[tn] Người Đàn Ông Của Đại Lão Tu Tiên - Chương 59
Cập nhật lúc: 22/04/2026 14:18
Thứ gì thế không biết!
Xả giận xong, Tiết Khôn trực tiếp bấm cúp điện thoại.
Hoặc là thì vô tình đến cùng, hoặc là thì chịu trách nhiệm đến cùng, vừa cho người ta hy vọng lại vừa đẩy người ta vào tuyệt vọng, chọn Hứa T.ử Duệ rồi lại giả nhân giả nghĩa tới quan tâm Tiểu Kiều, đúng là đạo đức giả!
Chu Nhã không ưa sự bá đạo của Tô Thanh Việt, nhưng bà không có cách nào, con trai đang bị nắm trong lòng bàn tay người ta.
Nếu Từ Kiều chỉ đơn thuần là sợ vợ thì cũng dễ xử lý, đáng tiếc con trai là vừa yêu vừa sợ, nhìn thế nào cũng còn có một cái kiểu “nguyện đ-ánh nguyện chịu".
Bà liền nghĩ tới việc giúp con trai lật mình, dạy nó cách “ngự thê chi đạo", nhưng sau vài lần lén lút quan sát, bà nhìn ra được cửa ngõ rồi.
Bé cưng nhà bà khôn ranh lắm, đừng nhìn bề ngoài là Tô Thanh Việt mạnh mẽ, nhưng bé cưng mà giận lên, Tô Thanh Việt lần nào cũng nhượng bộ cậu.
Bà Chu tâm lý cân bằng lại rồi, nhìn lại Tô Thanh Việt, nhìn thế nào cũng thấy cô con dâu này khí chất tốt quá, lạnh như băng sương, không vướng bụi trần, đối với ai cũng là bộ mặt thối, không để bất kỳ ai vào mắt, bao gồm cả bà mẹ chồng là bà, nhưng chỉ duy nhất đối với bé cưng nhà mình, khuôn mặt đó mới tan băng.
Bà Chu thậm chí còn vô sỉ nghĩ, nhìn một mỹ nhân băng sơn như vậy tan chảy từng chút một dưới thân mình, sự kích thích “băng hỏa lưỡng trọng thiên" này, chắc hẳn niềm hạnh phúc của con trai là người khác không thể tưởng tượng được, không lỗ!
Nhưng nghĩ lại bà lại lo lắng cho con trai một vấn đề khác, đó là Tô Thanh Việt quá băng thanh ngọc khiết, phụ nữ trước khi kết hôn trong trắng là chuyện tốt, kết hôn rồi thì đừng trong trắng quá làm gì, nếu không dễ nhạt nhẽo, không thú vị, ảnh hưởng chất lượng đời sống vợ chồng.
Mấy kẻ đạo đức giả đó nói nghe thì đường hoàng, cuối cùng thì, nam nữ ở bên nhau, chẳng phải theo đuổi chút niềm vui đó sao, thừa nhận thì đã sao?
Đây rõ ràng là một vấn đề rất nghiêm túc, ảnh hưởng trực tiếp đến chỉ số hạnh phúc cuộc sống!
Bà Chu đang nghĩ xem có nên ám chỉ ám chỉ Tô Thanh Việt không.
Từ Kiều mà biết tư tưởng kinh thế hãi tục này của mẹ, phản ứng đầu tiên chắc chắn không phải là cảm thấy mẹ không bình thường, phản ứng đầu tiên của anh tuyệt đối là ngăn cản hành vi của mẹ:
Mẹ à, mẹ sợ là có hiểu lầm gì với Thanh Việt rồi:
—— Con dâu của mẹ không giống mẹ nghĩ đâu.
Vào tới Dương Thành, Tiết Khôn không biết đường đi tới nhà Từ Kiều thế nào, vỗ nhẹ vào vai Hứa Kiều.
Từ Kiều mở mắt ra, thấy mình đang đắp áo khoác của Tiết Khôn, mà đối phương chỉ mặc một chiếc sơ mi, tiết trời đầu đông miền Bắc, dù trong xe có hơi ấm, cũng vẫn có chút lạnh lẽo, trong lòng ấm áp, vội vã kéo áo từ trên người mình xuống, trả lại cho đối phương:
“Cảm ơn anh."
Tiết Khôn nhận lấy áo khoác:
“Đi thế nào, cậu chỉ đường đi."
Từ Kiều chỉ về phía trước:
“Cứ theo con đường Vì Dân này chạy thẳng tới."
Thành phố nhỏ, mất công đạp ga một cái là tới dưới lầu nhà Từ Kiều.
Tiết Khôn nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ đêm rồi, sợ làm phiền người nhà đối phương, cười nói:
“Tiểu Kiều, hôm nay muộn quá rồi, anh cũng hơi mệt, đi thẳng tới khách sạn luôn, hôm khác lại tới bái phỏng."
