Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 463
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:19
“Chúng ta đây không phải là hai người sao? Hơn nữa cả đường đi cô cũng không nói những gì không nên nói với bà ấy, hơn nữa chúng ta đến đây là để xem những khu phố bên dưới vận hành như thế nào. Tiểu Đàm, cô đừng khẩn trương như vậy, nếu không thì chiều nay chúng ta đến khu phố Ngô Đồng nhìn xem. Thật ra tôi cũng rất thích cô gái tên Bạch Tú Tú kia, cô xem cô ấy còn trẻ mà đã tiến bộ như vậy, trông chủ nhiệm Uông có vẻ coi trọng cô ấy, nếu không phải thân thích thì chứng tỏ cô ấy là một người rất ưu tú, dáng vẻ cũng xinh đẹp, tôi rất muốn trò chuyện thêm với cô ấy, tốt nhất là hỏi thăm được vì sao cô ấy lại có thể nỗ lực như vậy, quay về phải kể cho con gái tôi nghe, để nó học tập một chút.”
Tề Nghênh Nghênh cố gắng tìm cho bản thân một lý do vô cùng sứt sẹo.
Tiểu Đàm bị bà ta làm cho mê man, một dấu chấm hỏi thật to hiện ra ở trong đầu. Thật hay giả vậy? Không phải lúc nãy còn rất chán ghét con gái nhà người ta sao?
Tiểu Đàm không hiểu, nhưng mà nếu chị Tề đã nói như vậy thì cũng không thể không cho người ta mặt mũi.
“Được rồi chị Tề, vậy buổi chiều chúng ta sẽ qua đó.”
Tiểu Đàm cũng không hỏi nhiều, dù sao thì bọn họ cũng phải đi khắp nơi nên cũng sảng khoái đồng ý.
Tề Nghênh Nghênh vô cùng hài lòng.
Bên kia, Bạch Tú Tú theo bà chủ nhiệm Uông trở về khu phố, lúc này mọi người đã vào làm từ lâu.
Tiểu Đường vốn đã c.h.ử.i thầm trong lòng từ rất lâu, còn đ.â.m chọt với Tiểu Tống rằng Bạch Tú Tú còn chưa tới, kết quả lại thấy bà chủ nhiệm Uông và Bạch Tú Tú cùng nhau đi vào, cơn ghen ghét trong lòng cô ta lập tức dâng lên.
Nhất định là bà chủ nhiệm Uông lại đưa Bạch Tú Tú đi đâu đó. Dựa vào đâu chứ? Rõ ràng cô ta mới là người đến đây trước!
“Các vị, hôm nay chúng ta cứ làm việc bình thường, không có gì khác biệt. Tuy nói là có thanh tra nhưng ngày thường chúng ta đã làm rất tốt, không có gì phải sợ cả. Cho dù có người ghi hận trong lòng vì cách làm việc của khu phố chúng ta nhưng khu phố đều có ghi chép rõ ràng, không một ai có thể đổ oan cho chúng ta.”
Bà chủ nhiệm Uông trấn an những người ngồi trong văn phòng, tránh cho bọn họ lo lắng bất an.
Tiểu Đường lại không thèm để ý đến chuyện này, cô ta chỉ là nhìn chằm chằm Bạch Tú Tú: “Chủ nhiệm, sao hôm nay Tiểu Bạch lại đến cùng chủ nhiệm? Như vậy không tính là đi trễ sao?”
“Tiểu Bạch? Tiểu Bạch đi họp với tôi. Hôm nay tôi cần có một người giúp đỡ ghi chép, hơn nữa mỗi người đều có thể đưa một người theo cùng nên tôi đưa Tiểu Bạch đi, gần đây cô ấy thường xử lý công việc với tôi, hiểu rõ thói quen của tôi.”
Bà chủ nhiệm Uông thản nhiên nói.
“Tiểu Bạch, cháu mau quay về làm việc đi.”
Bạch Tú Tú nghe vậy thì cũng không thèm quan tâm đến ánh mắt của người khác, bước tới vị trí của mình, ngồi xuống.
Bên kia ánh mắt của Tiểu Đường đã đáng sợ đến mức có thể dọa khóc trẻ nhỏ.
Bạch Tú Tú không rảnh để ý tới Tiểu Đường, có thời gian rảnh thì cô cũng chỉ muốn tìm hiểu thêm về khu phố Ngô Đồng này thôi.
Tuy bà chủ nhiệm Uông muốn đề bạt cô đến tỉnh thành làm việc, bản thân cô cũng sẽ sớm cùng Thanh Hòa nương theo tấm ván nhà họ Hạ tới đó.
Nhưng nói thế nào nhỉ? Muốn làm được nghề rèn thì bản thân phải cứng cỏi, cô phải làm thêm nhiều việc để tích lũy thêm nhiều kinh nghiệm.
Khúc nhạc đệm nho nhỏ này mau ch.óng qua đi trong sự bận rộn của mọi người.
Trời dần về đêm, tổ dân phố cũng đã tan tầm, lúc này mới thấy Tề Nghênh Nghênh và chủ nhiệm Đàm tìm tới.
Lúc hai người tới nơi thì người ở đó đã đi gần hết.
Hai người đi đến trước cổng, còn chưa kịp vào trong thì Tề Nghênh Nghênh đã thấy một người đàn ông đỡ xe đạp đứng ngay cửa, không phải đây là người trông có nét giống bà ta đó sao?
Lại xuất hiện ở đây vào lúc này, hơn nữa, hơn nữa đôi mắt quả thật rất giống ông Hạ.
Cái này... cũng không thể trùng hợp như vậy chứ?
Tề Nghênh Nghênh lập tức luống cuống, vừa khẩn trương vừa kích động.
Lúc này bà chủ nhiệm Uông đi ra, thấy Vương Thanh Hòa thì mỉm cười chào hơi: “Là Tiểu Vương sao, lại tới đón Tiểu Bạch à?”
Vương Thanh Hòa gật gật đầu.
Chủ nhiệm Đàm cũng chào hỏi bà chủ nhiệm Uông: “Chị Uông, bây giờ mọi người tan làm à?”
Lúc hai người bọn họ nói chuyện thì Tề Nghênh Nghênh đã tới bên cạnh Vương Thanh Hòa, sốt ruột hỏi: “Đồng chí à, cậu là chồng của Bạch Tú Tú sao?”
