Tiệm Cơm Chiên Hạnh Phúc - Chương 235
Cập nhật lúc: 12/04/2026 17:04
"...... ba năm đó, cuộc sống đúng là quá khổ, nhớ rõ thời điểm khó khăn nhất, vỏ cây du đều lột xuống mà ăn......"
"Mấy năm đó, ai mà không như vậy chứ."
Nguyễn Miên Man thấy bọn họ trò chuyện trò chuyện liền nói tới năm đó khổ cực, cảm xúc đều có chút hạ xuống, không khỏi nói: "Kỳ thật vỏ cây du cũng có thể lấy tới làm món ăn."
Mấy ông lão lập tức bị dời đi lực chú ý, hỏi cô làm như thế nào.
Nguyễn Miên Man nói: "Đem vỏ cây mài thành bột, thêm bột mì làm mì sợi sẽ càng dai hơn, vỏ cây du cũng có thể làm du bông non......"
Văn Thần Húc cùng Triệu Hữu Vi đang nói tới một trò bọn họ gần đây đang chơi, bỗng nhiên chú ý tới thanh âm ôn nhu dễ nghe bên cạnh, nghiêng mắt liền nhìn đến dưới ánh đèn, cô đang kiên nhẫn cùng mấy ông lão nói cái gì.
Hắn vô ý thức dùng tay đụng người bên trái một chút, nhẹ giọng nói: "Đông Đông tính cách thật tốt, ông nội bọn họ đều thích cô ấy."
"Vô nghĩa." Triệu Hữu Vi nói xong, xem nhẹ cảm giác có chút không thích hợp, quay đầu trêи dưới đ.á.n.h giá hắn một vòng, hạ giọng, "Không phải là em thích người ta chứ?"
"Nào có!"
Văn Thần Húc theo bản năng phản bác, chờ lúc hắn định sửa miệng, liền nghe Triệu Hữu Vi nói: "Vậy là tốt rồi, người ta đã có bạn trai, cũng chưa tới lượt anh, em thì càng đừng nghĩ."
Cô đã có bạn trai?Văn Thần Húc trong lòng bụp một cái, bỗng nhiên có chút không dễ chịu.
"Được rồi được rồi, không thể lại hàn huyên, sắp 9 giờ, nên trở về nghỉ ngơi." Ông Đàm thấy cháu trai nhìn đồng hồ ý bảo, liền nói.
"A! Như thế nào nhanh như vậy đã 9 giờ?"
"Xác thật mau, thời gian bất tri bất giác liền trôi qua."
Đoàn người đứng dậy chuẩn bị rời đi, ông Triệu lại cho bao lì xì, lần này Nguyễn Miên Man nói cái gì cũng không chịu thu.Cô kiên trì không cần, ông Triệu cũng không có biện pháp, chỉ có thể thu hồi bao lì xì tỏ vẻ lần sau lại đến đây ăn cơm.
"Vâng, tùy thời hoan nghênh mọi người tới." Nguyễn Miên Man đưa bọn họ tới cửa nói.
Triệu Hữu Vi rời đi cuối cùng, tiến đến trước mặt cô, rất là ngượng ngùng hỏi: "Bà chủ nhỏ, ngày mai cô có rảnh không?"
Dạ?Nguyễn Miên Man nghi hoặc mà nhìn về phía hắn.
"Chính là, vừa rồi tôi chụp bàn đồ ăn kia đăng lên vòng bạn bè, đám bạn tôi xe được, nói cũng muốn ăn. Tôi vốn cự tuyệt...... Nhưng chủ yếu bọn họ bên trong có mấy người đã ăn qua cơm hộp nhà cô, biết tôi ăn ở nhà cô, liền phi nháo muốn tôi mời bọn họ ăn." Triệu Hữu Vi không nói, chính là hắn một người nói không lại một đám kia, cuối cùng vẫn là bị bọn họ gài, đáp ứng ngày mai mời khách.
Nói xong, chính hắn khả năng cũng cảm thấy chiếm dụng hai ngày nghỉ của người ta không tốt lắm, vì thế bổ sung: "Không cần làm phức tạp giống hôm nay, liền làm mấy chén cơm chiên lại thêm một đĩa đậu phộng liền ok, ăn xong tôi liền đá bọn họ đi, tuyệt không chiếm dụng quá nhiều thời gian của cô."
