Thiên Tai Ập Đến, Nông Nữ Làm Ruộng Trong Núi Sâu - Chương 123: Làm Món Ngon
Cập nhật lúc: 18/04/2026 07:32
Đứng bên bờ ao, tầm mắt nàng lần lượt chuyển từ ruộng rau sang đồng lúa.
Vừa mới được tưới nước xong nên mặt đất ẩm ướt, màu sẫm hơn, tất cả hoa màu đều đang trong trạng thái nửa sống nửa c.h.ế.t.
“Tưới thêm vài ngày nữa chắc sẽ phục hồi được chút sức sống.”
Nàng nhìn vào ruộng lúa, ánh mắt khẩn thiết: “Lúa ơi là lúa, các ngươi nhất định phải kiên cường lên. Từ hôm nay trở đi ta sẽ ngày ngày tưới nước cho các ngươi.”
Các loại hoa màu khác thì không sao, có thể tìm thứ khác thay thế hoặc không ăn cũng chẳng hề gì, chỉ riêng lúa gạo là khác, nó là lương thực chính, không thể thiếu được.
Gạo thô và bột mì còn lại không nhiều, phải ăn dè sẻn lắm mới có thể cầm cự được hơn nửa tháng, ăn hết rồi thì chỉ có thể ăn khoai mài.
Nghĩ đến khoai mài, nàng lại nhớ tới khoai nưa trong hầm, vì vấn đề nguồn nước nên vẫn chưa làm để ăn bao giờ.
Nàng chép chép miệng: “Gần đây phải làm ít đậu phụ khoai nưa xào với dưa chua và thịt vịt mới được.”
Hôm sau.
Hạ Thanh Nguyệt dậy từ rất sớm, xuống giếng nước trong ao để múc nước lên rồi gánh nước đi tưới hoa màu và cả cây sơn trà.
Nàng đi đi về về hơn hai mươi chuyến, mất hơn hai canh giờ mới xong hết mọi việc.
Gánh xong, nàng đặc biệt nằm sấp bên miệng giếng quan sát mực nước. Hôm nay nàng đã múc lên không ít nước nhưng mực nước không hạ xuống rõ rệt, hiển nhiên là sau khi nước được múc lên, nước ngầm đã lập tức dâng lên.
“Oa oa!”
Nàng vui đến mức cúi gập người tại chỗ, hai tay ôm lấy cái đầu của Hắc Hắc, hôn lên đầu nó mấy cái.
“Gâu gâu gâu.” Đôi mắt Hắc Hắc sáng lấp lánh, nó khẽ sủa, không hiểu chủ nhân hôm nay bị làm sao.
“Đi nào Hắc Hắc, hôm nay chúng ta đi nói rõ với hắn, sau này không cần hắn mang nước tới nữa!”
Nàng đã nghĩ kỹ rồi, trong hố trời có nước nên trong thời gian ngắn hạn nàng sẽ không ra ngoài nữa, ở nhà chăm sóc hoa màu cho tốt, nghỉ ngơi cho khỏe.
Khoảng thời gian trước vì tìm nước mà nàng đã vất vả không ít rồi.
Trên núi, dưới một gốc cây ở bìa rừng, một nam nhân ngồi xếp bằng trên cỏ, một tay cầm quạt hương bồ phe phẩy cho Tiểu Bạch, một tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông trắng như tuyết của nó.
Tiểu Bạch nằm sấp ở đó, lè chiếc lưỡi đỏ au, l.ồ.ng n.g.ự.c không ngừng phập phồng.
“Tiểu Bạch, đỡ hơn chưa?” Người nam nhân kia sợ nó bị say nắng, ánh mắt chuyển sang thùng nước bên cạnh.
Hắn thò tay vào thùng gỗ, vốc một vốc nước đút vào miệng Tiểu Bạch.
Đang đút thì Hạ Thanh Nguyệt chạy tới.
