Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 566 Người Mang Khế Ước

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:14

“Tuyết ở nước Nam Dực lại rơi lớn như vậy!” Nam nhân mặc áo bào đỏ nói một câu, sau đó xoay chuyển ánh mắt liền thấy tiểu hồ ly, lập tức hai mắt tỏa ánh sáng: “Ê! Có con hồ ly! Xem ra tối nay có thể ăn hồ ly nướng! Bề ngoài cũng không tồi, có thể may quần áo!”

Hồ ly nướng.

Nguyệt Dạ vừa nghe, lập tức miễn cưỡng nâng hai chân dậy, chạy vào phòng Phong Liên Dực.

Chỉ dựa vào uy áp cường đại của hai người kia là biết nàng khó đối phó được, phải nhanh tìm chỗ dựa!

Nhưng dưới uy áp của ma thú, một con tiểu hồ ly cho dù có hồn phách Nguyệt Dạ chống đỡ cũng không chạy nhanh được, bị nam nhân cường tráng sải bước đến, tóm bộ lông trên cổ xách lên

“Trên lưng lại bị cháy khét!” Giọng hắn thoáng có chút ghét bỏ, tay kia đưa qua định lột da.

Nguyệt Dạ sợ đến hồn phi phách tán!

“Ôi chao!” Đột nhiên hét t.h.ả.m một tiếng, tay hắn lập tức buông ra, tiểu hồ ly ngã xuống, nhưng không rơi xuống đất mà được một cơn gió tiếp được, vững vàng rơi trên mặt đất.

Nguyệt Dạ ngẩng đầu, chỉ thấy cửa phòng có bóng dáng mơ hồ m.ô.n.g lung, nhìn đúng là bộ dáng một con phượng hoàng cao ngạo đứng, lạnh lùng nhìn chuyện xảy ra bên này.

“Dám phá hỏng chuyện tốt của đại gia?” nam nhân cường tráng mặc áo bào đỏ kêu to lên.

“Ô Sát.” Nam t.ử mặc y phục trắng phía sau cảnh cáo hô hắn một tiếng, sau đó chậm rãi đi tới ôm quyền mỉm cười với bóng dáng kia: “Ảnh Hoàng các hạ, nhiều ngày không gặp.”

Bóng dáng gọi là Ảnh Hoàng cao ngạo căn bản không nhìn bọn họ, chỉ nhẹ nhàng vẫy vẫy tay với Nguyệt Dạ.

Hắn cứu mình, hơn nữa hoàn toàn không có ác ý, thoạt nhìn không phải cùng loại người với hai nhân vật cường đại nguy hiểm này. Nguyệt Dạ lập tức chạy qua.

Ảnh Hoàng mở cửa phòng để nàng đi vào trước, sau đó chính mình cũng theo đuôi vào, đóng cửa lại, từ đầu tới cuối đều không nói một câu, càng không nhìn người kia nửa mắt.

Thật giống như đi ra cửa gọi con ch.ó đi lạc nhà mình về vậy.

Nguyệt Dạ không khỏi sùng bái nhìn hắn, nhưng hắn vừa tiến vào đã biến mất, hóa thành một trận gió nhẹ nhàng vung qua rèm trong phòng ngủ.

Phía sau rèm truyền đến giọng nói trầm thấp của Phong Liên Dực:“Nguyệt Dạ, vào đây.”

Nàng vẫn đi tới trước trước, nhìn hắn nghiêng người nằm, khửu tay chống đầu, vươn tay với nàng. Nàng rất tự nhiên nhảy vào trong lòng hắn, thân thể cuộn lại hấp thu ấm áp trên người hắn.

“Có lạnh không?” Hắn ân cần hỏi một câu, lấy tay phất băng tuyết rơi trên đầu nàng.

Nguyệt Dạ lắc đầu, suy nghĩ một chút hỏi:“Ngươi vẫn tỉnh sao?”

“Vừa mới tỉnh.” Hắn dịu dàng nói.

“Vậy ngươi có nghe thấy người bên ngoài nói chuyện không?” Có chút không xác định, vừa rồi bên ngoài gió tuyết lớn như vậy, hắn chắc không nghe được nàng cùng Băng Linh Huyễn Điểu nói chuyện chứ.

Hắn nhìn nàng một cái, lắc đầu, Nguyệt Dạ liền hơi yên tâm, hy vọng đừng cho hắn biết chuyện của hắc ngọc.

“Bệ hạ.” Bên ngoài giọng nói của người tóc bạc mặc y phục trắng, xuyên thấu qua gió tuyết truyền vào.

Phong Liên Dực tiện tay bố trí kết giới ở bên cạnh, hết thảy tiếng động bên ngoài liền bị ngăn cản, hắn kéo chăn bông phủ trên người nàng, dịu dàng nói: “Ngủ đi, không ai quấy rầy ngươi.”

Nguyệt Dạ nằm ở trong cái chăn hết sức ấm áp, giọng nói cũng có chút buồn bực: “Bọn họ là ai? Tại sao đến?”

“Bọn họ là Người của Thành Tu La, mục đích đến chỉ sợ là về Bảy tòa tháp trong Học Viện Linh Ương đi, nghe nói người mang khế ước xuất hiện.” Phong Liên Dực trả lời câu hỏi của nàng không hề giấu diếm.

“Người mang khế ước?” Nguyệt Dạ lần nữa cau mày.

