Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 155
Cập nhật lúc: 21/04/2026 07:21
Chương 155: Dao Quang Gây Hấn
Ánh bình minh của ngày thứ mười một không mang theo sự ấm áp, mà chỉ phủ lên đỉnh Tuyết Vân Phong một lớp màu chì lạnh lẽo. Tuyết rơi dày đặc hơn, che lấp cả lối mòn dẫn lên điện Trường Sinh. Bên trong điện, sau một đêm thức trắng cùng những tiếng gọi mê sảng của Vân Hi, Trần Diệp trông tiều tụy hẳn đi. Hắn vẫn ngồi cạnh giường ngọc, bàn tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay gầy gộc của đồ đệ, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào vết sẹo hoa đào đã bắt đầu nhạt màu nhưng vẫn như một vết thương hở trong lòng hắn.
Bất ngờ, từ bên ngoài điện truyền đến tiếng chuông đồng vang dội – đó là chuông báo hiệu của chấp pháp đường Thanh Vân Tông. Ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập của một đám người đang tiến gần.
Trần Diệp nhíu mày, sát khí lạnh lẽo trong mắt vụt sáng. Hắn nhẹ nhàng buông tay Vân Hi, đắp lại tấm chăn lụa cho nàng rồi đứng dậy. Mỗi bước chân của hắn tiến về phía cửa điện đều mang theo một áp lực linh lực nặng nề, khiến không gian xung quanh rung chuyển.
Cánh cửa điện Trường Sinh nặng nề mở ra.
Bên ngoài, Dao Quang Tiên Cô đứng đầu một toán đệ t.ử chấp pháp. Nàng ta hôm nay mặc đạo bào trang trọng, gương mặt không còn vẻ lo lắng giả tạo như những ngày trước, mà thay vào đó là sự đắc thắng lộ rõ trong từng thớ thịt. Trên tay nàng ta cầm một cuộn giấy lụa vàng rực – mật lệnh của Chưởng môn.
"Sư huynh, muội khuyên huynh nên tránh ra." Dao Quang lên tiếng, giọng nói lanh lảnh vang vọng giữa trời tuyết. "Muội mang theo lệnh bài của Chưởng môn và sự đồng thuận của hội đồng trưởng lão. Ma nữ Vân Hi mang trọng tội, cấu kết Ma tộc, sát hại đồng môn, nay lại còn dùng tà thuật mê hoặc Tiên tôn. Chúng ta phải đưa nó về chính điện để thẩm vấn công khai trước toàn thể môn phái."
Trần Diệp đứng trên bậc thềm cao, bóng lưng cao lớn của hắn đổ dài xuống đám người phía dưới. Ánh mắt hắn lướt qua cuộn giấy lụa trên tay Dao Quang như nhìn một đống rác rưởi.
"Thẩm vấn công khai?" Trần Diệp cười nhạt, thanh âm lạnh thấu xương. "Nàng đang trọng thương, linh đài chưa ổn định. Các người muốn thẩm vấn, hay là muốn nhân cơ hội này để ép c.h.ế.t nàng?"
"Sư huynh! Huynh nhìn lại mình đi!" Dao Quang hét lên, tay chỉ vào vết m.á.u trên vạt áo hắn. "Vì nó mà huynh bỏ bê tông môn, vì nó mà huynh tự hủy hoại tu vi. Nó là Ma! Huynh càng bao che, danh tiếng nghìn năm của Tuyết Vân Phong sẽ tan thành mây khói. Chưởng môn đã lệnh, nếu huynh kháng chỉ, coi như huynh tự ý rời bỏ Thanh Vân Tông!"
Lúc này, không chỉ có Dao Quang và đệ t.ử chấp pháp, mà ở các đỉnh núi xung quanh, thấp thoáng bóng dáng của các vị trưởng lão khác. Họ không ra mặt, nhưng linh áp từ xa ép tới đã tạo thành một gọng kìm bủa vây điện Trường Sinh.
Các đệ t.ử đứng dưới chân núi cũng đang nín thở dõi theo. Trong mắt họ, Trần Diệp từng là vị thần không thể xâm phạm, nhưng hành động cố chấp bảo vệ "ma đầu" của hắn đã khiến hình tượng đó lung lay dữ dội.
"Trần Tiên tôn thực sự muốn vì một đứa trẻ mà đối đầu với toàn tông môn sao?" Một vị trưởng lão thở dài, giọng nói truyền âm vang lên trong không gian. "Trần Diệp, hãy giao người ra, chúng ta hứa sẽ xét xử công bằng."
Dao Quang thấy có người ủng hộ, càng thêm phần kiêu ngạo. Nàng ta tiến lên một bước, định vượt qua ranh giới của kết giới: "Sư huynh, đừng để muội phải khó xử. Đưa Vân Hi ra đây!"
