Quán Ăn Nhỏ Nhà Họ Nguyễn Thập Niên 80 - Chương 256
Cập nhật lúc: 21/03/2026 15:06
Người vợ đắc ý gắp miếng thịt xông khói bỏ vào miệng, mãn nguyện xuýt xoa: "Thơm quá đi mất!"
==
Phàn Vinh ngồi ở bàn ngay bên trái họ. Tiọng nũng nịu liên hồi của người phụ nữ thu hút sự chú ý của cô. Cô lén lắng nghe câu chuyện của họ, thật là ngọt ngào làm sao, khiến cô không kìm được húp một ngụm nước.
"Phàn Vinh, nghe nói nhà cậu bán rượu tại gia, làm ăn khấm khá không? Chuyện nhập hàng hóa thế nào, kể tớ nghe với được không?"
Người ngồi đối diện là cô bạn tiểu học của Phàn Vinh. Trên đường đạp xe ba gác đi lấy hàng, cô tình cờ đụng phải người bạn này. Cô ta khăng khăng nài ép mời cô dùng bữa bằng được. Phàn Vinh viện cớ chối từ mãi nhưng không kham nổi sự nhiệt tình quá mức của cô bạn, lại còn hẹn ở Quán ăn nhà họ Nguyễn nữa chứ, cũng coi như thỏa mãn được phần nào sự tò mò của cô bấy lâu.
"Thú thực là cũng chỉ đủ đắp đổi qua ngày thôi. Nhà tớ là hộ kinh doanh cá thể, không được như mấy cửa hàng mậu dịch quốc doanh có thể lấy hàng trước bán sau rồi mới thanh toán. Tụi tớ phải xuất tiền túi mua rượu với giá gốc dành cho hộ cá thể trước, bán ra cũng không được vượt quá giá niêm yết của cửa hàng mậu dịch, nếu không để họ phát hiện ra là họ cắt nguồn hàng luôn."
Phàn Vinh ngẫm nghĩ một hồi, quyết định giãi bày sự thật. Dấn thân vào nghề này, chua cay mặn ngọt đủ bề, đâu dễ dàng gì.
"Thế à, tớ thấy người mua rượu cũng đông phết, cậu lại lấy hàng liền tay, hé lộ cho tớ chút đi, một tháng bỏ túi ngần này không?" Cô ta vừa nói vừa xòe năm ngón tay ra.
Phàn Vinh nhấp một ngụm nước: "Rượu tớ bán là rượu lít, mỗi lần không dám lấy nhiều sợ bay mất hương vị, đành chịu khó đi lại lấy hàng liên tục thôi. Một tháng kiếm không nổi 50 đồng đâu, họa hoằn lắm được mấy tháng giáp Tết buôn bán còn tấp nập chút đỉnh, với lại các dịp lễ tết cũng đông khách, chứ những ngày thường thì ế ẩm lắm."
Người ngồi đối diện rõ ràng không tin lời cô: "Cậu đừng có ki bo thế chứ, bật mí cho tớ chút đi. Làm gì có chuyện không kiếm nổi 50 đồng, chỉ nội cái khăn choàng cổ lông cừu cậu đang quàng, bèo bèo cũng phải 30 đồng một cái. Nếu một tháng cậu không kiếm được 50 đồng, với tính khí tiết kiệm của cậu, cậu làm sao nỡ vung tay mua!"
Phàn Vinh khẽ mân mê chiếc khăn choàng cổ lông cừu màu đỏ trước n.g.ự.c. Chiếc khăn này cũng là cô c.ắ.n răng bấm bụng mới dám mua. Cô muốn học hỏi tinh thần của cô chủ nhỏ Quán ăn nhà họ Nguyễn, mỗi lúc gian nan, nghĩ đến hình ảnh quật cường của cô chủ nhỏ, cô lại có thêm động lực để cố gắng.
"Tớ nói thật đấy, cậu phải tin tớ. Chiếc khăn quàng cổ này là món đồ mùa đông duy nhất tớ sắm sửa cho bản thân..."
Người ngồi đối diện có vẻ bực dọc, ngả người ra lưng ghế: "Thôi được rồi, nếu cậu đã kín miệng thế thì tớ cũng chẳng việc gì phải mời cậu bữa này. Cậu trả tớ 3 đồng đi, tiền ban nãy tớ trả đấy!"
Phàn Vinh thực sự cạn lời. Ban nãy đứng ngoài cửa cô đã nói rõ là muốn share nửa tiền, cô ta cứ giãy nảy không chịu, giờ cô nói thật thì cô ta lại chẳng tin. Đúng là, ở gần nhau đến thế mà chỉ duy trì được mức độ bạn tiểu học, hẳn là có nguyên do của nó cả.
Cô lôi từ trong ví ra 3 đồng đưa cho cô ta.
"Lát nữa dọn thức ăn lên, lấy tâm đĩa làm ranh giới, mỗi người một nửa!" Cô ta giật lấy tiền, không quên giao hẹn rạch ròi.
Phàn Vinh thực sự cạn lời. Cô ả này thuộc thể loại người gì, cô đã nhìn thấu tim đen rồi.
Món ăn vừa dọn lên, Tiểu Hồng còn chưa kịp rời đi, cô ả đã chộp lấy đũa, vạch một đường thẳng tắp chia đôi mâm thức ăn: "Mấy miếng thịt bên này nãy giờ nằm gọn lỏn bên phần tớ, tớ xin nhé!"
Kể cả Tiểu Hồng - người đã nhẵn mặt với vô vàn kiểu khách khứa, nghe thấy câu này cũng không kìm được khóe miệng giật giật. Cô đưa mắt nhìn sang Phàn Vinh, thấy sắc mặt cô nàng ngượng nghịu vô cùng.
"Món tiếp theo là Sườn sốt Tứ Xuyên, tôi sẽ vào bếp chia sẵn thành hai phần rồi mang ra nhé! Hai vị có ngại dùng bát riêng không?"
Tiểu Hồng vẫn giữ nụ cười tươi rói trên môi, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Phàn Vinh.
Phàn Vinh hiểu ý tốt của Tiểu Hồng, cảm giác ngượng ngùng cũng vơi đi phần nào. Cô vội vã đáp: "Tôi không ngại đâu, làm phiền cô nhé!"
Ngược lại, cô ả ngồi đối diện lại bĩu môi phàn nàn: "Ai mượn cô bao đồng, cứ mang lên đây chúng tôi tự chia, một món mà chia ra nhiều đĩa, còn ra thể thống gì nữa!"
Tiểu Hồng vẫn giữ nguyên nụ cười chuẩn mực: "Đã vậy thì chúng tôi sẽ bày chung một đĩa, nhưng sẽ chia sẵn cho hai vị, xin chờ một lát."
Nói xong cô lập tức quay gót bước đi. Làm việc ở Quán ăn nhà họ Nguyễn bao lâu nay, cô hiếm khi đụng độ loại khách cạn bã thế này. Cô gái ngồi đối diện cũng hiền quá cơ, bị chèn ép thế mà chẳng phản kháng tiếng nào.
