Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - 154

Cập nhật lúc: 21/04/2026 07:21

Chương 154: Vết Sẹo Hoa Đào

Điện Trường Sinh vào giờ hợi chìm trong một màu xám xịt của khói trầm và hắc khí nhàn nhạt. Những ngọn nến vĩnh cửu bên vách đá cháy leo lét, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, không đủ sức để xua tan cái lạnh lẽo đang thấm vào từng thớ thịt. Trần Diệp vẫn ngồi đó, ngay sát lớp màng ánh sáng của "Thái Dương Phục Ma Trận", mái tóc bạc lốm đốm xõa trên vai. Hắn vừa mới bôi t.h.u.ố.c cho Vân Hi xong, bàn tay còn vương mùi thảo d.ư.ợ.c và vị tanh nhẹ của m.á.u.

Vân Hi nằm trên giường ngọc, hơi thở của nàng bắt đầu trở nên dồn dập và hỗn loạn. Ma căn sau mười ngày bị trấn áp bởi sự im lặng và d.ư.ợ.c tính mạnh mẽ bỗng dưng trỗi dậy, tạo thành một cơn sốt dữ dội. Gương mặt nàng đỏ bừng một cách bất thường, đôi môi khô khốc nứt nẻ, những giọt mồ hôi lạnh chảy dài từ trán xuống cổ, thấm đẫm vào lớp áo đơn mỏng manh.

Nàng đang rơi vào một cơn mê sảng kinh hoàng.

Bên ngoài điện, bóng tối bao trùm lấy đỉnh Tuyết Vân Phong. Dao Quang Tiên Cô vẫn chưa rời đi, nàng ta đứng dưới tàng cây ngô đồng khô héo, ánh mắt chăm chú nhìn vào ô cửa sổ khép hờ của đại điện. Tâm trí nàng ta không ngừng quay cuồng với những suy tính.

“Mười ngày im lặng... rốt cuộc huynh ấy đang làm gì bên trong đó? Tại sao hơi thở của huynh ấy lại ngày một yếu đi?” Dao Quang biết, mỗi giọt t.h.u.ố.c Trần Diệp bôi cho Vân Hi, mỗi giờ hắn ngồi thiền định trấn áp trận pháp, đều là đang dùng thọ nguyên và tu vi của chính mình để đ.á.n.h đổi. Sự hy sinh này đối với nàng ta là một loại sỉ nhục, một loại độc d.ư.ợ.c đang từ từ g.i.ế.c c.h.ế.t vị Tiên tôn mà nàng ta hằng ngưỡng mộ.

Ở các đỉnh núi lân cận, linh khí d.a.o động bất thường. Các trưởng lão Thanh Vân Tông đã bắt đầu tụ họp tại chính điện, không khí đầy vẻ sát phạt. Họ không thể kiên nhẫn thêm được nữa. Một đệ t.ử mang Ma căn đang bị giấu trong nơi linh thiêng nhất, đó là một cái tát vào mặt chính đạo.

Bên trong điện, Trần Diệp giật mình khi nghe thấy tiếng rên rỉ của Vân Hi. Hắn vội vàng tiến lại gần, bàn tay run rẩy đặt lên trán nàng. Nóng như lửa đốt.

"Vân Hi, tỉnh lại... nhìn ta này!" Hắn thầm thì, giọng nói chứa đựng sự hoảng loạn hiếm thấy.

Vân Hi không tỉnh. Nàng quằn quại trên giường ngọc, đôi bàn tay gầy gộc cào cấu vào lớp đệm thạch, như thể đang cố gắng bám víu vào một thứ gì đó trong hư vô. Hắc khí trên trán nàng hiện rõ hình đóa hoa bỉ ngạn đen, nhưng kỳ lạ thay, ngay bên cạnh nó, một vết sẹo mờ nhạt hình hoa đào từ thuở nhỏ – vết tích của trận hỏa hoạn kinh thành cũ – bỗng đỏ rực lên.

Trong cơn mê cuồng ấy, ký ức bị phong ấn của mười năm trước, và có lẽ là cả những mảnh vỡ từ kiếp trước, đang càn quét linh đài của nàng. Nàng thấy m.á.u, thấy lửa, thấy một bóng lưng cao lớn chắn trước mặt mình giữa mưa tên bão đạn.

"Đừng đi... đừng bỏ lại ta..."

Vân Hi lẩm bẩm, nước mắt trào ra từ khóe mi khép c.h.ặ.t. Nàng nắm lấy tay Trần Diệp, nắm rất c.h.ặ.t, như thể đó là sợi dây cứu sinh duy nhất.

Trần Diệp xót xa cúi xuống, hắn định truyền thêm linh lực để ổn định thần thức cho nàng. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc môi nàng mấp máy thốt ra hai chữ tiếp theo, toàn thân hắn như bị một luồng điện x.é to.ạc linh hồn, đóng đinh tại chỗ.

"Trường... An..."

"Trường An... chàng ở đâu..."

Căn điện Trường Sinh đột ngột rơi vào một sự tĩnh lặng đến rợn người.

Bàn tay Trần Diệp cứng đờ. Đôi đồng t.ử của hắn co rút kịch liệt, hơi thở nghẽn lại nơi cổ họng. "Trường An" – cái tên ấy, một cái tên tầm thường của phàm nhân, nhưng đối với hắn, nó là một bí mật đẫm m.á.u được chôn vùi dưới ba tấc đất của hai kiếp người.

