Thập Niên 70: Mang Theo Siêu Thị Đi Xuyên Không - Chương 1226
Cập nhật lúc: 12/04/2026 10:19
“Đúng đúng,"
Cô kéo nhẹ vạt áo Thẩm Hành Chu, anh kịp thời lùi lại một bước, đứng bên cạnh cô.
Lương Ngụy Sơn bĩu môi lẩm bẩm:
“Tôi đã nói rồi, tôi không làm nổi việc này, vẫn phải để con bé lười biếng này ra tay,"
Một nghiên cứu viên bên cạnh ông ấy cười huých ông một cái, “Ý của viện trưởng lúc đó chính là lấy đứa trẻ này làm đầu, ông chỉ là người giúp đỡ con bé thôi...."
Lương Ngụy Sơn cười hì hì gật đầu, “Tôi biết, con bé này lười, những việc nó không muốn làm thì chúng ta phải giúp nó,"
Dù biết vậy, nhưng những người như họ đều sẵn lòng chiều chuộng cô, cũng không có tâm tư gì khác.
Khi một người có năng lực đến một mức độ nhất định thì sẽ không có ai ghen ghét, hơn nữa Phó Hiểu lại thuộc hàng con cháu của họ.
Nhờ có đóng góp của cô mà phúc lợi của nghiên cứu viên bọn họ cũng tăng lên theo.
Họ chiều chuộng, bảo vệ, dung túng cô thì có sao.
Chương 676 Mẹ vợ ở đâu?
Tạ Nam Quân về nhà buổi trưa, về đến nhà, đi tới sân của Tạ Nam Châu.
Lúc đó Tạ Nam Châu và Phó Thiếu Ngu đang ăn cơm.
“Sao lúc này mới về, ăn chưa?"
Tạ Nam Quân lắc đầu, người làm bên cạnh thấy vậy đưa tới một bộ bát đũa mới.
Anh ta mới ăn hai miếng đã than vãn với hai người:
“Hôm qua tiến sĩ Weiss bận, em giúp ông ấy mời những nghiên cứu viên từ nước Hoa tới, gặp được một cô gái rất thú vị..."
Tay gắp thức ăn của Phó Thiếu Ngu khựng lại, ngước mắt nhìn qua.
Tạ Nam Châu đầy hứng thú hỏi:
“Thú vị thế nào?"
Tạ Nam Quân thấy người anh cả cổ hủ này của mình mà cũng có lúc hưởng ứng, liền đặt đũa xuống, giọng nói mang theo ý cười:
“Cô gái này... biết em chỉ là một trợ lý, thế mà dám nói bóng gió rằng em không đủ tư cách đàm thoại với cô ấy, khí trường mạnh lắm, vả lại nhóm người này còn lấy cô gái này làm đầu, hai người nói xem có lạ không, cô ấy trông cũng tầm tuổi em thôi mà, sao có thể có quyền lực lớn như vậy được,"
Phó Thiếu Ngu cúi đầu tiếp tục ăn cơm của mình.
“Sáng nay em đi cùng tiến sĩ Weiss thêm một chuyến nữa mới coi như hiểu ra, hóa ra cô gái này là một thiên tài, bản phân tích tế bào gốc khiến mấy vị lão đại trong phòng thí nghiệm sáng mắt lần này chính là do cô ấy viết, thảo nào tiến sĩ vui mừng khôn xiết, cô ấy nói muốn xem phòng thí nghiệm, lập tức đưa đi ngay..."
“Phía ngoại giao muốn ngăn cản còn bị tiến sĩ mắng cho một trận, ha ha, thật sự là thú vị ch-ết đi được..."
“Cô gái này tên là gì nhỉ?"
“Mục Thời An,"
Tạ Nam Châu có chút kinh ngạc, anh nhìn về phía Phó Thiếu Ngu.
“Thật sự không ngờ tới..."
Thật sự không ngờ tới người em gái này của Thiếu Ngu lại có bản lĩnh đến thế.
Trước đó tài liệu của Phó Hiểu ở nước Hoa là được bảo mật, mấy người bọn họ phái tới căn bản không tra được tài liệu của cô.
Ngay cả Thời Từ Niên học ở đại học Kinh mấy năm, lân la làm quen với bọn Phó Dục lâu như vậy cũng không biết tình hình cụ thể.
Chuyến đi nước M lần này đã được chính Phó Hiểu đồng ý, sau này công lao của cô sẽ được công bố tên tuổi của cô.
Viên minh châu này của nước Hoa coi như hoàn toàn lộ diện trước mắt mọi người.