Trần Diệp không nói thêm lời nào. Hắn chậm rãi giơ bàn tay đang rỉ m.á.u của mình lên.
Vút!
Thanh Hàn Sương kiếm vốn đang nằm trong điện bỗng dưng x.é to.ạc không khí, bay vào tay chủ nhân. Một luồng kiếm khí màu trắng bạc, mang theo hơi lạnh tuyệt đối của đỉnh Tuyết Sơn bùng phát, biến vạn dặm tuyết rơi xung quanh thành những lưỡi d.a.o sắc lẹm.
"Ta nói lại một lần cuối." Trần Diệp hạ thấp mũi kiếm, đôi mắt hắn hoàn toàn chuyển sang màu lạnh lẽo của băng giá. "Điện Trường Sinh là nơi của ta. Vân Hi là người của ta. Kẻ nào dám bước lên một bậc thang, c.h.ế.t."
Dao Quang tái mặt, nhưng nàng ta cậy có mật lệnh trong tay, lại thêm sự ghen tị đã làm mờ mắt, nàng ta vẫn cố chấp xông lên: "Huynh không dám g.i.ế.c muội! Muội là sư muội của huynh, muội đang cứu huynh—"
"Cút!"
Trần Diệp không dùng đến kiếm chiêu hoa mỹ. Hắn chỉ đơn giản là vung tay một cái.
Một luồng kiếm quang khổng lồ như một vầng trăng khuyết c.h.é.m ngang trời. Không gian như bị xé rách bởi sức mạnh của một tu sĩ Hóa Thần đang ở đỉnh điểm của sự phẫn nộ.
Dao Quang chưa kịp phản ứng, cả cơ thể đã bị lực đạo khủng khiếp đ.á.n.h bật ra xa. Cuộn mật lệnh trên tay nàng ta bị kiếm khí xé thành trăm mảnh vụn, bay lả tả trong gió tuyết. Nàng ta văng ra hàng chục trượng, đập mạnh vào vách đá ngô đồng, phun ra một ngụm m.á.u tươi. Toán đệ t.ử chấp pháp đi theo cũng bị áp lực đ.á.n.h ngã rạp xuống đất, kiếm trong tay gãy vụn.
Sự im lặng bao trùm. Những vị trưởng lão đang quan sát từ xa cũng phải thu hồi linh áp vì kinh hãi. Một chiêu kiếm này của Trần Diệp không phải để răn đe, mà là một lời tuyên chiến thực sự với toàn bộ Thanh Vân Tông. Hắn không cần danh tiếng, không cần tông môn, hắn chỉ cần bảo vệ được người đang nằm trong điện.
"Về báo với Chưởng môn." Trần Diệp thu kiếm, thanh âm bình thản đến đáng sợ. "Muốn đưa nàng đi, hãy bảo ông ta tự thân mang theo toàn bộ cao thủ của Thanh Vân Tông đến đây. Nếu không, đừng đến làm bẩn tuyết của Tuyết Vân Phong."
Dao Quang lồm cồm bò dậy, gương mặt vặn vẹo vì đau đớn và nhục nhã. Nàng ta nhìn bóng lưng Trần Diệp quay lại điện, đóng sầm cửa lại, lòng hận thù đã lên đến đỉnh điểm.
"Trần Diệp... huynh sẽ phải hối hận!" Nàng ta nghiến răng, được đệ t.ử dìu đi trong sự t.h.ả.m hại.
Bên trong điện, Vân Hi đã tỉnh lại từ lúc nào. Nàng ngồi trên giường, nhìn bóng lưng người nam t.ử vừa vì nàng mà c.h.é.m nát mật lệnh của tông môn. Vết sẹo hoa đào trên trán nàng khẽ nhói đau.
"Sư phụ... người làm vậy, sẽ không còn đường lùi nữa."
Trần Diệp bước đến, ngồi xuống cạnh nàng, bàn tay vẫn còn vương sát khí lại nhẹ nhàng vuốt tóc nàng: "Đường lui của ta, chính là con. Nếu mất con, con đường tu tiên này có tiến thêm vạn dặm cũng chỉ là một bãi tha ma lạnh lẽo mà thôi."
Bên ngoài, gió tuyết gào thét như báo hiệu cho một trận đại chiến đẫm m.á.u sắp sửa nổ ra. Dao Quang gây hấn không thành, nhưng nàng ta đã đạt được mục đích: khiến Trần Diệp hoàn toàn đứng về phía đối lập với chính đạo. Trận pháp ánh sáng trong điện Trường Sinh giờ đây không chỉ giam giữ Vân Hi, mà còn giam giữ cả một trái tim Tiên tôn đã vì yêu mà phản bội cả thế gian.