Nguyễn Miên Man nghe được lời này, tức khắc nhớ tới lúc trước ở khu bình luận nhìn đến có khách hàng nói "Bữa tiệc toàn cơm chiên", khẽ cười một tiếng nói: "Không có việc gì, vừa lúc nguyên liệu nấu ăn hôm nay anh cho người đưa tới còn có không ít."
"Cảm ơn bà chủ nhỏ." Triệu Hữu Vi nói lời cảm tạ xong, cùng cô hẹn xong thời gian mới rời đi.
Nhìn theo người từ nhỏ hẻm rời đi, Nguyễn Miên Man xoay người trở lại trong cửa hàng, liếc mắt một cái liền nhìn đến bao lì xì trêи bàn.
"Ông Ngô gia gia, nơi này sao lại có bao lì xì?" Cô lập tức hỏi ông Ngô còn chưa đi.
Ông Ngô thật ra thấy là ông Nhậm trước lúc đi lưu tại trêи bàn, nói cho cô sau hỏi lại: "Này không phải tiền cơm sao?"
Nguyễn Miên Man không nghĩ tới mấy ông lão cho bao lì xì còn chơi dương đông kϊƈɦ tây, biểu tình có chút bất đắc dĩ: "Tiền cơm đã đưa trước rồi ạ."
Ông Ngô nhìn đến biểu tình của cô, trấn an nói: "Một cái bao lì xì đối với bọn họ mà nói không tính là cái gì, cho bao lì xì cũng là công nhận trù nghệ của cháu, thu liền thu, không có gì."
Nguyễn Miên Man gật gật đầu: "Ông Ngô, ông cũng mau trở về nghỉ ngơi đi."
"Được, ban ngày câu cá lâu như vậy, hiện tại thật là có chút mệt, ông đi đây."
Tiễn ông đi, Nguyễn Miên Man bắt đầu thu thập chén bàn quét tước vệ sinh.Chờ cô bận rộn xong lên lầu đem Quả Quýt Nhỏ từ trong phòng thả ra, di động bỗng nhiên vang lên.
Cô cầm lấy vừa thấy tên người gọi đến, trực tiếp nhận điện thoại: "Anh Cảnh Lâm."
Bận rộn một ngày, lúc này đang đứng ở trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống cảnh đêm phía dưới, ngừi đàn ông nghe được giọng nói mềm ấm của cô, giữa mày không tự giác nhu hòa hai phần."Ăn qua cơm tối chưa?"
"Đã ăn qua."
"Hôm nay ở nhà làm cái gì?"
"Hôm nay lại nhận một bữa tiệc...... Lúc sau ông Ngô trở về......" Nguyễn Miên Man nắm di động một bên cùng anh nói chuyện, vừa đi đến trêи giường ngồi xuống, nói đến lúc sau, trực tiếp nằm xuống.
Tư Cảnh Lâm an tĩnh mà nghe, thấy tâm tình cô tựa hồ cũng không tệ lắm, mới tính hoàn toàn yên lòng.
Chờ cô nói xong, Tư Cảnh Lâm hỏi: "Vậy ngày mai chuẩn bị làm cái gì?"
"Triệu tiên sinh trước lúc đi nói ngày mai còn muốn mang bạn bè lại đây ăn cơm, bất quá là buổi trưa, cho nên buổi sáng khả năng chuẩn bị một chút, buổi chiều em định đi dạo, mua chút giấy và b.út mực trở về." Nguyễn Miên Man ôm mèo béo cũng đi theo nhảy đến trêи giường, vuốt đầu nó nói.
Tư Cảnh Lâm nghe được vốn cô ba ngày nghỉ, kết quả có hai ngày vẫn là phải dùng để nấu ăn, mày khẽ nhúc nhích.
Bất quá nghe ra cô không có gì không cao hứng, không vui, anh cũng không nói cái gì, mà là nói: "Một khi đã như vậy, không bằng em sửa làm tiệm ăn tại gia, một ngày chỉ làm mấy bàn, so với cơm hộp kiếm nhiều tiền hơn, cũng càng nhẹ nhàng hơn."