“Đúng chứ, anh cũng không ngờ tới phải không," Tạ Nam Quân cười nói:
“Em mấy năm nay cũng gặp qua mấy thiên tài, trước mắt có anh cả này, rồi đầu óc của Thiếu Ngu cũng rất nhạy bén, nhưng đây lại là một cô gái nha, hơn nữa...."
“Hì hì," Anh ta nở nụ cười lả lơi, “Cô gái này trông rất xinh đẹp.... có thể gọi là tuyệt sắc đấy, lần đầu tiên em thấy một cô gái nước Hoa trông như thế này..."
“Đáng tiếc cô ấy ở nước M không lâu..."
Anh ta chặc lưỡi một cái cúi đầu chuẩn bị ăn cơm, bỗng nhiên cảm thấy ghế của mình bị đ-á một cái.
Nhất thời không để ý, trực tiếp ngã ngồi xuống đất.
“My goodness (Trời đất ơi)...."
Anh ta ngước mắt nhìn Phó Thiếu Ngu, ấm ức không thôi, “Cậu đ-á tôi làm gì...."
Phó Thiếu Ngu vắt chéo chân, đôi mắt vốn luôn chứa đựng ý cười dần dần hạ nhiệt độ xuống.
Cho đến điểm đóng băng.
Tạ Nam Châu liếc nhìn anh ta một cái, giọng nói nghiêm túc:
“Bàn tán sau lưng phụ nữ là không lịch thiệp..."
Tạ Nam Quân gãi đầu, đứng thẳng tắp trước mặt anh, cúi đầu, “Em sai rồi..."
“Cút ra ngoài..."
Tạ Nam Quân từ nhỏ đã sợ người anh cả này, cười gượng một tiếng xoay người định lui ra ngoài.
“Chờ đã..."
Phía sau Tạ Nam Châu hỏi:
“Người của viện nghiên cứu nước Hoa hiện đang ở đâu?"
“Tiến sĩ Weiss đang đưa họ đi tham quan phòng thí nghiệm của ông ấy...."
“Cút tiếp đi..."
Tạ Nam Châu rót cho Phó Thiếu Ngu một chén trà, “Thằng nhóc này cậu cũng biết rồi đấy, thấy cô gái xinh đẹp là thế nào cũng bàn tán mấy câu, thật ra không có ác ý đâu..."
“Tôi biết..."
“Em gái cậu không giống như cô gái kiều diễm mà cậu nói, hay là... gặp cô bé một chút?
Biết đâu chuyện của cô Tĩnh Thù, cô bé có cách tốt hơn?"
Phó Thiếu Ngu nhận lấy chén trà, khẽ thở dài một tiếng, “Tôi biết em ấy không phải vậy,"
Anh từng gặp cô một lần ở hội chợ Quảng Châu.
Mắng cho khách ngoại quốc không nói được lời nào, ăn nói bạt thiệp như vậy sao có thể là người yếu đuối được.
Anh cười khổ:
“Ở nước M, nhiều thiết bị tiên tiến như vậy cũng chỉ giải được độc cho cô ấy, Nam Châu ca, cho dù con bé kia có lợi hại đến đâu đi chăng nữa, liệu có thể đ-ánh thức một người bệnh hôn mê bị tổn thương không thể đảo ngược suốt hơn hai mươi năm không?"
Tạ Nam Châu im lặng:
“Nhưng... cô bé dù sao cũng là con gái của cô Tĩnh Thù, cậu không cho cô bé gặp một lần...
Thiếu Ngu, nói không thông được,"
Phó Thiếu Ngu im lặng....
Sau khi ăn trưa cùng tiến sĩ Weiss, nhóm người Phó Hiểu lại chuẩn bị vào phòng thí nghiệm.
Phó Hiểu nhìn sang Thẩm Hành Chu, “Anh không cần phải đợi mãi ở đây đâu..."
Thẩm Hành Chu vuốt tóc cho cô, “Được rồi, bây giờ là hai giờ, hai tiếng nữa anh tới đón em..."
“Vâng vâng," Cô gãi gãi lòng bàn tay anh, “Chú ý an toàn nhé,"
“Ừ, yên tâm," Anh kéo cô ngồi xuống ghế, đứng sau lưng cô, chải chuốt lại mái tóc cho cô.
Làm xong, anh ngồi thụp xuống xoa xoa bụng nhỏ của cô, khẽ hỏi:
“Có đau không?"
Phó Hiểu lắc đầu, “Em uống thu-ốc viên rồi, không đau..."
Cô đưa tay ra vò loạn trên đầu anh, “Nhất định phải chú ý an toàn đấy nhé, đây không phải là nước Hoa đâu, làm việc đừng quá cứng nhắc, nhưng cũng không được để người ta bắt nạt..."
Thẩm Hành Chu cười khẽ hai tiếng:
“Biết rồi,"
