Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 441:**

Cập nhật lúc: 09/05/2026 11:02

*(Biên tập: Thư Sách)*

Trước khi xuất phát, Tôn Yến Ni đã nghiền ngẫm rất kỹ bản kế hoạch chiến lược do Gia Ngư soạn thảo. Đọc xong, cô càng thêm thán phục cái đầu chứa đầy "sỏi" của con gái.

Tuy nhiên, liệu tất cả những viễn cảnh được vạch ra trong bản kế hoạch này có thực sự trở thành hiện thực?

Chẳng hạn như sự thay đổi mang tính cách mạng trong phương thức thanh toán, hay sự kiện các ngày hội mua sắm khổng lồ với sự đồng hành của hàng loạt nhãn hàng lớn?

Nếu viễn cảnh đó trở thành hiện thực, thì mạng lưới mua sắm trực tuyến quả thực sẽ bùng nổ mạnh mẽ.

Bản thân Tôn Yến Ni vốn là một "tín đồ" mua sắm đích thực, dạo phố cả ngày cũng chẳng biết mỏi chân.

Nếu chỉ cần ngồi nhà mà vẫn có thể thỏa sức mua sắm, thì dù nửa đêm nửa hôm cô cũng thức để mà "chốt đơn"!

"Ngư Bảo, con nghĩ những điều này có thể trở thành hiện thực sao? Nếu làm được như vậy thì tuyệt quá."

Gia Ngư đáp: "Thành sự tại nhân mà mẹ. Khả năng của con người là vô hạn, chỉ cần có ý tưởng, ắt sẽ có người tìm ra cách thực hiện."

"Cũng phải, một công ty gọi được số vốn khổng lồ thế kia, thì nhân tài cỡ nào mà chẳng chiêu mộ được. Mẹ thấy tương lai đó hoàn toàn có khả năng thành hiện thực. Ngư Bảo à, mẹ bắt đầu có niềm tin phi vụ này sẽ hái ra tiền rồi đấy."

Mang theo niềm kỳ vọng ấy, Tôn Yến Ni lên đường.

Trong quá trình đàm phán, cô một lần nữa được mở mang tầm mắt về một ngành công nghiệp hoàn toàn mới mẻ. Những gì Gia Ngư chia sẻ chỉ là phần tóm tắt bề nổi, còn khi tiếp xúc với những chuyên gia trong ngành, họ đã vẽ ra một bức tranh toàn cảnh chi tiết hơn rất nhiều. Những lập luận, dự báo của họ về tương lai của công nghệ, của xu hướng xã hội đã giúp Tôn Yến Ni cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết sự chuyển mình mạnh mẽ sắp tới của thời đại.

Qua đây, Tôn Yến Ni cũng ngầm đưa ra kết luận: Ngành công nghiệp Internet sẽ là "mỏ vàng" khổng lồ trong tương lai.

Cô cũng bắt đầu nung nấu ý định đầu tư mạnh tay hơn vào lĩnh vực này.

Cô định bụng khi về sẽ lập tức tìm hiểu, rà soát xem có những công ty công nghệ nào có tiềm năng phát triển. Bất kể quy mô lớn nhỏ, cứ nhắm khả năng sinh lời là cô sẽ mạnh tay rót vốn đầu tư dàn trải.

Gia đình cô bây giờ tiền mặt rủng rỉnh. Cứ nằm im trong ngân hàng thì phí phạm vô cùng, chi bằng đem đi đầu tư sinh lời. Ngay cả khi vốn liếng không đủ, nhà cô cũng dư sức thế chấp tài sản để vay thêm một khoản khổng lồ từ ngân hàng. Với vị thế và uy tín hiện tại, chuyện vay mượn đối với gia đình cô chỉ là chuyện nhỏ.

Sau một tuần dài đàm phán, hợp đồng cũng được ký kết êm xuôi. Tay cầm cuốn sổ chứng nhận cổ đông, Tôn Yến Ni bay về thành phố Giang với tâm thế vô cùng phấn chấn, tinh thần sảng khoái.

Chiều hôm ấy, cô còn tranh thủ sắp xếp thời gian rủ Lâm Hướng Bắc đi đón Gia Ngư tan học.

Trên xe, hai vợ chồng không ngừng rôm rả bàn luận về tương lai của ngành công nghiệp Internet.

Tôn Yến Ni cũng tuyên bố chắc nịch về quyết định đầu tư của mình. "Em nghĩ nhà mình nên thử sức với tất cả những dự án liên quan đến mạng Internet."

Lâm Hướng Bắc vừa lái xe vừa nhướng mày trêu vợ: "Xem ra đối tác bên kia khéo miệng gớm nhỉ, em mới đi một chuyến mà đã u mê cái mảng Internet này luôn rồi."

