Thiên Tai Ập Đến, Nông Nữ Làm Ruộng Trong Núi Sâu - Chương 124: Chăm Sóc Hoa Màu
Cập nhật lúc: 18/04/2026 07:33
Trong lúc hầm thịt vịt, Hắc Hắc đã bắt đầu ăn phần thịt vịt luộc và trứng vịt luộc của nó, ăn một cách ngon lành.
Hạ Thanh Nguyệt thò tay vào giỏ rau dưới gầm bàn lấy ra hai quả bầu và hai nắm ớt xanh lớn, đây là những thứ hái ở ruộng rau về sáng nay.
Vỏ bầu và ớt xanh nhăn nheo, kích thước cũng nhỏ hơn nhiều so với những loại rau cùng loại thu hoạch trước đây.
Đối với Hạ Thanh Nguyệt, việc chúng không bị c.h.ế.t khô đã là một niềm vui lớn rồi.
Bầu gọt vỏ thái lát, ớt xanh dùng d.a.o đập dập.
Nhân lúc rảnh rỗi, nàng vào chuồng dọn dẹp phân.
Công việc này ngày nào cũng phải làm, nếu không gà vịt sẽ chạy lung tung làm bẩn khắp nơi.
Bây giờ gà vịt trong chuồng đã có mấy chục con, gà chiếm số nhiều, có bốn mươi ba con, vịt thì hơn hai mươi con.
Thỏ cũng đã có hơn hai mươi con.
Số lượng gà vịt thỏ ngày càng nhiều, nơi nuôi nhốt cũng trở nên chật chội.
Nàng cầm chổi quét phân thành một đống, trong lòng thầm tính phải nhanh ch.óng xây lò gạch để làm chuồng mới được.
Đã là trung tuần tháng bảy, một thời gian nữa là có thể thu hoạch lạc và lúa. Đây đều là những công việc không hề nhẹ nhàng, làm xong cũng phải mất khoảng nửa tháng.
“Hy vọng năm nay sẽ được mùa!”
Dọn dẹp xong chuồng gia cầm, nàng quay lại ngồi sau bàn ăn trên khoảng đất trống râm mát cầm d.a.o rựa chẻ trúc.
Gần đây có thời gian rảnh, nàng lại làm thêm hai cái giàn trúc lớn nữa.
Hầm hơn nửa canh giờ, nàng đổ đậu đũa muối và cà muối vào nồi, đảo qua rồi tiếp tục hầm.
Sau đó nước dùng cạn gần hết, nàng múc ra bát tô.
Cho ớt xanh đã đập dập vào chảo nóng, dùng xẻng ấn xuống rồi xào đến khi có vân da hổ, một mùi cay nồng của ớt xanh lan tỏa ra khiến cho Hắc Hắc đang ăn no nằm phơi bụng cũng phải hắt xì liên tục.
Xào vài phút, hai mặt ớt đều đã có vân da hổ, lại cho một ít mỡ lợn vào, sau đó thêm gia vị đảo đều.
Món ớt xanh da hổ thơm ngon đậm đà đã xong.
Cuối cùng còn làm thêm một món bầu xào chay nữa.
Thời gian trước nàng bận đến mức chẳng ăn uống t.ử tế, đã gầy đi mấy cân.
Ba món này đều là món nàng thích, ngon nhất là vịt xào. Đậu phụ khoai nưa và thịt vịt thấm đẫm vị chua cay đặc trưng của dưa muối, rất đưa cơm, da vịt trông béo nhưng ăn vào lại mềm dẻo, không hề ngấy chút nào.
Ăn no nê một bữa, nàng ngủ một giấc thật ngon.
Sáng sớm, trời vừa hửng sáng, Hạ Thanh Nguyệt đã gánh nước đi tưới hoa màu, đi tới đi lui không biết bao nhiêu chuyến.
