Thiên Tai Ập Đến, Nông Nữ Làm Ruộng Trong Núi Sâu - Chương 152: Chuẩn Bị Qua Mùa Đông 1
Cập nhật lúc: 20/04/2026 14:02
Ngày thứ ba, quả khô đã làm xong, hố móng cũng đã đào xong.
Quả khô phơi xong ăn vào ngọt thơm mềm dẻo, đặc biệt là táo khô và hồng khô càng ngon hơn, nàng và Hắc Hắc đều thích ăn.
Kiwi khô được khoảng bốn cân.
Táo khô được mười cân.
Hồng khô được chừng mười lăm, mười sáu cân.
Tất cả đều được cho vào hũ bảo quản, mùa đông ăn có thể đỡ thèm, cải thiện khẩu vị.
Bồ kết, gia vị phơi khô được cho vào bao tải đặt trong tủ trúc ở phòng chứa đồ.
Óc ch.ó, hạt dẻ phơi khô được cho vào bao tải đặt ở nơi thoáng mát bên cạnh các vại dưa muối.
Hạ Thanh Nguyệt đi vào trong hầm định dọn dẹp một chút.
Số củ khoai mài vốn chiếm gần một phần ba diện tích giờ đã vơi đi nhiều, nàng ăn một ít, cho người nhà Lý gia một ít, bây giờ chỉ còn hơn một trăm cân.
Đối với số củ khoai mài còn lại, nàng muốn ăn một ít, phần lớn giữ lại đến sang năm, chờ xuân về sẽ trồng một ít lên sườn dốc.
Khoai nưa có khoảng hai, ba trăm cân.
Củ dong riềng đào về mấy hôm trước được khoảng một trăm cân, nàng ăn một ít, sang năm trồng một phần.
Trong hầm khá tối, mấy hôm trước trời mưa nên hơi ẩm, một ít củ khoai mài và khoai nưa bị hỏng đã bị vứt đi.
Hôm nay ngoài việc dọn dẹp, nàng còn tiện thể kiểm tra xem vật tư bên trong có bị hỏng không.
Để chắc chắn, nàng quyết định trải một lớp rơm khô xuống đất rồi chuyển khoai mài, khoai nưa, bí đỏ lên trên.
Bí đỏ còn mấy trăm cân, chiếm một góc hầm. Sau một hồi dọn dẹp, người nàng đã hơi rịn mồ hôi.
May mà số bị hỏng không nhiều, tất cả được nhặt ra cho vào gùi, lát nữa sẽ mang ra ngoài.
Dọn dẹp một chút, không gian đã rộng ra hơn, sau này thu hoạch khoai lang, bắp cải, củ cải cũng đủ chỗ.
Đối với những cây ăn quả đã trồng, khoai mài đã chuyển về thì năm nay không thu hoạch được, nàng chỉ sợ mùa đông tuyết rơi dày, chúng sẽ không chịu nổi.
Nàng đột nhiên nảy ra ý nghĩ: “À, mình có thể mặc áo ấm cho cây mà.”
Ví dụ như dùng rơm khô và da thú gì đó.
“Đúng vậy, đến lúc đó thử xem sao, dù sao cũng tốt hơn là không làm gì cả, cứ trơ mắt nhìn chúng c.h.ế.t cóng.”
Tiếp theo, nàng tập trung toàn bộ sức lực vào việc xây dựng chuồng gia cầm.
Hố móng được đào thành ba khối vuông cách đều nhau ở mỗi bên, hố sâu một mét, đáy hố được lót một lớp gạch mộc, khe hở giữa các viên gạch được trát bằng đất sét trộn cát sỏi.
Từng lớp từng lớp được đắp lên, lấp đầy hố, tạo thành các cột móng.
Các cột móng của mỗi hố được xây cao hơn ba mét, cao hơn nữa nàng không với tới, sau đó nàng đổ lại đất đã đào ra trước đó, dùng gậy gỗ to nện cho c.h.ặ.t.
Công việc này không hề nhẹ nhàng, nàng làm liền ba ngày mới nện đất bằng với mặt đất, nện thật c.h.ặ.t.
Hố móng, và các cột móng bên dưới hoàn toàn bị đất lấp, chỉ có mười hai đầu cột móng ở trên cùng lộ ra ngoài.
Các cột móng lộ ra cao khoảng một mét, trên cơ sở đó, nàng dùng gạch mộc xây từng lớp, nối các cột móng lại với nhau tạo thành bốn bức tường.
Đầu tiên, nàng xây bốn bức tường của chuồng lên một chút để có hình dáng ban đầu, sau đó xây từng bức tường từ thấp lên cao.
Xây đến một độ cao nhất định, nàng không đủ cao, bèn lấy thang gỗ từ phòng chứa đồ ra, đứng trên thang để xây.
Đất sét dùng rất nhanh hết, ngày nào nàng cũng phải ra ngoài gùi về một ít.
Vài ngày sau, một trận mưa thu đổ xuống, từ đó nhiệt độ giảm hẳn, ban ngày dù làm việc cũng phải mặc một chiếc áo dài tay.
Trong thời gian xây chuồng gia cầm, nàng vẫn chăm sóc hoa màu, bón phân tưới nước và chăm sóc ba con thỏ m.a.n.g t.h.a.i đã sinh được hơn mười con thỏ con.
Vịt con đã nở, được mười con. Giống như lần trước nuôi gà con, nàng tách ra nuôi riêng.