Tôn Yến Ni bật lại: "Cái này gọi là 'mở mang tầm mắt' anh hiểu không. Đất nước mình đang trên đà phát triển thần tốc, chỉ cần ngoảnh lại nhìn vài năm gần đây thôi, anh có thấy mọi thứ thay đổi ch.óng mặt không?"

Ngẫm lại, lời vợ nói quả không sai. Lâm Hướng Bắc lục lại ký ức, thấy đúng là thế giới thay đổi quá nhanh. Đặc biệt là thành phố Giang mấy năm trở lại đây, diện mạo đã nhộn nhịp, sầm uất hơn hẳn.

"Bởi vậy, chúng ta phải chấp nhận một sự thật: Thời đại đang lao về phía trước với tốc độ ch.óng mặt. Nếu không chủ động nắm bắt những xu hướng mới, thì mãi mãi tụt hậu, vĩnh viễn không kiếm được món hời lớn."

Lâm Hướng Bắc gật gù đồng ý, rồi phá lên cười: "Anh cứ thắc mắc mãi cái tính đầu tư bạo gan của Ngư Bảo rốt cuộc là giống ai, hóa ra là 'sao y bản chính' từ đồng chí Yến Ni đây mà."

Tôn Yến Ni không vừa: "Thế cái miệng dẻo quẹo hay nói lời đường mật của con bé không phải là di truyền từ anh sao?"

Lâm Hướng Bắc cười vang: "Con gái nhà mình đúng là biết cách chắt lọc gen di truyền, gom hết mọi ưu điểm của ba mẹ."

Tôn Yến Ni lại đính chính, cốt lõi vẫn là do Ngư Bảo bản tính thông minh, lương thiện. Thế nên những đặc điểm ấy hội tụ ở con bé mới biến thành ưu điểm.

"Anh không nhớ hồi trước anh toàn dùng miệng lưỡi dẻo quẹo để đi lừa gạt tiền của mấy bà cụ à? Còn em thì vung tiền như nước, tiêu pha không biết tiếc tay, thế nên tháng nào hai vợ chồng cũng nhẵn túi."

Bị khơi lại "vết nhơ" trong quá khứ, Lâm Hướng Bắc chẳng những không ngượng ngùng mà còn tỏ vẻ bùi ngùi.

Thế sự thay đổi ch.óng mặt thật đấy!

Vừa tan trường, nhìn thấy cả ba lẫn mẹ cùng đi đón, Gia Ngư vui mừng rạng rỡ. Vừa tạm biệt anh em nhà họ Hà, cô bé lập tức nhảy tót lên xe: "Mẹ đi công tác về có mệt không ạ?"

"Không mệt chút nào con ạ, vừa đi chốt một mối hời về mà. Chuyến này mẹ thu hoạch được nhiều lắm." Tôn Yến Ni hào hứng đáp.

Cô lấy cuốn sổ chứng nhận cổ đông ra đưa cho con gái xem.

Gia Ngư nâng niu cuốn sổ chứng nhận như bắt được vàng. Cứ nghĩ đến khối tài sản khổng lồ mà nó đại diện trong tương lai, cô bé có cảm giác mình sắp không ôm nổi nó nữa rồi.

Phải giữ gìn cẩn thận mới được.

Cô bé nâng niu lật từng trang, xem xong xuôi, trong lòng vô cùng mãn nguyện. Tuyệt vời, lại có thêm một dự án đầu tư để trông đợi rồi, chờ thêm vài năm nữa kiểu gì cũng nhân giá trị lên gấp bội.

Cô bé cẩn thận cất lại cuốn sổ chứng nhận vào túi hồ sơ, rồi cất vào cặp, dự định khi về sẽ lập tức khóa kỹ vào két sắt trong phòng mình.

Tôn Yến Ni cũng chia sẻ ý định đầu tư sâu hơn vào mảng Internet với Gia Ngư.

Gia Ngư tất nhiên là tán thành hai tay hai chân. Thật ra, không chỉ có các công ty mạng, mà các công ty điện t.ử, công nghệ cao cũng rất đáng để rót vốn. Suy cho cùng, thời đại công nghệ số bùng nổ cũng bắt nguồn từ sự phát triển vượt bậc của các sản phẩm công nghệ.

Dù sao thì việc kinh doanh cốt lõi của gia đình vẫn không được lơ là.

"Mẹ ơi, vậy để rảnh rỗi hai mẹ con mình lập hẳn một kế hoạch phân bổ dòng vốn đầu tư cho từng năm nhé."