Phong Liên Dực nói: “Mgười có thể phá mở Trận Pháp của Bảy tòa tháp, tiến vào Cung Vạn Thú chính là người mang khế ước, có thể kế thừa đầy đủ Thiên Phạt trong Cung Vạn Thú, cùng với……” Giọng nói hắn dừng một chút rồi nói:“Vạn Thú Vô Cương.”

Vạn Thú Vô Cương, lại là Vạn Thú Vô Cương! Đó là một thứ rất lợi hại sao?

“Vạn Thú Vô Cương, là pháp bảo có thể điều khiển tất cả loại thú, sự hiện hữu của nó giống Vương lệnh của lính đ.á.n.h thuê trên Đại lục Tạp Nhĩ Tháp. Một loại điều khiển thú, một loại điều khiển lính đ.á.n.h thuê. Hai thứ này tồn tại khế ước thần bí, giống khế ước trong Công hội lính đ.á.n.h thuê. Tất cả loài thú sinh ra đều đã thề với khế ước, vĩnh viễn thuần phục, mới có thể đạt được linh lực. Mà người mang khế ước kia có thể lấy ý niệm điều khiển bất cứ con thú nào trên thế gian.”

Nghe Phong Liên Dực kiên nhẫn giải thích, Nguyệt Dạ Bất líu lưỡi:“Ngay cả thần thú cùng ma thú cũng có thể sao?”

Trời ạ! Vậy chỉ cần có được Vạn Thú Vô Cương, chẳng phải là vô địch thiên hạ?

“Thần thú cùng ma thú tồn tại quá cường đại, mặc dù có khế ước giam cầm, tuy nhiên muốn sai khiến bọn chúng thì còn phải tùy vào thực lực người có được Vạn Thú Vô Cương kia.” Phong Liên Dực cười sờ soạng một chút đầu của nàng,“Ngươi hình như rất hứng thú với Vạn Thú Vô Cương.”

“Đương nhiên, bảo bối lợi hại như vậy, ai mà không có hứng thú?” Nguyệt Dạ ở trong phong ấn yên lặng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm cổ ngọc tối như mực, tự lẩm bẩm: “Không biết hắc ngọc này trừ cung cấp nguyên khí cho hồn phách của ta thì còn có thể làm gì? Haiz, nếu ngươi là Vạn Thú Vô Cương thì thật tốt! ai mà nhìn thấy cũng không dám bắt nạt ta..”

Lúc nói những lời này, trong đầu mơ hồ hiện lên một ít hình ảnh vỡ vụn:

Trong viện nở đầy hoa sơn trà, một đám trẻ con vây bắt một tiểu cô nương mặc váy trắng, một bên vỗ tay, một bên ầm ầm nói: “Cha không thương, mẹ không yêu, cô cô vứt bỏ. Nữ tu sĩ nhặt về, quỷ thích khóc, oa oa gọi, mặt như mèo, làm trò cười!”

Tiểu cô nương bị vây ở giữa khóc rất lợi hại, bả vai non nớt không ngừng run rẩy, nước mắt theo kẽ tay tuôn như mưa, không ai thương cảm, chỉ có ác ý trào phúng cười.

Rõ ràng bị tất cả mọi người vứt bỏ người, tại sao bọn họ không thương tâm mà lại bắt nạt nàng chứ?

Đột nhiên tiếng cười đùa ngưng bặt, một nam nhân tuấn mỹ mặc áo gió màu đen, mang theo kính mát, ánh mắt hết sức thanh lạnh đi từ đóa hoa sơn trà tới, đứng ở trước mặt nàng.

Nàng cảm giác người này hơi quen, nhưng không nhớ đã gặp ở đâu.

“Khóc cái gì?” Nam nhân lạnh lùng nói, hắn vừa xuất hiện, lũ trẻ bắt nạt nàng đều sợ chạy trốn. Người này không hề làm gì, nhưng khí tức uy nghiêm trời sinh hăm dọa tất cả.

Nhưng nàng lại mở to hai mắt nhìn hắn, nức nở nói: “Không ai muốn ta, ta thật khổ sở.”

Người nọ nhẹ nhàng vươn một ngón tay, điểm một cái trên trán nàng nói :“Người vô dụng mới khóc.”

Nàng khóc ác hơn, nước mắt tùy ý, căn bản không ngừng được.

“Lúc ngươi trở thành vô địch thì sẽ không ai làm ngươi khóc nữa.” Hắn lắc đầu, đi qua người nàng,“Nếu suy nghĩ cẩn thận rồi thì tới tìm ta.”

Một danh thiếp màu tường vi ném bên chân nàng, phía trên có một cái địa chỉ.

Nàng hút cái mũi, quay đầu, người nọ đã biến mất.

Hoa sơn trà đầy sân nở dày đặc, làn gió mang hương thơm bốn phía.

Nguyệt Dạ hoảng hốt một chút, nắm tay chống mặt, hai mắt trợn to, mờ mịt nhìn Vạn Thú Vô Cương.

“Đó là cái gì? Không phải là trí nhớ của ta chứ? Ta khi còn bé……yếu như vậy sao?”

Vạn Thú Vô Cương tự nhiên không trả lời nàng, nhưng tiếng gọi của Phong Liên Dực lại nhẹ nhàng truyền đến:“Nguyệt Dạ? Nguyệt Dạ?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 564: Chương 566 Người Mang Khế Ước | MonkeyD