Nhờ có kinh nghiệm nuôi thỏ con và gà con từ trước, bây giờ nàng chăm sóc những sinh linh mới này rất thành thạo.
Thoáng chốc đã nửa tháng trôi qua.
Đã sang tháng mười một, rừng cây nhuộm màu. Lá cây trong rừng bay lả tả, lá vàng phủ đầy đất, một số cây đã bắt đầu trơ trụi, hoa tàn khô héo, cảnh vật tiêu điều thê lương.
Chuồng gia cầm Hạ Thanh Nguyệt xây dựng miễn cưỡng được một nửa, hai bức tường đã xây xong, cao ba mét, vẫn chưa lợp mái.
Thời tiết ngày một lạnh hơn, trời cũng không đẹp, đa số là ngày âm u.
Hôm nay hiếm khi trời nắng to, nàng tạm dừng việc xây chuồng gia cầm, ra vườn rau thu hoạch cải bẹ, củ cải, cải thảo và rau chân vịt, gùi từng giỏ về nhà.
Một trăm cân cải bẹ, một phần nhỏ dùng để muối dưa, phần lớn thì phơi khô. Mỗi cây bổ làm đôi, không cần rửa, cứ thế trải lên vỉ trúc phơi nắng.
Cải bẹ phơi hai ngày đã thành rau khô quắt, ước chừng hơn mười cân, được cho vào bao tải cất kỹ, sau này muốn ăn chỉ cần dùng nước ấm ngâm rồi nấu chín là được.
Củ cải có nhiều hơn cải bẹ một chút, sau khi rửa sạch thì cắt thành những đoạn thô dài bằng ngón tay, rắc muối cho ra nước, cho vào túi dùng vật nặng đè một đêm, sau đó lại trải lên vỉ trúc phơi nắng.
Phơi hai ngày, củ cải khô nhăn nheo, ngửi rất thơm, được hơn mười cân.
Nàng lấy ra năm cân củ cải khô, rắc một lượng muối, bột ớt, bột hoa tiêu vừa đủ rồi trộn đều, cho vào hũ để ướp.
Số củ cải khô còn lại được cho vào túi cất kỹ, có thể làm nộm hoặc hầm để ăn.
Trong vườn trồng nhiều cải thảo nhất, nàng hái hai gùi mang về, sau đó đun một nồi nước nóng, tay cầm lá cải thảo, chần phần gốc một lúc rồi buông tay, lật cả cây cải thảo lại để chần mặt kia, thấy nó đổi màu thì vớt ra.
Cải thảo đã chần được cho vào hũ. Vì không đủ hũ nên nàng xếp khá c.h.ặ.t, cứ một lớp cải lại rải một lớp muối.
Nàng muối được hai hũ dưa cải thảo, cần phải ủ một thời gian thì mới ăn được.
Mấy chục cân rau chân vịt sau khi chần qua nước sôi thì được trải lên vỉ trúc phơi nắng, khô lại chỉ còn vài cân.
Làm xong việc tích trữ rau củ cho mùa đông, nàng không nghỉ ngơi mà sắp xếp kín mít thời gian trong ngày.
Buổi sáng ở lại tiếp tục xây chuồng gia cầm, buổi chiều ra ngoài kiếm củi khô, ăn tối xong lại xây chuồng thêm một lúc.
Mấy ngày sau.
Gió lạnh buốt, trời lạnh đến nỗi mặc hai lớp áo cũng không đủ ấm, nàng phải tìm quần áo dày hơn để mặc, bớt chút thời gian xây chuồng gia cầm ra để thuộc da.
Toàn bộ da thú, chủ yếu là da thỏ, hai tấm da lửng, hai tấm da sói vốn định dùng để mặc khi ra vào rừng rậm nhưng vẫn chưa có dịp dùng đến, nên nàng quyết định thuộc tất cả cùng một lúc.
Tất cả da lông đều đã phơi khô, nàng cho vào nồi đất thêm nước đun sôi để da mềm ra một chút chứ khô quá sẽ khó xử lý.
Da lông đã đun được cạo sạch gân màng và mỡ thừa, dùng nước bồ kết và tro bếp chà rửa nhiều lần, sau đó ngâm thêm một đêm để khử dầu mỡ.
Da thỏ và da sói đã xử lý xong được cho vào một thùng chứa lớn, tùy theo trọng lượng da mà thêm lượng mang tiêu và bột gạo nếp thích hợp, đổ nước vào ngâm, cứ hai ngày lại lật một lần để đảm bảo các mặt đều được ngấm đều.
Ngâm khoảng bảy tám ngày là được.
Đây là cách làm theo Hạ Đại Tùng, trước kia ông ấy đã từng thuộc một ít da lông, tất cả đều được cất trong tủ của một gian phòng khác.
Hạ Thanh Nguyệt lấy những tấm da lông đó ra đếm, tấm lớn dài một mét rưỡi, rộng sáu bảy mươi centimet có ba tấm, tấm nhỏ hơn một chút có bốn tấm.
Phần lớn chúng được chắp vá từ da thỏ và da hươu, sờ vào thấy mềm mại, nhưng vì để lâu trong tủ kín nên có một mùi lạ khó ngửi.
Buổi tối nàng nhìn lên trời đêm thấy có khá nhiều sao, ngày mai chắc sẽ là một ngày đẹp trời, vì thế nàng liền nấu một nồi nước bồ kết, đem da lông ra giặt đi giặt lại cho sạch sẽ.
Giặt xong treo lên sào trúc, chỉ cần phơi hai nắng là được.