“Anh, đều tới cửa nhà rồi, thế nào cũng phải ăn bữa cơm rồi hãy đi, đi thôi, cùng lên lầu."
Tiết Khôn xua tay:
“Hôm nay muộn quá rồi."
Từ Kiều nghĩ tới tính khí của hai người phụ nữ trong nhà, không kiên trì nữa.
Tiết Khôn xuống xe mở cốp sau, ôm ra một chiếc thùng giấy khá to:
“Tặng cậu chút đặc sản, cậu bưng lên đi."
Từ Kiều vội vã nhận lấy:
“Cảm ơn anh đã nghĩ tới em, thế thì em không khách sáo với anh nữa."
Tiết Khôn nhìn qua gương chiếu hậu thấy Từ Kiều không lên lầu ngay, mà là đứng tiễn anh đi, không kìm được khóe miệng cong lên:
“Thằng nhóc này."
Từ Kiều quay người lên lầu, giơ tay gõ cửa.
Chu Nhã vẻ mặt vui vẻ ra đón anh:
“Bé cưng, sao giờ con mới về."
Từ Kiều vẻ mặt bất lực:
“Mẹ, con cầu mẹ tha cho con đi, chúng ta có thể không gọi như thế được không?
Mẹ cho con giữ chút mặt mũi, được không ạ?
Mẹ còn gọi nữa, con thực sự muốn chui ngược vào bụng mẹ trốn đấy."
Chu Nhã chớp chớp mắt:
“Nghe lời Kiều Kiều."
Được rồi, Kiều Kiều thì Kiều Kiều, vẫn còn hơn bé cưng nhiều.
Từ Kiều bất lực đặt thùng xuống, ánh mắt quét trong nhà một cái, có chút không dám tin, Tô Thanh Việt này thế mà đang bận rộn trong bếp?!!!
Chuyện gì thế này?
Từ Kiều không rảnh đi rửa tay, lách người vào bếp:
“Thanh Việt, em đây là..."
Tô Thanh Việt:
“Nấu sủi cảo cho anh, anh đi rửa tay đi, lát nữa chuẩn bị ăn cơm."
“Thanh Việt, để anh nấu, em đi nghỉ đi."
Chu Nhã đi vào theo.
Tô Thanh Việt:
“Con phụ mẹ một tay."
Từ Kiều ch-ết lặng.
Chuyện gì thế này?
Hòa hợp thật kỳ quái.
Hòa hợp đến mức khiến anh nổi da gà.
Từ Kiều đầy đầu nghi vấn ăn xong cơm, cảnh kỳ quái lại xuất hiện, mẹ chồng nàng dâu thế mà tranh nhau dọn bát đũa.
Từ Kiều lần này không ngồi yên được nữa, vội đứng dậy:
“Mẹ, Thanh Việt, hai người nghỉ đi, để con."
Tài xế tới đón Chu Nhã, đưa mẹ đi rồi, Từ Kiều nín không nổi:
“Thanh Việt, em và mẹ con..."
Tô Thanh Việt thấy bộ dạng căng thẳng của anh, không kìm được nhớ tới lời Chu Nhã nói với cô.
Việt Việt, theo lý mà nói chuyện giữa hai vợ chồng con mẹ không nên xen vào, nhưng suy đi nghĩ lại, có mấy câu vẫn muốn nói với con, mẹ nhìn ra được Tiểu Kiều có chút sợ con, mẹ nghĩ chắc hẳn là nó yêu con ch-ết đi được, sợ mất con, mới có thể lo được lo mất, cẩn trọng như vậy.
Nhưng làm việc gì cũng phải có chừng mực, một khi vượt quá mức Tiểu Kiều có thể chịu đựng, nó sẽ không chịu nổi đâu, kết quả chẳng qua là hai cái, một là tuyệt vọng đau lòng rời xa con, một là yêu đến hèn mọn, hoàn toàn đ-ánh mất chính nó, cái gì cũng nghe lời con.
Việt Việt, con biết Tiểu Kiều từ nhỏ chịu rất nhiều khổ, nó thực ra xa không kiên cường như vẻ ngoài thể hiện, với tư cách là mẹ, mẹ hy vọng con cái mình sẽ hạnh phúc, nhưng rõ ràng con mới là người nó để tâm nhất, con mới có thể cho nó hạnh phúc thực sự.
Mẹ hy vọng con có thể trân trọng mối quan hệ này giữa hai con, mấy lời này con không妨 (không ngại) nghiền ngẫm xem sao, cảm thấy không có lý cũng không sao, coi như mẹ nhiều chuyện rồi.
Tô Thanh Việt lại nhớ tới lần trước ép Từ Kiều quỳ bàn giặt, vẻ nhẫn nhịn đau khổ và nhục nhã trên mặt anh, nhưng cuối cùng anh vẫn theo cô, không hề đứng dậy.
Còn có Từ Kiều vì lấy lòng cô mà thế mà đặc biệt học múa cho cô, còn biểu diễn cho cô xem, điều này trước kia là không thể.
