Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 311
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:12
Tôn Thiệu Nguyên đành thở dài ngao ngán, ai bảo cậu thua cược làm chi?
Cậu đành lủi thủi vào bếp bưng nồi gà hầm thơm phức ra bàn. Ngửi thấy mùi thức ăn, Nguyễn Nhuyễn mới chịu rời mắt khỏi món bánh chiên giòn.
Hít hà hương thơm nức mũi, cô không kìm được buông lời khen ngợi: "Tuyệt đỉnh, tay nghề của anh Thiệu Nguyên đỉnh của ch.óp!"
Tôn Thiệu Nguyên khựng lại, chợt nở nụ cười tươi rói: "Đây là món cô nấu, anh chỉ đứng canh lửa thôi."
"Nhưng anh Thiệu Nguyên canh lửa chuẩn xác vô cùng!"
Ngàn vạn lời hay ý đẹp cũng không bằng một câu nịnh nọt khéo léo.
Nghe Nguyễn Nhuyễn chân thành khen ngợi, Tôn Thiệu Nguyên cảm thấy mọi bực dọc tan biến, vui vẻ huýt sáo quay lại bếp bưng chè trôi nước.
Chứng kiến mọi chuyện, Tôn Hồng Mai không khỏi gõ nhẹ lên đầu con gái: "Con bé này, suốt ngày chỉ giỏi bắt nạt anh họ!"
"Con có bắt nạt anh ấy đâu, con đang khen anh ấy đấy chứ. Ưm~ Nồi gà hầm của mẹ thơm nức mũi, có cả khoai mỡ con khoái khẩu nữa. Thật là hạnh phúc quá đi, kiếp sau con vẫn muốn làm con gái của mẹ!" Nguyễn Nhuyễn cố tình ôm chầm lấy cánh tay mẹ làm nũng.
Được làm một con "cá mặn" nhàn hạ, không phải nhúng tay vào việc gì mà vẫn được ăn ngon, cảm giác này quả thực quá đỗi tuyệt vời!
Nhìn những viên chè trôi nước trắng nõn nà trong bát, Nguyễn Nhuyễn không tiếc lời khen: "Anh Thiệu Nguyên, anh nấu chè trôi nước chẳng vỡ viên nào, thật lợi hại quá đi mất!"
Tôn Thiệu Nguyên cười rạng rỡ không giấu giếm: "Chứ còn gì nữa, anh khuấy nhẹ tay lắm, chẳng viên nào vỡ cả!"
"Thật đáng nể, em nấu chưa chắc đã được như anh, cảm ơn anh Thiệu Nguyên nhé!"
Tôn Thiệu Nguyên hì hì cười: "Có gì đâu, sau này cứ để anh nấu chè trôi nước cho!"
Nguyễn Nhuyễn thầm cười phá lên trong bụng. Quả nhiên, những lời "tâng bốc", khen ngợi rất hiệu quả với phái nam.
Điều quan trọng là, họ thực sự tin rằng mình giỏi giang đến thế!
Phụt~ Nguyễn Nhuyễn không nhịn được ôm bụng cười bò.
Rằm tháng Giêng qua đi, thành phố Liên Thành chính thức trở lại nhịp sống thường nhật. Thế nhưng, tại các doanh nghiệp nhà nước, giới quản lý lại đang râm ran một nỗi lo âu vô hình.
Ngay cả những công nhân bình thường cũng lờ mờ nhận ra bầu không khí khác lạ trong xưởng. Thái độ ngày càng nghiêm nghị của các sếp khiến mọi người vừa làm việc vừa thấp thỏm, chẳng lẽ xưởng sắp có biến cố gì chăng?
"Xưởng dạo này người nào người nấy hoang mang tột độ. Nghe đâu vì vụ của Hướng Binh năm ngoái mà nhà máy đồ hộp bị thiệt hại nặng nề. Vị giám đốc mới lên nhậm chức đã hùng hồn tuyên bố phải cải cách này nọ, cốt để ghi điểm với chính quyền thành phố. Chúng ta là doanh nghiệp nhà nước, cơm bưng nước rót tận miệng, cần quái gì phải cải cách cơ chứ?"
Lâm Quế Chi vừa gặm móng giò xào cay vừa liến thoắng.
Tôn Hồng Mai vội vàng can: "Từ từ thôi chị! Chỗ này là của chị tất mà."
Lâm Quế Chi mút mút mấy ngón tay: "Ngon quá đi mất, tan ca là tôi phi thẳng đến đây luôn. Chút dầu mỡ bữa trưa trôi tuột từ đời nào rồi, chỗ móng giò mua dạo trước đem ra thiết đãi khách khứa hết trơn, tôi còn chưa được độc chiếm cả đĩa bao giờ, sướng rơn người."
Thấy bà bạn ăn uống ngon lành, Tôn Hồng Mai cũng không nói gì thêm, trầm ngâm một lát rồi mới lên tiếng: "Tôi nghỉ việc ở nhà máy đồ hộp lâu rồi nên tình hình hiện tại không rõ lắm. Nhưng hồi tôi còn làm, tình hình nhà máy cũng chẳng khả quan gì cho cam. Cái ông kế toán trưởng ấy, trước kia tóc bạc lơ thơ, lúc tôi đi tóc ông ấy đã bạc trắng hơn nửa đầu rồi."
"Bây giờ thì bạc trắng xóa luôn rồi, ngày nào cũng chau mày nhăn trán. Mùa hè mà nhăn trán thế kia chắc kẹp c.h.ế.t cả muỗi!" Lâm Quế Chi ăn xong móng giò, ợ một tiếng thỏa mãn.
"Ôi chao ngon quá, Nhuyễn Nhuyễn à, dì thực sự cảm ơn cháu, đã đặc biệt làm món móng giò này cho dì."
Nguyễn Nhuyễn cười tủm tỉm lắc đầu: "Lần sau dì ghé cứ báo trước một tiếng, để chúng cháu chuẩn bị đồ ăn, dì và mẹ cháu vừa lai rai vừa hàn huyên cho thoải mái."
Chẳng ai ngờ tối nay lại có khách ghé thăm, bữa cơm gia đình cũng dọn dẹp xong từ sớm.
"Đúng rồi, tôi có món đồ này hay lắm, Hồng Mai có chưa? Dùng cái này tôi có thể gọi cho bà bất cứ lúc nào!"
Lâm Quế Chi lôi chiếc máy nhắn tin (máy Pager) ra khoe với Tôn Hồng Mai. Bà lắc đầu: "Tôi chẳng có nhu cầu liên lạc với ai, sắm sửa làm gì cho phí. Chị quên là đầu ngõ nhà mình có bốt điện thoại à, cần gì cứ gọi điện trực tiếp đến cơ quan, tiện lợi vô cùng."
"Bố bọn trẻ sắm cho tôi đấy! Ông ấy bảo dạo này ở Quảng Châu đang thịnh hành món này, nhờ bạn bè lùng mua cho một cái. Tôi cũng thấy chẳng hữu ích gì sất, suốt ngày kè kè bên người chỉ để xem giờ.
Ôi c.h.ế.t, tôi lại quên béng mất mục đích đến đây rồi. Hồng Mai, bà tư vấn giúp tôi xem, nếu nhà máy đồ hộp mà sập tiệm thật, thì tôi nên bám trụ hay chuồn sớm?"
