Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 236

Cập nhật lúc: 12/04/2026 17:04

"Nói như vậy khách hàng quen trêи app cơm hộp thượng sợ là muốn ở khu bình luận làm ầm ĩ c.h.ế.t."

Đương nhiên, trọng điểm không phải Nguyễn Miên Man sợ bọn họ làm ầm ĩ, mà là trong nhóm khách hàng quen kia, có không ít người là từ lúc cô mới vừa xuyên qua, đối với thế giới này còn có chút ngây thơ đã giúp cô duy trì cuộc sống, thật đem cửa hàng cơm hộp đóng lại, cô còn có điểm không bỏ được.

Tư Cảnh Lâm nghe ra ý tứ trong lời nói của cô, lại không nói gì nữa, mà là hỏi cô hôm nay làm món gì.

"Thịt lưng bao, thịt anh đào, tam tiên viên, tôm lớn tỳ bà đại, đậu hủ minh châu, canh nấm Long Tĩnh, bách điểu triều phượng......" Nguyễn Miên Man báo một loạt món ăn, đột nhiên nhớ tới, "Đúng rồi, anh Cảnh Lâm, anh ăn cơm tối chưa?"

"Ăn rồi." Tư Cảnh Lâm trả lời xong, câu chuyện chợt chuyển, lộ ra vài phần ý cười cùng bất đắc dĩ, "Bất quá nghe được em kể tên món ăn, lại có chút đói bụng."

"A......" Nguyễn Miên Man ôm mèo béo mềm thành một bãi ngồi dậy, xoa bóp lỗ tai nó nói, "Vậy không bằng anh tới đây, em làm bữa khuya cho anh?"

Tư Cảnh Lâm có chút động lòng trong chớp mắt, bất quá nhìn đến màn trời đen đặc bên ngoài, vẫn là cự tuyệt nói: "Quá muộn, lần sau đi."

"Được, vậy chờ lần sau anh rảnh, em làm mấy món mới vừa nói cho anh ăn."

"Được."

Chờ kết thúc trò chuyện, Nguyễn Miên Man buông di động đã hơi nóng tắt đèn ngủ.

Ngày hôm sau, buổi sáng Nguyễn Miên Man mang theo Quả Quýt nhỏ đi dạo trong ngõ nhỏ, đi đến đầu hẻm xem mấy ông lão chơi cờ dưới gốc cây một hồi, bị mấy ông mời chơi hai ván sau mới đứng dậy rời đi.

Trở lại trong tiệm, cô đang định bắt đầu chuẩn bị đồ ăn buổi trưa, bỗng nhiên nhận được điện thoại Triệu Hữu Vi, hỏi cô giữa trưa có thể làm chút tôm hùm đất hay không, một người anh em của hắn đột nhiên động muốn ăn món này.Khoảng thời gian trước, Nguyễn Miên Man ở trêи TV mới vừa xem qua có người ăn tôm hùm đất, lúc ấy liền muốn tìm một cơ hội thử làm một lần, nghe được hắn nói, trực tiếp đồng ý.Triệu Hữu Vi luôn mãi nói lời cảm ơn, tỏ vẻ đợi lát nữa liền có người đưa tôm hùm đất đến trong tiệm.

Trong điện thoại hắn thuận tiện báo một chút số người tới ăn cơm giữa trưa tính cả hắn là bảy người, báo cô chỉ cần làm cơm chiên, lại tùy tiện làm hai ba món ăn là được.

Rốt cuộc có bảy người, Nguyễn Miên Man tự nhiên không có khả năng thật chỉ làm hai ba món ăn.Cuối cùng, cô căn cứ nguyên liệu nấu ăn dư lại ngày hôm qua lên tốt thực đơn.

Hơn 10 giờ, tiệm cơm chiên Hạnh Phúc lại bắt đầu bay ra mùi hương mê người.

Mùi hương theo gió bay tới phía trước ngõ nhỏ, đang ở cửa hái rau bà Hồ ngửi được, cười nói: "Đông Đông đây là lại làm món gì ngon đây? Cũng thật thơm."

Từ lúc cháu trai bà rốt cuộc bước ra cửa tìm công việc, bà Hồ mỗi ngày đều thường nở nụ cười, hơn nữa đặc biệt cảm kϊƈɦ Nguyễn Miên Man, cảm thấy là cô làm cơm ngon, mới hấp dẫn cháu trai nguyện ý ra cửa.

