Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1227
Cập nhật lúc: 12/04/2026 10:19
Lương Ngụy Sơn khẽ ho một tiếng, cắt ngang lời hai người, “Tiểu Hiểu, có thể vào được rồi...."
“Vâng, tới ngay đây,"
Phó Hiểu đứng dậy, véo véo lòng bàn tay Thẩm Hành Chu, mỉm cười bước vào phòng thí nghiệm.
Thẩm Hành Chu nhìn cô đi xa, cửa phòng thí nghiệm đóng lại, anh mới xoay người rời đi.
Đi tới cửa nhìn Đội trưởng Chu phụ trách an ninh.
“Đội trưởng Chu, tôi đi ra ngoài hai tiếng, ở đây làm phiền các anh rồi,"
Đội trưởng Chu gật đầu, “Trách nhiệm mà thôi,"
Thẩm Hành Chu bước ra khỏi sở nghiên cứu, lấy số đô la Mỹ đã đổi ra thuê một chiếc xe.
Ngồi lên xe, anh nhìn người tài xế phía trước, “Có biết nhà họ Tạ không?"....
Tạ Nam Châu ăn trưa xong đang cùng Phó Thiếu Ngu ngồi uống trà, người làm nhà họ Tạ đi tới, “Đại thiếu gia, có người tìm ngài ở cửa..."
“Người thế nào?"
“Là gương mặt lạ, người nước Hoa..."
Tạ Nam Châu nhìn sang Phó Thiếu Ngu, thấy đôi mày anh ta cụp xuống, không thấy rõ cảm xúc.
Anh nhìn người làm, “Mời người vào..."
Phó Thiếu Ngu nghe vậy, ngón tay đặt trên mặt bàn khẽ co lại một chút, đột nhiên ngước mắt nhìn về phía anh.
Tạ Nam Châu thấy dáng vẻ tâm trạng bất ổn đó của anh ta, bước tiếp theo chắc hẳn là định trốn rồi.
Anh giọng nói bất đắc dĩ:
“Cô bé lúc này chắc vẫn đang ở phòng thí nghiệm.... sẽ không tới nhà họ Tạ đâu,"
Phó Thiếu Ngu vẫn đứng dậy, đứng cách xa bàn trà một chút.
Tiếng bước chân truyền tới.
Tạ Nam Châu và Phó Thiếu Ngu cùng nhìn về phía người đàn ông cao lớn anh tuấn, thân hình thanh quý đang đi theo sau người làm kia.
Là anh ta à.
Thẩm Hành Chu bước vào, ánh mắt lướt qua Tạ Nam Châu, rơi trên người Phó Thiếu Ngu.
Trong đôi mắt ôn hòa sáng sủa của Tạ Nam Châu b-ắn ra một tia sáng trí tuệ và trầm tĩnh, anh mở lời:
“Xưng hô thế nào..."
Anh thu hồi tầm mắt, chìa tay về phía anh ta, “Thẩm Hành Chu.... chịu sự ủy thác của cậu ba, tới cửa tạ ơn..."
Tạ Nam Châu mỉm cười bắt tay anh ta, “Tạ Nam Châu..."
Thẩm Hành Chu cười nhạt gật đầu.
“Ngồi..."
Tạ Nam Châu xua tay ra hiệu người làm châm trà, lúc Thẩm Hành Chu ngồi xuống, một lần nữa liếc nhìn người đàn ông tóc bạc đang đứng quay lưng về phía họ ở ngoài đình hóng gió.
Sau khi người làm lui xuống, anh nhìn Tạ Nam Châu, “Thật không giấu gì anh, tôi hôm nay tới đây, một là để tạ ơn, hai.... là với thân phận chồng của Phó Hiểu, tới tìm người thân của cô ấy...."
Tạ Nam Châu liếc nhìn người đàn ông đã cứng đờ ở phía kia, quay đầu cười khẽ:
“Con bé đó còn có người thân khác sao?"
Thẩm Hành Chu ngồi thẳng lưng, đôi môi mỏng khẽ mở:
“Có... cách đây không lâu mới biết, mẹ vợ năm đó m.a.n.g t.h.a.i đôi,"
Anh vừa dứt lời, Tạ Nam Châu im lặng vài giây, đột nhiên bật ra một trận cười lớn:
“Vậy chuyện này..... anh không thể bàn với tôi rồi..."
Nói xong, anh đứng dậy đi ra khỏi sân.
Trong sân chỉ còn lại Thẩm Hành Chu và Phó Thiếu Ngu.
Đột nhiên yên tĩnh rất lâu.
Thẩm Hành Chu uống hết một chén trà, đứng dậy, đi tới đứng định sau lưng Phó Thiếu Ngu, “Trên chiến trường.... lúc đó, anh đã biết tôi là ai, là đặc biệt đi tìm tôi sao?"
Phó Thiếu Ngu vẫn đứng quay lưng về phía anh, thần sắc không rõ.
Thẩm Hành Chu nhẹ giọng hỏi:
“Tại sao không về nhà.... mẹ vợ ở đâu?"
