Thiên Tai Ập Đến, Nông Nữ Làm Ruộng Trong Núi Sâu - Chương 153: Chuẩn Bị Qua Mùa Đông 2
Cập nhật lúc: 20/04/2026 14:02
Hôm sau, quả nhiên là một ngày nắng đẹp. Mặt trời lên cao, trời trong xanh mây trắng.
Thời tiết tốt thế này, nàng liền lôi quần áo dày mùa đông ra.
Năm ngoái khi Chu Nhị Nương còn sống, bà ấy đã ra bãi lau tìm rất nhiều bông lau tích trữ, vào mùa thu năm đó dùng vải bố may cho nguyên chủ hai bộ quần áo dày độn bông lau, mặc vào trông cồng kềnh mà không ấm lắm.
Trước kia cả nhà nguyên chủ sống ở thôn Tú Thủy, may mắn lắm mới tìm được một ít bông lau ở gần thôn, nếu không tìm được thì chỉ đành lấy vải cũ chắp vá thành quần áo để mặc qua mùa đông.
Thời đại này cũng có bông vải nhưng được nhập từ nước khác tới, không dễ trồng, năng suất cũng không cao nên giá cả đắt đỏ, chỉ nhà giàu mới mua nổi.
Trong một năm nay, vóc người nguyên chủ đã cao lớn thêm một đoạn. Hạ Thanh Nguyệt mặc thử một bộ quần áo bông lau thấy đều đã ngắn một khúc, mặc vào hơi chật. Khi giơ tay cúi người, toàn thân có cảm giác căng tức khó chịu.
Nàng nhìn kỹ, đường kim mũi chỉ của Chu Nhị Nương rất đều, may vá rất tỉ mỉ.
Hạ Đại Tùng và Chu Nhị Nương cũng có quần áo mùa đông, nàng đã tìm ra chúng.
Chu Nhị Nương có hai bộ quần áo, một bộ màu xám, một bộ màu đen, cũng làm từ bông lau. Nàng lấy ra mặc thử, kích cỡ vừa vặn.
“Cái này tốt đấy, khi nào trời lạnh hơn chút nữa thì bên trong mặc một lớp áo dài tay mỏng, lúc làm việc mặc vào là vừa đẹp!”
Nàng vui mừng khôn xiết, mặc hai bộ này đủ để cầm cự đến trước khi tuyết rơi, sau khi tuyết rơi sẽ càng lạnh hơn, phải mặc đồ làm từ lông vịt.
Quần áo của Hạ Đại Tùng thì rộng hơn, nàng không mặc được.
Nàng nhìn đống quần áo lấy ra rồi suy nghĩ một lát: “Mấy tấm da lông nhỏ hơn một chút cộng thêm ít lông vịt dùng để làm ổ cho Hắc Hắc, số da lông còn lại cộng thêm rơm khô làm áo giữ ấm cho cây ăn quả.
Tuyết rơi lạnh như vậy, không biết gà, vịt, thỏ có chịu nổi không?”
Nàng nhớ lại lúc mới xuyên qua đã cất hai cái chăn mà phu thê Hạ Đại Tùng và Chu Nhị Nương ngủ, bên trong có nhồi bông lau. Nàng mở tủ ra sờ thử, vẫn còn khá mềm mại.
Đến mùa đông tuyết rơi, nếu gia cầm lạnh không chịu nổi thì nàng có thể lấy hai cái chăn này và mấy bộ quần áo không mặc được kia để làm ổ cho chúng.
Đốt than thì có thể đốt, nhưng để an toàn, lửa than chắc chắn không thể để quá gần gia cầm nên việc dựng ổ vẫn rất cần thiết.
Nàng lấy hai bộ quần áo bông lau mình đang mặc ra giặt sạch, chuẩn bị giặt luôn cả những thứ dùng để làm ổ cho gia cầm, rồi đem phơi toàn bộ.
Giặt xong, nàng sang phòng chứa đồ lấy số lông vịt đã tích trữ ra, trông thì nhiều nhưng không nặng mấy.
Để có thêm lông vịt, dạo trước nàng đã g.i.ế.c mấy con vịt, cùng Hắc Hắc ăn thịt.
Lông vịt có ba bao tải, hơi nhiều. Nàng đổ vào hai cái chậu gỗ lớn, trước tiên dùng nước ấm vò rửa mấy lần để loại bỏ bùn cát, sỏi đá và những thứ bẩn khác.
Tiếp theo, nàng nấu một nồi nước bồ kết, để nguội bớt rồi đổ vào chậu, nước ngập qua lông vịt. Bước này giống như thuộc da, mục đích là để loại bỏ mùi dầu mỡ và mùi tanh.
Sau khi ngâm nước bồ kết ba lần, lông vịt được vớt ra phơi khô, trắng như tuyết, nàng bốc một nắm lên ngửi, thấy vẫn còn hơi tanh mùi vịt.
Nhớ lại mùa hè có phơi hoa sơn trà để dành, nàng vào tủ trúc trong phòng chứa đồ tìm ra, được ba túi vải nhỏ.
Nàng lấy hai túi hoa sơn trà khô ra, lông vịt còn cần khử trùng ở nhiệt độ cao. Nàng vẫn dùng hai cái nồi đất lớn để luộc, cho nước vào nồi rồi ném vài nắm hoa sơn trà vào.
