sắp xong rồi, em ra ngoài ngồi đợi một lát đi."
Tô Thanh Việt:
“Em làm cùng anh."
Từ Kiều chớp chớp mắt, sao đột nhiên lại thay đổi tính nết rồi?
Lúc mình không có nhà bà Chu Nhã tẩy não Thanh Việt rồi?
Từ Kiều cười.
“Cũng được, Thanh Việt, em đứng lên phía trước đi, chồng dạy em cách làm trứng ốp la."
Vừa nói chuyện, Từ Kiều kéo Tô Thanh Việt ra phía trước mình, hai tay luồn qua nách cô, đưa xẻng vào tay Tô Thanh Việt, tiếp đó dùng tay mình nắm lấy tay cô, dẫn cô lật những quả trứng chiên vàng ươm trong chảo.
“Thực ra rất đơn giản, chảo nóng dầu lạnh, đ-ánh trứng vào, đợi trứng đông lại, lật mặt lại chiên tiếp là được, em tới thử đ-ập một quả trứng vào đi."
Từ Kiều nhét một quả trứng vào tay Tô Thanh Việt, Tô Thanh Việt căn bản không cần giống như Từ Kiều đ-ập nhẹ một cái trước, trực tiếp tay nhẹ nhàng bóp một cái, toàn bộ lòng trắng lòng đỏ liền trượt trọn vẹn vào trong chảo.
“Thanh Việt nhà anh giỏi quá, một lần là thành công, thế nào?
Cảm giác có hay không?"
Giọng Từ Kiều mang theo mùi vị dụ dỗ.
Tô Thanh Việt gật đầu, Từ Kiều lại đổ một chút muối vào lòng bàn tay Tô Thanh Việt:
“Sau đó em giống như thiên nữ tán hoa rắc đều những hạt muối này lên trứng là được."
Tô Thanh Việt làm theo, rắc đều không thể bình thường hơn!
Chiên trứng xong, Từ Kiều lại dẫn Tô Thanh Việt cùng chiên bánh bao lát, pha hai cốc sữa bột, một bữa sáng đơn giản lại có dinh dưỡng khá ổn đã được dọn lên bàn.
Từ Kiều thấy một Thanh Việt lấm lem mùi khói lửa thật đáng yêu, không kìm được nắm lấy tay cô, hôn một cái:
“Thanh Việt, tin anh, anh nhất định sẽ nỗ lực kiếm tiền, để em sớm ngày tái tạo c-ơ th-ể, anh hứa."
Tô Thanh Việt nhìn một Từ Kiều hoạt bát hơn nhiều, cụp lông mày xuống.
Lúc đầu gieo tia dấu ấn tinh thần đó vốn dĩ là vì muốn tăng cường sự liên kết giữa hai người, nhưng cô đã bỏ qua việc Từ Kiều chỉ là một phàm nhân.
Thế là hậu di chứng cô không lường trước được xuất hiện, tia tinh thần lực thuộc về tu tiên giả đó đã áp chế tinh thần và ý chí của chính Từ Kiều.
Thế nên thời gian này giữa đôi mày Từ Kiều luôn ẩn hiện một lớp mỏng manh, cảm xúc lên xuống cũng có chút lớn, nhưng đối với cô lại đặc biệt gần gũi dựa dẫm.
Cô cảm thấy không cần phải có nỗi lo giống như mẹ nữa, thế là ma xui quỷ khiến, cô mặc kệ.
Cô nên cảm ơn Chu Nhã, chính hôm qua Chu Nhã đã điểm tỉnh cô, đồng thời khiến cô nhìn rõ bản thân vẫn thích Tiểu Kiều hoạt bát trước mắt hơn, dù cho Tiểu Kiều có xù lông với cô.
Ăn xong bữa sáng, đôi vợ chồng trẻ cùng nhau ra cửa, vừa vặn đụng phải đôi vợ chồng đối diện cũng phải xuống lầu.
Từ Kiều mày mắt mang cười nắm lấy tay Tô Thanh Việt, trong ánh mắt đều là sự dịu dàng hiện rõ, nhìn thấy đối phương cũng không tránh né buông tay, khách sáo chào hỏi một tiếng, nắm lấy vợ đi xuống lầu phía trước, giày da để lại một chuỗi âm thanh “tạch tạch tạch" vui vẻ lại nhẹ nhàng trong cầu thang.
Vương Thiết Sơn trong lòng không dễ chịu, người hàng xóm vốn dĩ điều kiện kém xa nhà mình hình như cuộc sống ngày càng thịnh vượng, không những tự mình mở hai cửa hàng, nghe nói mẹ ruột còn là một đại gia, một khi ra tay là bao trọn nửa con phố thương mại dưới lầu trung tâm mua sắm.
Nơi tấc đất tấc vàng như thế, có thể thuê nổi một cửa hàng đã có thể coi là có tiền, đủ thấy mẹ Từ Kiều giàu thế nào.
Nếu nói Phùng Mai lúc đầu chỉ là cảm thấy thân phận nhân vật chính mình xuyên qua này hình như cũng không khiến người ta hài lòng như lời trong sách, giờ đã tăng lên mức cực kỳ không hài lòng.
Nam phụ pháo hôi Từ Kiều này từ khi cô xuyên tới, đã thấy cậu ấy thuận buồm xuôi gió, những chuyện xảy ra trong sách gốc không xảy ra việc nào cả.
Cô không hề cho rằng đây là kết quả của việc Từ Kiều tự mình nỗ lực từng chút một, khẳng định Tô Thanh Việt là nữ phụ pháo hôi cầm kịch bản xuyên sách nghịch tập, dựa vào ưu thế tiên tri, hoặc là ngón tay vàng gì đó mà cô không biết, chỉ dẫn Từ Kiều làm giàu dọc đường.
Đối lập lại, Vương Thiết Sơn thì quá kém cỏi, không những không biết nghe lời vợ như Từ Kiều, cũng không đẹp trai như Từ Kiều, chưa nói tới Từ Kiều còn đặc biệt biết cách, lúc lãng mạn thì một bộ một bộ, vụ tỏ tình công khai ngày khai trương kia, không biết khiến bao nhiêu người phụ nữ ghen tị với Tô Thanh Việt.
Phùng Mai chê bai Vương Thiết Sơn, lại không biết Vương Thiết Sơn cũng dần không hài lòng với cô.
Anh lăn lộn những năm này hơn ai hết hiểu rõ, chuyện kinh doanh đâu có đơn giản như vậy, Phùng Mai quá ngây thơ cho là thế, suốt ngày chỉ trỏ vào anh, thế mà lại nghĩ quẩn bảo anh dùng hết tiền tiết kiệm đi mua nhà, đúng là điên rồi!
Tiết Khôn tới bên này, Từ Kiều phải làm tròn nghĩa vụ chủ nhà, dẫn anh tới khu nghỉ dưỡng suối nước nóng ở ngoại ô.
Nơi này, lúc nhỏ Từ Kiều hay tới, lúc đó chưa khai phá ra, nói khó nghe chút là cái hố nước hoang dã, một đám con nít không biết xấu hổ, cởi trần trong đó đùa nghịch.
Hai người đi dọc theo một con đường đ-á xanh vào cửa hội quán, trong hội quán hơi nước bốc lên, 別有洞天 (động trời riêng), có lẽ vì theo đuổi sự返璞归真 (phản phác quy chân), quay về với thiên nhiên, bên trong toàn bộ dùng đ-á và gỗ nguyên khối trang trí, Từ Kiều không tả ra được, chỉ cảm thấy khá được.