“Tiểu Bạch sao thế?” Nàng thấy Tiểu Bạch có vẻ ủ rũ không có chút tinh thần nào.
“Bị nóng rồi.” Nam nhân kia đút xong chỗ nước trên tay rồi đứng dậy.
“Cho nó uống thêm chút nữa đi, cái thời tiết quái quỷ này nóng đến mức ngay cả con người cũng không chịu nổi.”
Thấy nam nhân kia cứ nhìn mình không hề nhúc nhích, nàng dứt khoát tự mình ra tay, vốc nước cho Tiểu Bạch uống. Được uống nước, nó toe toét cười.
Hắc Hắc thấy vậy liền giơ chân trước lên khều Hạ Thanh Nguyệt, miệng kêu ư ử.
“Hắc Hắc ngươi cũng uống đi, đừng vội, đều có phần cả.” Nàng đút cho Tiểu Bạch xong lại đút cho Hắc Hắc, nếu đút chậm hoặc cho con nào uống nhiều hơn, hai đứa nhỏ lại bắt đầu tranh giành ghen tị.
Hai con ch.ó như vậy làm nàng không nhịn được cười thành tiếng, mày mắt cong cong: “Này, không phải bình thường tình cảm của các ngươi tốt lắm sao, thân như người nhà cơ mà, sao bây giờ vì nước mà lại giận dỗi nhau thế?”
“Được rồi được rồi, đừng cãi nhau nữa, đúng là trẻ con, lát nữa say nắng thì có mà khổ.”
Nàng đứng dậy, chợt cảm thấy bên cạnh có gì đó không đúng bèn dời mắt nhìn sang, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm đen láy của nam nhân kia.
Nhận ra mình đã nói hơi nhiều, nàng cười gượng: “Xin lỗi nhé, làm mất thời gian của ngươi rồi. Gần đây ta cũng đã làm phiền ngươi nhiều rồi, từ ngày mai ngươi không cần mang nước tới nữa đâu.”
Nam nhân kia nhìn nàng bằng ánh mắt nghi hoặc: “Lúc trước đã nói rồi nên dù thế nào ta cũng sẽ làm được, ngươi không cần phải áy náy.”
Nàng chớp mắt: “Không có đâu, thật sự không cần mang tới nữa, còn mấy thùng nước hôm nay ta sẽ mang về.”
Nam nhân kia nhìn chằm chằm vào mặt nàng, môi khẽ mím lại. Một lúc sau, hắn gật đầu: “Được.”
Có bốn thùng nước, một thùng cho Tiểu Bạch và Hắc Hắc dùng để giải nhiệt, ba thùng còn lại, một thùng nàng cho vào gùi, hai thùng kia thì xách tay.
“Hôm nay ngươi không cần ở đây đợi ta quay lại lấy nước nữa đâu.”
Nam nhân kia tỏ vẻ đã hiểu, khẽ gật đầu: “Tiểu Bạch, chúng ta đi thôi.”
Tiểu Bạch và Hắc Hắc đang nằm chơi với nhau rất vui vẻ, bị chủ nhân gọi, tuy không nỡ nhưng Tiểu Bạch vẫn ngoan ngoãn đứng dậy, đi theo bước chân của hắn.
Nhìn nam nhân kia và Tiểu Bạch rời đi, Hạ Thanh Nguyệt cảm thán một câu: “Giữa thời buổi này, người có thể giữ lời hứa và làm tốt như vậy thật đúng là hiếm có khó tìm.”
Nàng vẫn xem như may mắn, gặp được một người giữ chữ tín.
Hoàn thành giao dịch thuận lợi, tâm trạng nàng vô cùng vui vẻ.
Trước đây mỗi khi gùi nước nàng đều cảm thấy mệt không chịu nổi nhưng hôm nay dưới chân lại như có gió, đi vừa nhanh vừa vững.
Chỗ nước này khá bẩn, nàng để dành đến sáng mai tưới rau.
Nước trong giếng sạch hơn một chút nhưng vẫn cần phải lọc mới dùng được.