Lông vịt được cho vào túi vải thưa, buộc c.h.ặ.t miệng túi rồi bỏ vào nồi luộc, mỗi nồi luộc nửa giờ, giữa chừng nàng cho thêm hoa sơn trà hai lần.
Lông vịt luộc xong còn phải hấp, nàng trải một lớp hoa sơn trà khô lên vỉ hấp rồi đặt lông vịt lên, sau đó lại phủ một lớp hoa khô lên trên, hấp nửa giờ là được.
Lông vịt hấp xong được trải ra chiếc nia tròn sạch sẽ, dùng vỉ trúc đậy lại phòng khi gió thổi bay đi khắp nơi, như vậy thì công sức mấy ngày bận rộn sẽ đổ sông đổ bể.
Lông vịt phơi hai ngày nắng trở nên bông xốp mềm mại và sạch sẽ, nàng ngửi thử, mùi tanh rất nhạt, nếu không cố ý ngửi thì có thể bỏ qua.
Nàng đoán rằng hương hoa sơn trà đã che đi phần lớn mùi tanh của lông vịt.
Lông vịt xử lý xong được bọc trong vải bông đã giặt sạch cất đi, tối sẽ làm quần áo và chăn lông vịt sau.
Da lông vẫn còn đang ngâm, phải vài ngày nữa ngâm xong mới có thể tiến hành bước tiếp theo được.
Nàng tiếp tục xây bức tường thứ ba của chuồng gia cầm, vừa xây vừa nghĩ xem sau này nên lợp mái thế nào.
Vấn đề này còn chưa nghĩ ra, vấn đề mới đã xuất hiện, gạch mộc không đủ dùng!
Làm móng đã tốn không ít gạch mộc, hết cách, nàng đành phải ra ngoài gùi thêm đất sét về nung gạch. Đầu tiên là nhào đất sét, làm phôi gạch, cuối cùng là nung.
Vội vàng nung xong hai mẻ gạch thì đã là trung tuần tháng mười một, trời lạnh đến mức phải mặc quần áo độn bông lau, nàng ước tính nhiệt độ trong ngày thấp nhất là mười độ, cao nhất mười sáu độ.
Sau khi nhiệt độ giảm, Hắc Hắc càng thích ngủ hơn trước, không còn thích chơi với cái đĩa gỗ của nó nữa.
Chó đã như vậy, một số động vật trong rừng núi cũng sẽ lần lượt vào kỳ ngủ đông, ví dụ như rắn.
Nghĩ đến mùa đông sẽ không bị rắn rết quấy rầy, nàng rất vui vẻ.
Gạch mộc nung xong, da lông cũng ngâm xong, nàng vớt ra rửa sạch, căng lên khung buộc dây thừng cố định lại, phơi khô là được.
Nàng vốn cẩn thận nên đã giặt đi giặt lại da lông mấy lần, phơi khô rồi cất kỹ.
Sau đó, nàng ngày đêm tăng tốc xây nhà, muốn nhân lúc trời chưa mưa chưa có tuyết để ra ngoài kiếm thêm ít củi khô về.
Bốn ngày sau.
Bốn bức tường của căn nhà đã xây xong, chỉ còn thiếu lợp mái.
Về vấn đề lợp mái, Hạ Thanh Nguyệt đã suy nghĩ rất lâu, kết hợp với điều kiện hạn chế, thời gian eo hẹp, cuối cùng nàng quyết định dùng trúc làm khung và lợp bằng cỏ tranh.
Nhà có sẵn trúc nên nàng chọn những cây trúc khá to, sợ trúc nhỏ quá gió thổi sẽ bị xô lệch.
Nghĩ đi nghĩ lại, nàng vẫn xây thêm hai lớp gạch trên cùng ở hai bên dọc của ngôi nhà, lúc trát đất sét cố ý chừa ra mấy cái lỗ, dựng thẳng trúc lên mái nhà, dùng dây thừng luồn qua lỗ buộc c.h.ặ.t trúc lại để cố định.
Khung trúc dựng xong, chỉ còn lại cỏ tranh.
Nàng biết bên rừng trúc có cỏ tranh, liền đeo gùi và cầm liềm ra ngoài.
Một buổi sáng nàng gùi về mấy chuyến cỏ tranh. Cỏ tranh mùa này không còn xanh nữa, buổi sáng có sương nên ít nhiều còn ẩm, phải trải ra cho gió thổi, nếu có nắng phơi nửa ngày thì càng tốt hơn.
Cỏ tranh khô cầm trên tay rất nhẹ.
“Trải trực tiếp lên chẳng phải gió thổi một cái là bay tứ tung hết cả sao?”
Nàng đưa tay gãi đầu, đang lúc phiền não, trong đầu chợt lóe lên một ý.
“Đúng rồi, mình có thể bó chúng lại như làm chổi rồi lợp từng lớp lên khung trúc cũng được mà!”
Lợp nhiều lớp sẽ không dễ bị gió lùa, tương đối giữ ấm, trông đẹp mắt mà lại còn tiện lợi, đỡ tốn công.
Quyết định xong, Hạ Thanh Nguyệt ra ngoài tìm những dây leo dẻo dai khó gãy về, xếp cỏ tranh cho ngay ngắn rồi dùng một sợi dây leo bó một bó cỏ tranh rồi lại bó bó tiếp theo, cứ thế lặp lại.
Bó như vậy, một sợi dây leo có hơn mười bó cỏ tranh, dài khoảng bốn mét, ngắn quá hay dài quá đều không tốt, độ dài này là vừa phải.
