Thập Niên 60: Chị Dâu Cả Trọng Sinh Trả Thù Nữ Chính Mệnh Cẩm Lý - Chương 462
Cập nhật lúc: 24/04/2026 19:19
Chu Kiều Kiều nghe nói cô ta phải đi thì vô cùng kháng cự.
Cô ta xấu hổ tìm cớ muốn ở lại, quay sang nói với chủ nhiệm Đỗ: “Chủ nhiệm Đỗ, chúng ta cũng trò chuyện với lãnh đạo nhé?”
Chủ nhiệm Đỗ khiếp sợ nhìn cô ta, muốn hỏi một chút cô ta đang nghĩ cái gì. Sao cô ta dám chứ?
Mới vừa đắc tội người ta xong thì lại muốn tới đó xum xoe, trong đầu cô ta nghĩ cái quái gì vậy?
“Không cần mấy người tiếp chuyện chúng tôi đâu, chúng tôi sắp phải đi thanh tra rồi. Mấy người bận rộn thì chỉ cần lo việc của mình là được, không cần phải quan tâm tới chúng tôi.” Chủ nhiệm Đàm mỉm cười, dùng ngữ khí vô cùng ôn hòa từ chối đề nghị của Chu Kiều Kiều.
Trong lòng Chu Kiều Kiều vô cùng gấp gáp.
“Chị dâu, chị xem...”
“Tôi và chủ nhiệm Uông cũng chuẩn bị đi làm việc rồi.” Bạch Tú Tú biết Chu Kiều Kiều đang nghĩ gì, Chu Kiều Kiều càng sợ hãi thì kế hoạch của cô càng ổn định.
Tối hôm qua cô và Thanh Hòa đã thương lượng với nhau, bây giờ gặp được người nhà họ Hạ nhưng cô cũng không có ý định đi cùng.
Chu Kiều Kiều cũng sẽ vì chuyện này mà bất an, bắt đầu sử dụng công phụ sư t.ử ngoạm đòi hỏi Hạ Hữu Đức, muốn giải quyết nhanh ch.óng thì đối phương sẽ ch.ó cùng rứt giậu chứ không bình tĩnh tỉ mỉ xử lý chuyện này. Đến lúc đó đám người Chu Kiều Kiều sẽ không thể nào thoát thân sạch sẽ.
Mặc kệ là Hạ Hữu Đức hay là Chu Kiều Kiều, hai người bọn họ đều không muốn buông tha.
Còn về nhà họ Hạ, bọn họ cũng chỉ cần chỗ tốt của nhà họ Hạ, cục diện rối rắm của nhà đó bọn họ sẽ không ôm vào người.
“Chủ nhiệm Uông, chúng ta đi nhé?” Bạch Tú Tú nhìn về phía bà chủ nhiệm Uông, hy vọng bà ấy có thể phối hợp mình.
Tuy bà chủ nhiệm Uông có chút ngoài ý muốn vì cô không muốn lôi kéo quan hệ với chủ nhiệm Đàm, tốt xấu gì cũng phải để chủ nhiệm Đàm nhớ kỹ cô chứ, nhưng mà bà ấy và Tiểu Bạch đã cùng làm không ít việc, cũng biết hẳn là cô có lý do bất đắc dĩ.
Bà chủ nhiệm Uông cũng không suy nghĩ nhiều, lập tức đồng ý: “Được thôi, chủ nhiệm Đàm, chúng tôi đi trước nhé.” Bà ấy nói xong thì xoay người rời đi.
Trong lòng Tề Nghênh Nghênh vô cùng nôn nóng, rất muốn đuổi theo hỏi chuyện Bạch Tú Tú, hỏi xem chồng cô đang ở đâu, có thể gặp mặt hay không, hoặc bà ta có thể tới nhà họ xem thử không, chỉ là nếu làm như vậy thì sẽ khiến Tiểu Đàm phát hiện điểm không thích hợp, như vậy không tốt chút nào.
Trong mắt người ngoài thì tình cảm giữa bà ta và ông Hạ vẫn luôn rất tốt. Còn chuyện đứa nhỏ, trước khi xác định đó có phải là đứa con trai lớn thất lạc của bà ta hay không thì bà ta không muốn để đơn vị biết chuyện, đặc biệt là việc bà ta phải đích thân đi tìm con trai như thế này.
Trong mắt người khác thì những việc này hẳn phải do ông Hạ làm, nếu là bà ta làm thì sẽ khiến người ta nghi ngờ.
Trên đời có rất nhiều trường hợp người giống người, cũng không thể chỉ vì một câu này mà làm ra chuyện thái quá, lỡ đâu Bạch Tú Tú này chỉ là muốn lôi kéo quan hệ với bà ta?
Dù sao Tiểu Đàm cũng quen bà chủ nhiệm Uông kia, lần này bà ta chỉ cần đi theo Tiểu Đàm là được.
Tề Nghênh Nghênh nghĩ vậy thì cũng ổn định tâm tình, mỉm cười nói chuyện với Tiểu Đàm: “Tiểu Đàm, sao trước kia tôi chưa từng nghe cô nhắc tới chuyện cô có người thân làm ở khu phố vậy?”
“Tôi cho là chị ấy đã nghỉ làm lâu rồi, dù sao chị Uông cũng là một người làm việc có nề nếp, cũng yêu cầu người khác rất cao, lần trước chị ấy nói với tôi là muốn chuyển công tác, không ngờ bây giờ vẫn còn làm ở khu phố, chị Tề, hay là chúng ta tới khu phố Ngô Đồng bên kia xem thử? Hoặc là âm thầm hỏi thăm những đồng chí khác?”
Tiểu Đàm cảm thấy như thế hẳn sẽ an toàn hơn.