Đến bên giếng, nàng nhìn thấy nước bên trong, lòng yên tâm hẳn.
Bên phía ao nước buổi sáng có khoảng hai giờ nắng, giếng nước ở nơi hẻo lánh hơn, chỉ có khoảng bảy tám giờ sáng mới được chiếu nắng nửa giờ.
Nàng sợ nếu thời gian chiếu nắng dài sẽ làm nước bốc hơi hết.
Nàng tiện thể xách hai thùng nước về, nước giếng rất mát, nếu không phải hơi bẩn thì nàng đã muốn vốc lên rửa mặt rồi.
Trên sào trúc treo sáu thùng lọc nước, đây là số thùng mà mấy hôm trước nàng mới làm thêm, như vậy lọc nước sẽ nhanh hơn.
Sắp đầy hai thùng nước sạch, nàng xách đi đổ vào vại nước, sau đó xuống hầm lấy ba củ khoai nưa lớn lên.
Chọn ngày không bằng gặp ngày, trưa nay phải tự thưởng cho mình món đậu phụ khoai nưa xào thịt vịt thật ngon mới được.
Khoai nưa trước tiên dùng lá cây to chà rửa, rửa sạch lớp bùn đất bên ngoài, sau đó lót một chiếc lá, giữ lấy củ khoai nưa rồi dùng d.a.o gọt vỏ.
Nàng không dám dùng tay không cầm khoai nưa, cái cảm giác ngứa ngáy đó không dễ chịu chút nào.
Vỏ được gọt sạch sẽ, đầu củ khoai nưa được c.h.ặ.t ra, rắc thêm chút tro bếp rồi vùi xuống đất là có thể trồng sống được.
Ba củ khoai nưa trắng nõn được cho vào chậu gỗ có nước, dùng phiến đá mài thành bột nhão.
Bột khoai nưa đã mài xong được khuấy đều rồi đổ vào nồi sắt, đổ tiếp nước tro đã lọc sẵn vào, bên dưới nhóm lửa, bên trên vừa đun vừa khuấy cho đến khi khó khuấy, ấy là lúc sắp đông lại thành hình.
Nhấc nồi sang một bên để nguội tự nhiên.
Nước trong nồi đất đã sôi, nàng dùng nước nóng trụng con vịt đã làm thịt một lúc, vớt ra nhổ lông, một tay vặt được cả nắm lông lớn, cảm giác rất đã.
Con vịt này khá nặng, vặt lông xong còn hơn bốn cân.
Lông vịt vẫn như cũ được phơi khô cất đi, thịt vịt chia một phần ba ra luộc cho Hắc Hắc ăn.
Hai phần ba còn lại c.h.ặ.t thành miếng, ngâm nước để đó.
Khoai nưa ấm nóng đã thành hình, có màu xám. Nàng bê cả nồi lên bếp, dùng d.a.o cắt thành từng miếng rồi đổ nước sạch vào.
Theo dòng nước dâng lên, từng miếng đậu phụ khoai nưa nổi lên.
Tiếp tục nhóm lửa nấu chín đậu phụ khoai nưa.
Đậu phụ khoai nưa nấu chín được vớt ra ngâm trong chậu nước lạnh, lấy hai miếng ra cắt thành lát vuông rồi từ trong vại vớt ra một ít dưa chua gồm ớt ngâm, gừng non, đậu đũa muối, cà muối để làm món ăn kèm.
Thịt vịt ngâm cho ra hết m.á.u, cho thẳng vào chảo rang cho ra mỡ, đổ ớt ngâm và gừng non vào xào cho thơm, rưới một vòng rượu vàng quanh thành nồi, thêm muối, xì dầu, bột nêm nấm tùng nhung rồi đảo đều.
Mùi thơm quyến rũ bốc lên, nàng nuốt nước bọt ừng ực, lại múc thêm mấy gáo nước vào nồi để hầm thịt vịt.