Tôn Yến Ni gật đầu: "Để mẹ dò hỏi tình hình các công ty trước đã, rồi hai mẹ con mình bàn bạc sau. Mẹ tính rồi, nhỡ thiếu vốn thì nhà mình cứ việc vay ngân hàng."

Gia Ngư cũng thấy phương án này rất khả thi.

Chỉ trong một không gian chật hẹp trên chiếc ô tô, hai mẹ con đã nhanh ch.óng chốt hạ định hướng đầu tư hàng chục triệu tệ trong tương lai.

Lâm Hướng Bắc ngồi cầm vô lăng, lòng ngập tràn niềm hãnh diện. Vợ và con gái ông đều quá đỗi xuất chúng.

Cứ cái đà này, khéo vài năm nữa ông có thể ung dung "nghỉ hưu non", tận hưởng cuộc sống nhàn tản rồi.

Phi vụ này kết thúc êm đẹp, coi như mục tiêu đầu tư lớn đầu năm đã hoàn tất. Tạm thời Gia Ngư cũng chưa có ý định "săn" thêm dự án nào. Chỉ chờ bên ông chủ Lý chính thức khai trương đại siêu thị là gia đình sẽ hoàn tất dự án "khủng" thứ hai.

Như vậy là chỉ tiêu KPI đầu tư của năm nay đã vượt chỉ tiêu rồi.

...

Cuối tuần, Hoàng Nhạc hiếm hoi lắm mới mò về nhà.

Lần này về cốt yếu là để dò la tin tức vụ đầu tư của Gia Ngư.

Bữa trước, cô ta đứng gọi điện khản cổ ở bốt điện thoại mà vẫn bị người ta thẳng thừng từ chối. Thậm chí cô ta còn "hét giá" lên hẳn 100.000 tệ (10 vạn) mà vẫn bị chê.

Còn nâng giá lên nữa thì cô ta không dám, sợ lúc đó Trần Mỹ Hà không chịu chi tiền.

Trong lòng uất ức không cam tâm, cô ta vẫn muốn tìm hiểu xem rốt cuộc là do mình kém cỏi, hay người ta chê tiền không muốn nhận thật.

Thấy Hoàng Nhạc đột nhiên xuất hiện, Trần Mỹ Hà ngạc nhiên hỏi: "Sao con về mà không báo trước một tiếng, để mẹ gọi người qua đón."

Đối với vấn đề an toàn của Hoàng Nhạc trước khi trưởng thành, Trần Mỹ Hà vẫn luôn ý thức trách nhiệm của mình.

Hoàng Lạc buông một câu cộc lốc: "Con tự về được, chẳng lẽ chân tay con bị tật à."

"Dù gì lần sau con cũng nên báo trước một tiếng, mẹ sẽ nói chuyện với nhà trường."

Hoàng Nhạc ạc chẳng buồn đôi co, đi thẳng vào vấn đề chính: "Lần trước con nghe Gia Ngư nói định dẫn mẹ đi đầu tư vào cái nền tảng mua sắm nào đó, cuối cùng mẹ có làm không?"

"Con hỏi chuyện này làm gì?" Trần Mỹ Hà vặn lại.

"Thì con tò mò thôi, muốn biết xem rốt cuộc mẹ có ném tiền vào đấy không. Bữa nọ con cũng tự đi liên hệ, người ta chê chẳng thèm ngó ngàng. Mẹ cẩn thận kẻo bị lừa đấy."

"Mẹ đầu tư rồi," Trần Mỹ Hà đáp. "Con yên tâm, mẹ không dễ bị lừa đâu. Mà con ấy, bớt suy nghĩ vớ vẩn đi. Việc của con bây giờ là học hành cho t.ử tế. Công ty lớn nào lại đi nhận tiền đầu tư từ một đứa học sinh vắt mũi chưa sạch?"

"Thế tại sao Lâm Gia Ngư lại được phép?"

"Ngư Bảo tự mở công ty đàng hoàng, là công ty đầu tư chính quy đó. Quá trình để chốt được thỏa thuận đầu tư cũng trải qua biết bao nhiêu vòng kiểm duyệt, chuẩn bị kỹ lưỡng, chứ có phải đơn giản như con nghĩ đâu. Từ lúc manh nha ý tưởng đến lúc ký hợp đồng cũng phải mất ròng rã nửa năm trời."

Hoàng Nhạc: "..."

Thì ra mấy lời khuyên trên mạng toàn là l.ừ.a đ.ả.o. Chuyện cầm một vạn tệ về quá khứ rồi rung đùi chờ phát tài chỉ là chuyện hoang đường, bởi thực tế người ta còn chẳng thèm ngó ngàng đến cái đồng vốn còm cõi đó.

Giấc mộng đổi đời của Hoàng Nhạc chính thức vỡ nát.