Tưới nước xong, nàng bắt đầu xới đất, xới lên rồi bón thêm chút phân khô. Qua một thời gian nữa nàng sẽ trồng thêm cải bẹ, cải thìa, hành tăm và các loại rau khác.
Bên ngoài gần như không tìm được rau dại, không thể cứ ngồi ăn của sẵn mãi được.
Thời gian tiếp theo, mỗi sáng sớm Hạ Thanh Nguyệt đều gánh nước tưới hoa màu. Ngoại trừ thời gian ăn cơm nghỉ ngơi, phần lớn thời gian nàng đều làm giàn trúc, thỉnh thoảng ra ngoài c.h.ặ.t trúc mang về.
Tưới nước liên tục bảy tám ngày, hoa màu đã có thay đổi rõ rệt, những chiếc lá vốn đã úa vàng quá nửa nay đã xanh tươi trở lại, tràn đầy sức sống.
Lúa trong ruộng lại một lần nữa xanh mơn mởn, đã trổ bông kết hạt.
Lạc trong ruộng c.h.ế.t khô mất một nửa, nàng sợ để lâu trong đất không tốt nên đã đào lên, không ngờ đã có củ rồi.
Bẻ thử một củ, bên trong có những hạt lạc tươi non, có hạt to, có hạt nhỏ, còn có một số vỏ rỗng.
Nàng đào hết những cây lạc có cành lá khô héo lên mang đi phơi.
Phơi mấy ngày rồi bóc lạc, từng hạt lạc khoác lớp vỏ màu nâu vàng phơi khô xong bị teo lại, có hạt chỉ to bằng hạt đỗ xanh. Những hạt nhỏ như vậy thì lựa ra cho gà vịt ăn, hạt to để riêng, sau này giữ lại ép dầu.
Bóc xong hết, lạc hạt to được khoảng bốn mươi cân, hạt nhỏ được hơn mười cân.
Mấy ngày sau, cải bẹ, cải thìa trồng trong ruộng rau đã nảy mầm, hành tăm là tìm được từ bên ngoài nên ít đến đáng thương, chỉ có mười hai gốc.
Mướp, bí ngô, dưa chuột và các loại hoa màu khác bắt đầu già đi, dây leo cành lá ngày càng khô héo.
Trên mấy chục cây ớt trĩu quả, có quả đỏ, có quả đỏ pha xanh.
Nàng hái ớt mấy ngày, cũng coi như được mùa, phơi khô được hơn hai mươi cân, những quả để làm giống thì không hái xuống.
Thoắt cái đã đến tháng tám.
Hôm nay, Hạ Thanh Nguyệt mang theo khoai nưa và khoai mài mỗi thứ hơn mười cân đi ra ngoài, đến hang động của nhà Lý gia.
Đã hơn nửa tháng không đi tìm Trần Ngọc Trân, cũng không biết tình hình của bọn họ thế nào rồi.
Đến cửa hang động, mọi thứ vẫn như cũ.
Nàng gõ cửa động.
Một lát sau, Trần Ngọc Trân mở cửa, giọng nói kích động truyền ra: “Thanh Nguyệt, mau vào đi!”
Tiến vào hang động, đóng cửa động lại.
Hai người ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bàn ăn ở hang động bên ngoài.
Một thời gian không gặp, Hạ Thanh Nguyệt phát hiện Trần Ngọc Trân đã gầy gò tiều tụy đi nhiều.
“Thẩm, gần đây mọi người vẫn khỏe chứ?”
Trần Ngọc Trân vẫn như thường lệ, cười nói: “Vẫn tốt, còn cháu thì sao?”
“Cháu cũng rất tốt.” Nàng nhìn quanh hang động nhưng không thấy Lý Bản Phúc đâu cả.
“Bọn người Quan Kiến Sơn chuẩn bị tấn công Thiên Lang trại, chính là mấy ngày tới nên bên ngoài sẽ rất loạn, cháu tuyệt đối đừng có chạy lung tung.”