Rau mới hái trêи tay bà Hồ vốn là chuẩn bị đưa cho tiệm cơm chiên Hạnh Phúc, bất quá ngửi được mùi hương này, liền quyết định vẫn là chờ buổi chiều lại đưa, bằng không đưa qua giờ này Đông Đông lại muốn đem đồ ăn phân cho mình một ít.

Bên ngoài ngõ nhỏ, Lâm Thông Thông cùng chị gái dùng xe ba bánh đem đồng nát trong nhà đi bán xong trở về cũng ngửi được mùi hương: "Thơm quá a! Khẳng định lại là chị Đông Đông làm món ngon nào đó rồi."

"Không cho em đi qua." Đang đi sau xe ba bánh Lâm Minh Minh nhắc nhở nó.

Lâm Thông Thông đang muốn nói chính mình biết rồi, không định đi qua, đột nhiên nghe được có người gọi mình.

"Dạ!"

Nó quay đầu nhìn thấy chị Đông Đông đứng ở trong phòng bếp gọi mình, lên tiếng đáp lại, trực tiếp từ trêи xe ba bánh nhảy xuống, chạy như mà bay tới cửa sổ phòng bếp tiệm cơm chiên Hạnh Phúc.

Lâm Minh Minh giơ tay che trán, cảm thấy lúc mình gọi nó, cũng chưa tích cực như vậy.

Vừa rồi hai chị em đạp xe ba bánh tràn đầy giấy cùng bình nước khoáng đè dẹp lép từ ngõ nhỏ đi qua, Nguyễn Miên Man đã nhìn thấy hai đứa, lúc này nhìn thấy bọn họ trở về, lập tức gọi đứa nhỏ qua đây, đem thịt viên mới vừa nặn tốt vào cái bát dùng một lần đưa qua cho nhóc.

Thịt viên này là đợi lát nữa phải dùng tới làm canh tam thịt tươi, mới vừa nặn xong tròn vo, ánh vàng rực rỡ, thoạt nhìn thập phần mê người.

Lâm Thông Thông ngửi mùi hương thịt viên nuốt ngụm nước miếng, bất quá quay đầu lại nhìn chị gái phía sau, vẫn là lắc đầu: "Em, em không cần."

"Buổi sáng bà em cho chị sơn trà, đây là đáp lễ." Nguyễn Miên Man nói.

Lâm Thông Thông nghe vậy, lúc này mới duỗi tay tiếp nhận chén: "Cảm ơn chị Đông Đông."

"Không cần khách khí." Nguyễn Miên Man cười nói.

Lâm Thông Thông bưng chén không lập tức rời đi, mà là nói: "Sơn trà là nhà em trồng trong viện, chị Đông Đông thích ăn sao?"

"Thích, rất ngọt."

Sơn trà nhà họ Lâm không lớn, vẻ ngoài cũng không đẹp, bất quá ăn lên thịt dày hạt nhỏ, hơn nữa rất ngọt.

"Vậy lần sau em lại đưa cho chị." Lâm Thông Thông lập tức nói.

Nguyễn Miên Man đem thịt viên trong nồi vớt ra nói: "Được, chờ quả đào ngoài cửa nhà chị chín cũng mời em ăn."

Lâm Thông Thông cao hứng gật đầu.

"Mau trở về đi, chị em còn chờ đấy." Thằng bé đứng đối diện phòng bếp khói dầu, thấy nó còn không định đi, Nguyễn Miên Man chỉ có thể nhắc nhở nói.

"Chị Đông Đông tạm biệt!" Lâm Thông Thông lúc này mới cầm chén rời đi.

Nguyễn Miên Man xuyên qua cửa sổ nhìn thấy nhóc chạy về, trước gắp lên một cái thịt viên cho chị gái ăn, khóe môi khẽ nhếch.

Nhanh tới 12 giờ, hẻm nhỏ còn tính là an tĩnh liền xuất hiện một đám người trẻ tuổi."Đều nói rượu thơm không sợ hẻm sâu, không nghĩ tới đồ ăn ngon cũng không sợ ngõ nhỏ, địa phương như vậy Triệu nhị mày cũng có thể tìm được."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 236: Chương 236 | MonkeyD