Cô bé cay đắng nhận ra, cái mác "người trọng sinh" của mình có vẻ chẳng tích sự gì. Bám vào ba mẹ thì không xong, đến cả việc lợi dụng khả năng "biết trước tương lai" để hái ra tiền cũng thất bại t.h.ả.m hại.

Ý thức được sự thật phũ phàng này, Hoàng Nhạc như một quả bóng xì hơi, trở nên tuyệt vọng, chán nản. Động lực sống của cô bé như bị rút cạn.

Nhìn bộ dạng t.h.ả.m não của Hoàng Nhạc, Trần Mỹ Hà thực sự không hiểu nổi rốt cuộc trong đầu đứa trẻ này đang tính toán điều gì.

Một đứa học sinh, vốn dĩ thành tích học tập cũng không đến nỗi tệ, có thể phát triển tốt. Sao giờ lại thành ra nông nỗi này? "Mẹ khuyên con nên tập trung vào việc học, tri thức mới là chỗ dựa vững chắc nhất của con người."

"Mẹ thì biết cái gì." Hoàng Nhạc lườm mẹ nuôi một cái sắc lẹm, rồi dậm chân bước lên lầu. Trong đầu cô ta vẫn đinh ninh, có học giỏi đến mấy cũng làm sao sánh bằng việc kinh doanh hái ra tiền.

Tại sao Lâm Gia Ngư mới tí tuổi đầu đã biết đường đi nước bước kiếm tiền, còn cô ta thì không thể?

Càng nghĩ, cô ta càng thấy bất mãn.

Nỗi uất ức khiến cô ta trằn trọc cả đêm không chợp mắt được. Nghĩ đi nghĩ lại, cô ta vẫn đổ lỗi cho ông trời bất công, đã cho cô ta cơ hội trọng sinh lại còn bắt cô ta gánh chịu xui xẻo. Còn Lâm Gia Ngư thì mười phân vẹn mười, làm gì cũng thuận lợi.

Sáng sớm tinh sương hôm sau, Hoàng Nhạc đã đứng phục sẵn trước cổng nhà Gia Ngư.

Cô ta hạ quyết tâm phải tìm hiểu cho bằng được, rốt cuộc Gia Ngư đã dùng mánh khóe gì.

Giữa cô ta và Gia Ngư rốt cuộc chênh lệch nhau ở điểm nào.

Nếu chỉ so kè thành tích, cô ta tự tin rằng nếu mình cố gắng, khoảng cách đó cũng chẳng đáng kể. Vậy thì cô ta còn thua kém ở điểm nào nữa?

Gia Ngư vừa đẩy cửa ra ngoài chuẩn bị chạy bộ buổi sáng, đã thấy Hoàng Nhạc đứng chình ình trước cổng như một cây cột điện.

"Có chuyện gì thế?" Gia Ngư lên tiếng.

Sáng sớm tinh mơ thế này, đừng bảo lại đến kiếm chuyện gây sự nhé.

Hoàng Nhạc đi thẳng vào vấn đề: "Tôi nghe nói cậu đã đầu tư thành công vào công ty mạng mua sắm kia rồi."

"Đúng vậy, thế cậu đứng đây là để chúc mừng tớ à?" Gia Ngư hỏi vặn lại.

"... Cậu đã làm cách nào, rốt cuộc là làm sao? Có phải nhờ ba mẹ cậu lắm tiền nhiều của không? Có phải vì họ sẵn sàng chi tiền cho cậu, còn mẹ nuôi của tôi thì keo kiệt không chịu chi, đúng không?"

Hoàng Nhạc lẩm bẩm như thể đang tự huyễn hoặc bản thân.

Gia Ngư vừa thực hiện các bài khởi động trước khi chạy, vừa thản nhiên đáp trả: "Ba mẹ tớ đâu phải kẻ ngốc, nếu tớ không có tài cán gì, họ rảnh đâu mà ném tiền qua cửa sổ cho tớ chơi đùa? Tất nhiên là nhờ tớ có thực lực rồi, tớ có đầu óc kinh doanh từ nhỏ. Mấy vụ làm ăn của gia đình đều do tớ làm quân sư, tư vấn đường hướng, và lần nào cũng sinh lời lớn. Ba mẹ thấy thế đương nhiên phải tin tưởng tớ rồi. Tớ còn tự đứng tên mở hẳn một công ty riêng nữa cơ."

Cô bé phơi bày sự thật này, cốt là muốn tát một gáo nước lạnh vào mặt Hoàng Nhạc, hy vọng cô ta bớt gây phiền phức cho Trần Mỹ Hà, bớt cái trò đổ lỗi cho hoàn cảnh, và học cách nhìn lại bản thân mình.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.