Trong mắt Trần Ngọc Trân lóe lên ánh sáng rực rỡ khiến cả người bà ấy trở nên có thần sắc hơn.
“Mấy hôm trước Bản Phúc ca lén chạy về nói cho ta biết, ông ấy nói bây giờ dưới trướng Quan Kiến Sơn có một trăm hai ba mươi người, đa số là thanh niên trai tráng, hơn nữa còn có người chuyên huấn luyện võ nghệ cho họ hằng ngày.”
Hạ Thanh Nguyệt có chút kinh ngạc, xem ra bọn Quan Kiến Sơn muốn quyết một trận t.ử chiến, thế nào cũng phải chiếm được Thiên Lang trại.
“Sau khi khai chiến, ta sẽ trốn ở bên ngoài trại để tiếp ứng cho bọn họ.”
Có lẽ là tưởng tưởng tới cảnh tượng đoàn tụ với người nhà, Trần Ngọc Trân hạnh phúc mỉm cười, hai mắt ngấn lệ.
“Lúc khai chiến tình hình hỗn loạn, các ngươi phải cẩn thận đấy.”
Những chuyện khác thì nàng không giúp được gì, chỉ có thể nói vậy thôi.
Nàng đưa thức ăn mang theo cho Trần Ngọc Trân, trong gùi đựng khoai mài, khoai nưa, còn có hai miếng đậu phụ khoai nưa vừa làm xong buổi sáng.
Trần Ngọc Trân lần đầu tiên thấy đậu phụ khoai nưa nên vô cùng kinh ngạc.
Hạ Thanh Nguyệt nói cho Trần Ngọc Trân biết cách làm đậu phụ khoai nưa cũng như những điều cần chú ý khi làm thứ này.
“Lại đây, Thanh Nguyệt.” Trần Ngọc Trân kéo tay Hạ Thanh Nguyệt, đi đến hang động lộ thiên.
Bên trong đã thay đổi rất nhiều, cái động được đục ban đầu đã mở rộng gấp bốn năm lần, chia ra làm ba phòng vẫn còn thừa thãi.
Dưới đất, dây bí ngô bò lan kết những quả bí hơi ngả vàng, ngoài ra còn có một số loại rau khác.
Một góc được khoanh lại một khoảng nhỏ, dùng hàng rào trúc vây thành chuồng nuôi mấy con gà rừng và thỏ rừng.
Một khung cảnh điền viên tràn đầy sức sống.
“Ta mỗi ngày đều phải đợi đến nửa đêm mới ra bờ sông gánh nước về, bây giờ nước càng ngày càng ít, khó gánh hơn, nhưng vì sắp khai chiến nên việc kiểm soát sông ngòi của đám tuần tra cũng lỏng lẻo hơn nhiều.”
Trần Ngọc Trân chia sẻ những trải nghiệm sống của bà ấy trong khoảng thời gian này.
Hạ Thanh Nguyệt thỉnh thoảng đáp lại vài câu.
Ở lại khoảng một giờ, Hạ Thanh Nguyệt xin phép cáo từ.
Nghĩ đến bên ngoài sắp loạn lên, Trần Ngọc Trân không giữ nàng lại ăn cơm mà chỉ tìm mười mấy con cá khô, ba quả trứng gà rồi dúi vào gùi của Hạ Thanh Nguyệt.
Đi trên đường núi, Hạ Thanh Nguyệt suy nghĩ một chuyện, nếu bọn người Quan Kiến Sơn và người của Thiên Lang trại đ.á.n.h nhau, liệu trong núi rừng có yên ổn hơn một chút không?
Bất kể tình hình thế nào thì đến lúc đó nàng đều sẽ tùy cơ ứng biến.
Đã ra ngoài rồi, thời gian còn sớm, nàng rẽ sang hạ lưu con suối định đi hái thêm ít hoa tiêu.
Chỉ là không biết cây hoa tiêu có còn ở đó không nữa.
