Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 321
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:13
“Chuyện này không thể đùa được đâu. Dựng dây chuyền sản xuất không giống như mở quán ăn, phải tuyển nhân công, phải đầu tư máy móc thiết bị đủ thứ, phiền phức lắm đấy!”
Ông cụ Tôn không muốn cháu ngoại sống vất vả như vậy. Riêng một cái quán ăn thôi đã đủ mệt mỏi rồi, lại còn đi lăn lộn những việc khác. Những việc khác không phải là không thể làm, nhưng tốt nhất là loại hình kinh doanh nhẹ nhàng, không cần bận tâm nhiều thì hơn.
Kim đồng hồ nhích dần đến giờ cơm, quán ăn nhỏ bắt đầu bước vào giai đoạn nhộn nhịp. Mọi người bận rộn đến mức chẳng kịp hé miệng mở lời. Về phần Viên Siêu, đây cũng là lần đầu tiên cậu ta chứng kiến một quán ăn làm ăn đắt khách đến vậy. Cậu ta đứng ngây ra đó, dán mắt vào từng dòng khách tấp nập vào ra không ngớt trước cửa, nhìn hai chị nhân viên thoăn thoắt di chuyển giữa các bàn ăn, đi qua đi lại giữa bàn gỗ nhỏ trong bếp và khu vực đại sảnh.
Nhiều người như thế này, một ngày kiếm được bao nhiêu tiền cơ chứ!
Ông cụ Tôn cũng xắn tay vào dọn dẹp bàn ghế, bắt gặp bộ dạng sững sờ của Viên Siêu, bèn lên tiếng gọi.
“Còn không mau qua đây giúp một tay!”
Viên Siêu cuống cuồng chạy tới. Có thực khách chú ý tới cậu nhóc, bèn buông lời hỏi thăm: “Cụ ơi, cô chủ nhỏ lại tuyển thêm người à?”
Ông cụ Tôn cười khà khà: “Đến thử việc thôi, chưa chắc đã nhận.”
Vị thực khách kia nghe xong, liền hắng giọng quay sang căn dặn Viên Siêu: “Chàng trai trẻ, Quán ăn nhà họ Nguyễn không dễ gì tuyển người đâu, cậu được nhận vào làm thì phải trân trọng cơ hội này. Làm việc ở đây, vất vả thì có vất vả đôi chút, nhưng chắc chắn sẽ học hỏi được nhiều thứ. Cậu nhìn tiểu Tôn mà xem, hồi tôi mới đến Quán ăn nhà họ Nguyễn dùng bữa, cậu ấy cũng chỉ phụ bưng bê thu dọn bàn ghế thôi. Giờ thì sao, cậu ấy đã tự tay đứng bếp xào nấu được rồi, tôi còn nghe nói món Thịt kho tàu là do chính tay cậu ấy làm đấy.”
“Cô chủ nhỏ là người thực tế, cậu cứ chăm chỉ một chút, đừng ngại gian khổ, sau này chắc chắn sẽ học hỏi được nhiều điều. Làm thằng đàn ông, giờ chịu khổ chút xíu cũng chả sao, sau này có thể cáng đáng gia đình, nuôi sống vợ con, đó mới là chuyện quan trọng!”
“Đúng rồi đấy cậu thanh niên, cậu phải trân trọng cơ hội này nhé. Không vì cái gì khác, chỉ riêng việc ngày nào cũng được thưởng thức những món ngon do chính tay cô chủ nhỏ nấu, tôi đã thấy công việc này quá hời rồi! Cô chủ nhỏ nổi tiếng là người tốt bụng, cậu ngàn vạn lần đừng phụ lòng cô ấy nhé.”
……
Lắng nghe những lời khuyên bảo của mọi người, trong lòng Viên Siêu dần hình thành một cái nhìn mới về Nguyễn Nhuyễn. Một cô gái có thể khiến nhiều người ngớt lời khen ngợi, còn thi nhau khuyên cậu ta trân trọng công việc này, chứng tỏ Nguyễn Nhuyễn rất được lòng người.
Chuyện này nào có đơn giản chút nào.
Trên đoạn đường bước vào bếp, ông cụ Tôn im lặng không hé răng nửa lời. Ông có nói ngàn vạn câu cũng chẳng bằng người ngoài phán một câu, càng chẳng thấm tháp gì so với việc thằng nhóc này tai nghe mắt thấy.
Tin chắc rằng trải qua ngày hôm nay, thằng nhóc này nhất định sẽ đúc rút được những bài học quý giá.
Hai giờ rưỡi chiều, ca làm việc buổi trưa cơ bản khép lại, quán chỉ còn lác đác vài vị khách.
Nguyễn Nhuyễn và mọi người cũng lục rục chuẩn bị dọn mâm.
Mọi người quây quần quanh chiếc bàn ăn, thức ăn bày kín bàn đều là những phần ăn dư ra từ ca trưa: món Thịt kho tàu do Tôn Thiệu Nguyên trổ tài, món Dạ dày lợn thái sợi trộn dầu ớt và Củ cải khô xào thịt xông khói của Nguyễn Nhuyễn, kèm theo món Kiến lên cây và Bắp cải xào chua cay do chính tay ông cụ Tôn thử nghiệm.
Đây là lần đầu tiên Viên Siêu được nếm thử tài nghệ nấu nướng của Nguyễn Nhuyễn. Đợi mọi người gắp thức ăn xong xuôi, cậu ta mới rụt rè vươn đũa về đĩa Dạ dày lợn thái sợi trộn dầu ớt. Buổi trưa thấy thực khách ăn uống ngon lành quá đỗi, cộng thêm hương vị thơm lừng phảng phất, cậu ta đã tò mò không biết món này mang hương vị ra sao mà ai nấy đều không ngớt lời khen ngợi.
Đưa một miếng vào miệng, vị cay xé lưỡi của ớt xộc thẳng lên cuống họng khiến cậu ta ngứa ngáy khôn tả. Viên Siêu luống cuống đặt bát xuống, quay ngoắt người đi ho sặc sụa.
Ông cụ Tôn cũng đặt bát đũa xuống, đưa tay vuốt nhẹ lưng cậu nhóc: “Sao rồi? Có sao không?”
Nguyễn Nhuyễn đứng lên rót cho cậu ta một cốc nước: “Uống ngụm nước cho dịu lại đi.”
Viên Siêu đón lấy cốc nước, ngửa cổ tu một hơi cạn sạch. Gương mặt đen nhẻm bừng bừng sức nóng, cậu ta lí nhí nhả ra một câu: “Cảm ơn chị.”
“Muốn uống nữa thì tự đi rót nhé. Lần đầu ăn ớt chưng dầu đỏ này, phải cẩn thận một chút.” Nguyễn Nhuyễn bưng bát lên tiếp tục ăn cơm, cô gắp một miếng thịt kho tàu, hạ giọng góp ý với Tôn Thiệu Nguyên về hương vị chưa chuẩn của món ăn.