Đôi mày Phó Thiếu Ngu cụp xuống, ánh mắt rõ ràng âm trầm hẳn đi.
Giọng nói anh ta rất nhạt:
“Nhận nhầm người rồi..... tôi với anh.... chẳng có quan hệ gì cả."
Thẩm Hành Chu đi xuống bậc thềm đình hóng gió, đứng đối mặt với anh ta, ngước mắt nhìn chằm chằm anh ta, cảm xúc sâu trong đôi mắt đào hoa khó đoán, “Biết tại sao tôi không nói cho Hiểu Hiểu biết, mà phải lén tới đây trước một chuyến không?"
“Cái sợ.... chính là anh không thừa nhận,"
Phó Thiếu Ngu không mở miệng, trong mắt anh ta như có sương giá kết lại, nhưng Thẩm Hành Chu nhìn ra được sự gợn sóng sâu trong mắt anh ta.
“Tôi đang nghĩ, nếu anh đã sớm biết mình có một đứa em gái tồn tại, thà rằng âm thầm tặng quà cho cô ấy chứ không chịu chính diện gặp mặt, vậy là chưa từng định nhận cô ấy...
đúng không?"
Thẩm Hành Chu hít sâu một hơi:
“Tại sao?"
Đôi mày Phó Thiếu Ngu tụ lại, thần sắc cũng lạnh lùng theo:
“Liên quan gì đến cậu..."
Thấy anh ta nhấc chân định đi, Thẩm Hành Chu ra tay giữ anh ta lại, “Đừng như vậy...."
“Anh..."
Đồng t.ử Phó Thiếu Ngu co rụt lại, bất thình lình bị anh gọi như vậy, ánh mắt của người đàn ông tối tăm lạnh lẽo.
“Đừng đối xử với cô ấy như vậy, Hiểu Hiểu trông thì mạnh mẽ, nhưng thật ra cô ấy rất cô đơn.... cô ấy đã cô đơn quá lâu rồi, có được người thân, cô ấy cẩn thận từng chút một duy trì tình thân, chỉ sợ người khác phá hoại....."
Trong mắt Thẩm Hành Chu lóe lên vẻ đau đớn, tiếp tục nói với anh ta:
“Cả hai gia đình đều đang chiều chuộng cô ấy, nhưng cô ấy vẫn không có cảm giác an toàn, trong lòng vẫn có những chuyện không buông bỏ được, mỗi khi gặp người khác cả nhà vui vẻ, tình mẹ con sâu đậm, cô ấy sẽ buồn rất lâu, cô ấy sẽ rơi nước mắt, cô ấy sẽ rất nhớ mẹ...."
Anh nhẹ giọng mở lời, trong giọng nói mang theo một tia khẩn cầu, “Thấy cô ấy như vậy, tôi rất xót xa, tôi không nỡ thấy cô ấy khóc,"
Thẩm Hành Chu còn chưa nói xong, Phó Thiếu Ngu đã quay người lại, cảm xúc trong mắt anh ta nhanh ch.óng ngưng tụ thành bão tố, cuối cùng lại trở về bình lặng.
“Anh... nói cho em biết, mẹ vợ ở đâu?"
Phó Thiếu Ngu quay đầu, mang theo một chút khinh mạn nhìn anh, “Cậu cầu xin tôi đi...."
“Tôi cầu xin anh...."
“Quỳ xuống cầu xin..."
Ánh sáng trong mắt Thẩm Hành Chu lúc mờ lúc tỏ, “Tôi quỳ... anh sẽ nói cho tôi biết... không nuốt lời chứ?"
Phó Thiếu Ngu đi tới đứng ở phía trước bên phải anh, “Cậu có thể thử xem..."
“Được, tôi quỳ..."
Thẩm Hành Chu nghiêng người, đối diện với anh ta, từ từ quỳ xuống bằng cả hai đầu gối.
Giọng nói Phó Thiếu Ngu rất nhạt:
“Dập đầu..."
Trông giống như đang sỉ nhục anh, nhưng lúc anh cúi đầu, thân hình anh ta khẽ lệch đi.
Ánh mắt anh ta nhìn về hướng Thẩm Hành Chu dập đầu, thầm nói trong lòng:
“Mẹ, lễ dập đầu của con rể, coi như đã bù đắp xong rồi..."
Thẩm Hành Chu dập đầu ba cái, ngước mắt nhìn về phía anh ta.
Phó Thiếu Ngu lạnh nhạt nhìn qua, “Tôi chẳng có gì để nói với cậu cả... cậu về đi...."
Thẩm Hành Chu đứng dậy, tầm mắt rơi ở phía sau anh ta, trong lòng như có dự cảm, anh nhấc chân đi về hướng đó.
“Đứng lại..."
Phó Thiếu Ngu nghiêm giọng quát dừng, nắm lấy cổ áo Thẩm Hành Chu ấn anh lên cột đình hóng gió, trong mắt như mặt biển dậy sóng, chực chờ ủ thành bão tố.