Đó là tên thật của hắn ở kiếp thứ nhất, khi hắn chưa là Tiên tôn, khi hắn chỉ là một tướng quân trẻ tuổi thề nguyện bảo vệ vị công chúa của mình giữa kinh thành đầy hoa đào đỏ thắm. Ở kiếp này, hắn là Trần Diệp, vị Tiên tôn cao cao tại thượng, không một ai biết đến cái tên phàm trần kia, ngay cả Vân Hi của kiếp này cũng chưa từng được nghe qua.

"Tại sao..." Trần Diệp thào thào, gương mặt hắn trắng bệch như tờ giấy. "Tại sao con lại biết cái tên đó?"

Vân Hi không trả lời, nàng vẫn đang chìm đắm trong cơn ác mộng của mình. Vết sẹo hoa đào trên trán nàng càng lúc càng đỏ rực, đối lập hoàn toàn với màu đen của Ma căn. Nàng đang sống lại khoảnh khắc kinh thành sụp đổ, khoảnh khắc mà người tên Trường An ấy đã gục xuống trong vũng m.á.u để nàng được sống.

"Trường An... đừng c.h.ế.t... ta trả mạng cho chàng rồi mà... tại sao chàng vẫn không nhìn ta..."

Mỗi câu nói của nàng như một nhát d.a.o đ.â.m vào tâm ma của Trần Diệp. Hắn bàng hoàng nhận ra, nhát kiếm nàng tự đ.â.m vào n.g.ự.c mình bên bờ vực thẳm, câu nói "con trả mạng cho người" – tất cả không chỉ là của kiếp này. Nó là sự tiếp nối của một món nợ m.á.u truyền kiếp.

Áp lực linh lực trong điện đột ngột tăng cao, khiến những bình gốm xung quanh vỡ tan tành. Trần Diệp gục xuống cạnh giường, bàn tay áp c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đang đau đớn dữ dội.

Hắn nhớ lại sự ghê tởm mà mình đã dành cho nàng khi thấy nàng g.i.ế.c ch.óc. Hắn nhớ lại sự khắc nghiệt mà mình đã dùng để răn dạy nàng. Hóa ra, kẻ đáng ghê tởm nhất chính là hắn. Hắn dùng danh nghĩa sư phụ để giam cầm nàng, dùng danh nghĩa chính đạo để trừng phạt nàng, trong khi chính nàng là người đã mang theo ký ức đớn đau nhất để tìm về bên hắn qua muôn vàn luân hồi.

"Vân nhi... là nàng sao?"

Trần Diệp nghẹn ngào, hắn đưa tay vuốt ve vết sẹo hoa đào đang rỉ m.á.u trên trán nàng. Cái tên "Trường An" thốt ra từ miệng nàng đã xóa sạch mọi rào cản sư đồ mà hắn dày công xây dựng mười ngày qua. Hắn không còn là vị Tiên tôn đang cấm túc đồ đệ, hắn chỉ là một kẻ tội đồ đang đối diện với người con gái mình đã phụ bạc suốt hai kiếp.

Bên ngoài, Dao Quang Tiên Cô dường như cảm nhận được sự biến động cực lớn của linh lực, nàng ta không nhịn được nữa mà lao lên bậc thềm, đập mạnh vào cửa điện: "Sư huynh! Có chuyện gì vậy? Huynh mở cửa ra!"

Tiếng đập cửa của Dao Quang vang vọng, nhưng đối với Trần Diệp lúc này, nó chỉ là tiếng muỗi vo ve ngoài cõi thế. Hắn chỉ nhìn thấy Vân Hi, nhìn thấy vết sẹo hoa đào đang chứng minh cho một tình yêu đầy sẹo và m.á.u.

"Con gọi ta là Trường An..." Trần Diệp cười chua chát, giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống gò má nóng rực của Vân Hi. "Vậy mà mười năm qua, ta lại bắt con gọi ta là sư phụ. Ta bắt con phải thanh sạch, bắt con phải đoạn tuyệt... trong khi chính ta là người đã nhuốm bẩn linh hồn con đầu tiên."

Vân Hi trong cơn mê bỗng nhiên dịu lại. Dường như hơi ấm từ bàn tay Trần Diệp đã xoa dịu được cơn cuồng nộ của ký ức. Nàng khẽ thở hắt ra một hơi, đóa bỉ ngạn đen mờ đi, chỉ còn lại vết sẹo hoa đào lung linh dưới ánh nến.

Đêm đó, trong điện Trường Sinh, sự im lặng đáng sợ đã bị phá vỡ bởi một cái tên phàm trần. Trần Diệp không còn ngồi thiền ngoài cửa nữa. Hắn nằm xuống cạnh nàng, mặc kệ trận pháp ánh sáng đang thiêu đốt đạo hạnh của mình, mặc kệ sự dòm ngó của thế gian. Hắn ôm c.h.ặ.t lấy nàng, thì thầm vào tai nàng cái bí mật mà hắn đã giấu kín:

"Trường An ở đây... Vân nhi, Trường An luôn ở đây..."

Nhưng bên ngoài, mây đen đã kéo đến phủ kín Tuyết Vân Phong. Việc Trần Diệp bộc phát linh lực vì cái tên "Trường An" đã vô tình làm lộ ra sơ hở của trận pháp. Dao Quang và các trưởng lão đã thấy được sự d.a.o động của hắn. Một cơn bão lớn hơn cả Hình Lôi đang thành hình, nhắm thẳng vào vị Tiên tôn vừa mới tìm thấy lại chính mình trong cơn mê sảng của đồ đệ.

Vết sẹo hoa đào đỏ rực như một dấu ấn của sự diệt vong, báo hiệu rằng khi bình minh lên, bí mật này sẽ trở thành ngọn lửa thiêu rụi cả Thanh Vân Tông.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thiên Mệnh Trầm Luân- Nhân Quả Đào Nguyên - Chương 154: 154 | MonkeyD