Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 502 Đi Ngược Gió

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:07

Phong Liên Dực nhìn nàng hồi lâu mới thì thào nói một câu: “Sau này còn gặp lại.”

Hoàng Bắc Nguyệt nhanh ch.óng xoay người, hít sâu một hơi, không để hắn nhìn thấy giọt lệ chua xót dâng lên trong mắt.

Sau này còn gặp lại, sau này còn gặp lại… trong lòng nàng một mực yên lặng ghi nhớ, mấy từ này như ẩn chưa sức mạnh cường đại mà chống đỡ nàng cất nước rời đi.

Dực, chúng ta sẽ có ngày mai.

Nghĩ như vậy, đột nhiên nàng cảm giác chính mình sắp không chống đỡ nổi, đột nhiên tràn ngập vô số dũng khí, cho dù con đường phía trước tăm tối, nàng cũng dũng cảm tiếp tục đi.

Lệ Tà hỏi nàng, tình cùng nghĩa bên nào nặng hơn, kỳ thật không ai nặng hơn ai, mà chính là lòng mình nặng.

Nếu chưa từng dừng lại, chưa từng hồi tưởng, chưa từng tham luyến, chưa từng yêu cầu xa vời thì sẽ không do dự tiến lui khó khăn, nói đến cùng là gieo gió gặt bão.

Ở phía sau nàng là Phong Liên Dực, là nam t.ử tuyệt sắc mới gặp nhưng lại thần bí yêu nghiệt, là hoàng t.ử chịu nhục trong phủ con tin của địch quốc, trên lưng đeo huyết mạch Thành Tu La cùng Vương gia ôn nhuận, cũng là Tu La vương sau khi đoạn tuyệt tình ái lãnh khốc mà ôm nàng, tuyệt vọng cầu khẩn ý trung nhân là nàng cứu hắn.

Hắn giờ phút này nhất định đang nhìn bóng lưng nàng, không hiểu nàng vì sao dứt khoát rời đi như vậy. Vì sao không để ý lời thể? Vì sao chìa hy vọng cho hắn, lại tự tay đ.á.n.h nát?

Nàng càng chạy càng nhanh, mặc kệ trong đầu ý nghĩ hỗn loạn, mặc kệ ánh mắt phía sau như chất vấn, đi kiên định, cũng không quay đầu lại.

Không ai nhìn thấy ánh mắt của nàng trừ nước mắt mãnh liệt, còn có sự kiên định như đá tảng không thể d.a.o động!

Sau này còn gặp lại!

Nhìn Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên rời đi, Lệ Tà đầu tiên khó hiểu giật mình, lập tức tức giận muốn đuổi theo.

Nơi nào có thể chứa nàng nói đi là đi?

Hắn mới vừa bước ra từng bước, phía sau Tu La vương nhưng không biết khi nào thì chạy tới bên cạnh hắn, có chút duỗi tay, đưa hắn ngăn cản.

“Bệ hạ, để cô ta cứ thế rời đi sao? Nói đến là đến, nói đi là đi, cô ta coi Thành Tu La là đâu?” Lệ Tà ngữ điệu thờ ơ lạnh như băng.

“Là ta để nàng đi .” Phong Liên Dực bình tĩnh nói, nhưng ngữ điệu cứng rắn không để bất kỳ ai chất vấn, Lệ Tà cũng không dám nói gì nữa.

Phong Liên Dực nói: “Lúc nàng ở đây, ta không dám ngủ, sợ khi tỉnh lại không còn là chính mình nữa.”

Trong giọng nói của hắn lộ ra uể oải cực điểm, người nghe khó tránh khỏi bị xúc động.

Lệ Tà nhíu mày liếc hắn, cặp mắt hắn màu tím tượng trưng cho huyết mạch Thành Tu La hình như càng ngày càng đậm.

Quả nhiên thời gian không còn nhiều.

“Nếu cô ta đã đi thì bệ hạ cứ an tâm mà nghỉ ngơi.” Lệ Tà nói.

Phong Liên Dực chưa đáp ứng, chậm rãi xoay người, đi về phía lầu các thấp thoáng sau bụi hoa cỏ đối diện mặt hồ trong sương mù lượn lờ.

Tấm lưng kia cô tuyệt cùng lạnh lùng, làm cho Ma thú Lệ Tà cũng lần đầu tiên có ảo giác hoảng hốt phiền muộn. Đối với người chịu sứ mạng, từ khi sinh ra đã không có sự lựa chọn.

Sau khi trở về, Hoàng Bắc Nguyệt lôi Mặc Liên lập tức rời đi, kéo tay hắn ra ngoài, bộ dáng băng sương khiến Chi Chi hoảng sợ, trốn trong lòng Mặc Liên nhỏ giọng nói thầm gì đó.

Mặc Liên nói: “Nguyệt?”

“Ở đây không nên ở lâu, rời đi trước đã!” Hoàng Bắc Nguyệt không muốn hắn hỏi nhiều, quả quyết nói.

Cảm nhận hơi thở băng lãnh trên người nàng, giống như một bức tường ngăn cách bọn họ, Mặc Liên không thể làm gì khác hơn là câm miệng không nói.

Nàng đi rất nhanh, hắn theo không kịp, bị nàng lôi kéo tay đi vô cùng gian nan.

Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu lại liếc hắn một cái: “Mặc Liên, ngươi không muốn rời khỏi đây sao?”

Mặc Liên lắc đầu, nàng phát hiện trên trán hắn đều là mồ hôi, sắc mặt cũng tái nhợt khó coi, nghĩ đến bộ dáng yếu ớt lúc vừa cứu hắn, đã qua hai ngày nghỉ ngơi thấy hắn không có gì đáng ngại, nàng tưởng hắn không có việc gì.

“Sao lại thế này?” Nàng không nhìn thấy thương tích trên người hắn, tưởng nội thương nên bắt mạch đập. Mạch đập mặc dù có chút rối loạn, nhưng rất bình thường, không đến mức khiến hắn vô lực như vậy.

Mặc Liên rút tay về, cố gắng sắp xếp từ ngữ, nhưng không biết giải thích thế nào.

Hoàng Bắc Nguyệt không nghĩ ra đầu mối gì, trong lòng ngổn ngang rối rắm cùng đau đớn, vô ý nói một câu: “Mặc Liên, không nên ngang ngạnh, có chuyện gì rời khỏi đây rồi tính.”

Chi Chi lo lắng ‘chi’ một tiếng, nhưng Mặc Liên ngăn nó lại, gật đầu, bước nhanh theo Hoàng Bắc Nguyệt rời khỏi Thành Tu La.

Dọc đường đi không ai ngăn cản, khi ra đến bên ngoài đã là đêm tối. Mặt trăng trên trời trốn sau mây đen, lộ ra tia sáng trắng yếu ớt.

Bọn họ vừa ra ngoài, Huyễn Linh Thú đã đột nhiên xuất hiện, tự nhiên hạ thấp địa vị cúi người để Hoàng Bắc Nguyệt cùng Mặc Liên ngồi lên, sau đó mở rộng cánh bay lên trời.

Hoàng Bắc Nguyệt xoa xoa Thái Dương đang giật giật, ngón tay dùng sức muốn nắm c.h.ặ.t thứ gì đó, nhưng muốn nắm lại chẳng có gì trong tay.

Phía sau Mặc Liên cũng im ắng không nói lời nào, Chi Chi đã trở lại không gian linh thú, không dám lộ ra ngoài.

Dọc đường tĩnh lặng về tới Điện Quang Diệu, mọi việc phát sinh như một giấc mộng, thật khó mà tin nổi.

Ở Thành Tu La, Hoàng Bắc Nguyệt đã đổi lại quần áo Hồng Liên, hơn nữa nói với Mặc Liên nàng bất đắc dĩ giả trang Hồng Liên, chưa cho hắn biết tin Hồng Liên đã c.h.ế.t, cho nên Mặc Liên rất thản nhiên tiếp nhận.

Bọn họ cùng đi đến ngoài Quang Minh Thần Điện cầu kiến Thánh quân, tuy là nửa đêm, nhưng biết Mặc Liên bình an trở về, Thánh quân lập tức triệu kiến bọn họ.

Đi vào thông đạo dài đầy ánh nến, trong lòng Hoàng Bắc Nguyệt đang kích động nhưng hào khí thần thánh hiền hòa này mà từ từ bình tĩnh trở lại. Phía sau rèm, bóng dáng Thánh quân như ẩn như hiện.

Nàng cùng Mặc Liên quỳ xuống, Mặc Liên luôn luôn trầm mặc, cúi đầu không nói, mà Hoàng Bắc Nguyệt tìm lí do thoái thác nói cho Thánh quân tin Diệu Ca đã c.h.ế.t, không có chứng cứ. Mọi chuyện thế nào thông qua miệng nàng đều là nói bậy?

Nhìn thấy Mặc Liên trở về, Thánh quân cũng không hỏi gì khác, nhưng nhìn thấy bộ dáng Mặc Liên liền hỏi: “Là ai xuống tay?”

Mặc Liên nói: “Lệ Tà.”

“Quả nhiên là hắn.” Thánh quân hình như đã sớm ngờ tới, lạnh lùng cười một tiếng, đang muốn mở miệng, đột nhiên Mặc Liên an an ổn ổn quỳ lại ngã sấp xuống!

“Mặc Liên!” Hoàng Bắc Nguyệt hoảng sợ, lập tức qua xem xét.

Thánh quân nói: “Hồng Liên, ngươi đi ra ngoài.”

“Nhưng…” nhìn Mặc Liên té ra đất bất tỉnh, trong lòng âm thầm lo lắng.

Chuyện gì xảy ra? Lúc ở Thành Tu La, hắn có chút bất thường, khi đó chính mình không để ý, hiện tại…

“Bảo ngươi ra ngoài thì ra ngay!” Giọng nói Thánh quân đột nhiên uy nghiêm thêm vài phần.

Hoàng Bắc Nguyệt âm thầm c.ắ.n môi, việc nhỏ không nhịn tất sẽ loạn việc lớn! Nàng đứng lên chậm rãi lui ra ngoài.

Đi ra khỏi cửa Quang Minh Thần Điện, nàng đứng dưới ánh trăng lạnh lẽo, nỗi lòng bất ổn.

Cách đó không xa có một tiếng chim hót tinh tế, