Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 567 Người Mang Khế Ước

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:14

“Ừ?” Nàng lười biếng lên tiếng như là đã ngủ thiếp đi, đôi mắt màu lam lạnh lười biếng ngước lên, nhìn mặt của hắn, đột nhiên giật mình một cái, cười nói: “Ta đã thấy ngươi!”

“A?” Tim của hắn hồi hộp, chờ mong nhìn nàng,“Ở đâu?”

Nguyệt Dạ cười nói “Trong giấc mơ vừa rồi!”

Hình ảnh vừa thoáng hiện, nam nhân tuấn mỹ mặc áo gió màu đen có nét tương tự với Phong Liên Dực, đặc biệt hắn mang kính mát càng ưu nhã quý khí.

Hắn cười nhìn nàng, trong con ngươi màu tím ánh lên vài phần sủng nịch.

“khi ngươi trở thành vô địch thì sẽ không ai có thể khiến ngươi khóc nữa.” Nàng cười nói, “Có lẽ ta nhìn thấy là chuyển thế của ngươi, hồn phách có thể chứng kiến thứ mà người bình thường không nhìn thấy.”

Trong mắt hắn ý cười càng sâu: “Đó chính là nói, kiếp sau của ta cũng ở cùng với ngươi”

Nguyệt Dạ ngẩn ra, trên mặt hồn phách cũng cảm giác nóng rực, nhớ tới Băng Linh Huyễn Điểu cảnh cáo, vội vàng nói: “Điều đó không thể! Ta nhìn thấy tiểu cô nương kia căn bản không phải là ta!”.

Nàng làm sao có thể yếu như vậy, bị người bắt nạt chỉ biết khóc t.h.ả.m như vậy? Nếu là nàng đã sớm hung hăng giáo huấn đám con nít kia.

“Vậy là ai?”

“Có lẽ là Hoàng Bắc Nguyệt…” Nguyệt Dạ có chút bất an nói. Nếu không phải vì tự bảo vệ mình, nàng cũng không muốn ở trước mặt hắn nhắc tới người khiến hắn bi thương.

Phong Liên Dực lẳng lặng nhìn nàng chốc lát, sau đó trên khuôn mặt tuyệt sắc thong thả xuất hiện nụ cười thản nhiên: “Đó chính là nói, kiếp sau ta còn có thể gặp nàng.”

“A, đúng vậy…” Trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi, bộ dáng lừa bịp hắn có tốt hay không?

“Vậy là tốt rồi.” Hắn thấp giọng nói một câu, sau đó vỗ vỗ ván giường, nói : “Không còn sớm, ngủ đi.”

Tiểu hồ ly quả thật đã sớm mệt nhọc, nếu không phải hồn phách Nguyệt Dạ mạnh mẽ chống đỡ thì làm sao có thể ra ngoài hoạt động tới hơn nửa đêm, nghe vậy gật đầu, thân thể cuộn tròn nho nhỏ, chậm rãi ngủ thiếp đi trong hơi ấm xung quanh.

Mặc dù có kết giới ngăn cản, nhưng trong tiếng gió gào thét bên ngoài, tiếng nói của Lệ Tà cùng Ô Sát cũng có thể rõ ràng truyền vào trong tai hắn. Hắn là cao thủ thuộc tính phong, chỉ cần có gió, tất cả hắn cũng rõ như lòng bàn tay.

Nàng vừa rồi nói với Băng Linh Huyễn Điểu ở bên ngoài, sao hắn lại không nghe thấy?

Trong ánh nến hôn ám, màu tím trong con ngươi hắn tầng tầng sáng tỏ, bỗng nhiên sâu, bống nhiên mỏng như bức tranh thủy mặc trong sương mù, mơ hồ m.ô.n.g lung, luôn khiến người ta nhìn không thấu.

“Ngươi biết không? Băng Linh Huyễn Điểu tính tình cao ngạo, so với thần thú vẫn cố chấp nhất. Nó cả đời chỉ biết thần phục một người…”

Tiếng nói như tiếng thở dài chậm rãi vang lên trong bóng đêm. Hắn vươn tay, yêu thương vuốt ve lỗ tai lông tù đo đỏ của nàng.

Đầu ngón tay run rẩy nhẹ nhẹ không thể nhận ra.

Lệ Tà cùng Ô Sát đứng cả đêm trong gió tuyết, lúc hừng đông tuyết mới chậm rãi ngừng, Ô Sát ôm hai tay đi tới đi lui trong đất tuyết.

“Lệ Tà đại nhân, ngươi nói chuyện này nên làm sao bây giờ? Bệ hạ căn bản không muốn gặp chúng ta!”

Lệ Tà trầm mặc không đáp.

Ô Sát còn nói: “Ảnh Hoàng đúng là cái đuôi mỗi ngày đi theo bệ hạ. Tuy nói là Phong Linh thú - một trong ‘Ngũ linh’, nhưng ta không để vào mắt, nếu không giải quyết hắn xong chúng ta trực tiếp gặp bệ hạ, thế nào?”

Đôi mắt màu tím sậm của Lệ Tà âm trầm liếc hắn một cái: “Nếu ngươi dám gây phiền toái cho ta, ta sẽ đ.á.n.h ngươi vào hồ m.á.u Địa ngục.”

Ô Sát vừa nghe, trên lưng lạnh lẽo không dám nói thêm nữa. Trong chốc lát buồn bực, cuối cùng không nhịn được nhỏ giọng nói: “Một con hồ ly cũng có địa vị hơn chúng ta.

“Có thể không phải hồ ly bình thường.” Lệ Tà khóe môi có chút giương lên,“Nếu ta không nhìn lầm thì hồ ly kia là phong ấn thân thể. Người trong đó chính là mấu chốt.”

“A! hóa ra phong ấn một người! chẳng trách!” Hôm qua hắn muốn nướng hồ ly ăn, Ảnh Hoàng liền lập tức xuất hiện. Nói vậy người bị phong ấn nhất định rất trọng yếu với bệ hạ.

“Lựa chọn một con linh thú cấp 1 làm phong ấn thể nhất định là bất đắc dĩ, bên trong rốt cuộc phong ấn ai?” Lệ Tà nhíu mày suy tư.

Ô Sát cười ha ha, nói: “Chắc sẽ không phong ấn Hoàng Bắc Nguyệt đi! Ha ha ha ha…-”

Lệ Tà quay đầu nhìn hắn một cái, nói: “Chúng ta đi.”

“Đi đâu?” Ô Sát không hiểu loại người thông minh này nói đi là đi  “Chúng ta vẫn chờ gặp bệ hạ mà! Không gặp sao đi được!”

“Bệ hạ sẽ không gặp chúng ta.” Lệ Tà đã xoay người, “Ở chỗ này chờ chỉ làm bệ hạ tức giận.”

Vừa nghe sẽ làm bệ hạ tức giận, Ô Sát vội vàng đuổi theo hắn,“Lệ Tà đại nhân, chúng ta đi đâu?”

“Học Viện Linh Ương.”

“Đi chỗ đó làm gì?” Người mang khế ước không tìm được, đi cũng vô dụng!

Lệ Tà âm lãnh nói: “Ôm cây đợi thỏ.”

Ô Sát không hiểu ra sao.

Ngày thứ hai trong cung thiết yến, khoản đãi sứ thần mỗi nước đường xa mà đến. Nguyệt Dạ vốn định chờ Băng Linh Huyễn Điểu liên lạc, nhưng con chim này từ tối hôm qua rời đi liền bặt tin. Nàng liền đi theo Phong Liên Dực tiến cung.

Hoàng đế nước Bắc Diệu lần này đến đây thành ý mười phần, đại thần quyền quý tự nhiên nguyện ý kết giao cùng hắn, huống chi Phong Liên Dực từng ở nước Nam Dực làm con tin mười năm, một số người quyền quý là người quen cũ, nói mấy chuyện với nhau, khí chất phong nhã của hắn lần nữa khuynh đảo vô số người.

Nguyệt Dạ nghe bọn họ nói chuyện rất nhàm chán, lặng lẽ chui khỏi đám người ra Ngự Hoa viên đi dạo bộ.

Nàng là linh thú Phong Liên Dực mang theo, chỉ cấp 1 nên tự nhiên không ai ngăn nàng.

Một bên rừng mai trong Ngự Hoa viên, tất cả phi tần cùng nữ quyến quan lại nói chuyện với nhau, trong đó có cả Bắc Nguyệt quận chúa bị mọi người vây quanh. Nguyên nhân thân phận địa vị nàng hôm nay không chỉ là con gái của trưởng công chúa Huệ Văn, còn có phong hào Ninh thân vương, hơn nữa rất nhanh sẽ thành thân với người thừa kế của đại gia tộc đệ nhất thiên hạ Bố Cát Nhĩ. Thân phận như vậy ở nước Nam Dực, chỉ sợ chỉ có hoàng hậu mới có thể sánh vai cùng nàng, bởi vậy ai cũng nhanh đến nịnh hót nịnh nọt.

Bắc Nguyệt quận chúa trời sanh tính ôn hòa, tính cách cũng ngại ngùng nhu thuận, có chút ngượng ngùng, vẫn mỉm cười, cho dù chung quanh bảy miệng tám lời tranh giành trò chuyện, nàng cũng không tức giận, cũng không ngại phiền, sự kiên nhẫn cùng khí độ khiến Nguyệt Dạ rất bội phục.

Nàng ghé vào bề mặt tảng đá, chán c.h.ế.t nhìn bên kia.

Sột soạt Sột soạt……

Bên tai vang lên tiếng kỳ lạ, hình như là móng vuốt cào vào tảng đá. Nàng ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy một cái đầu vàng vàng xanh xanh ra sức bò lên, tứ chi vừa nhỏ vừa mảnh vừa ngắn vịn vào bờ đá, gần bò lên đến nơi.

Trên đầu một cọng hành màu xanh biếc lung lay hai cái, có phải tỏ vẻ hắn rất vui vẻ hay không?

Nguyệt Dạ lạnh lùng nhìn viên bi này, nó hình như cũng nhận thấy tầm mắt đáng sợ của nàng, không khỏi cố gắng vểnh mặt lên. Hai mắt trong veo như nước phản chiếu mặt tiểu hồ ly, giật mình một cái.

Đây là đồ chơi gì?

Nguyệt Dạ nhìn thứ này lớn lên thật giống khoai tây.

Bé Khoai tây đ.á.n.h giá nàng từ đầu tới đuôi, sau đó dừng lại chỗ lông bị đốt ở trên lưng nàng, ngừng một chút, sau đó cười ha hả.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 565: Chương 567 Người Mang Khế Ước | MonkeyD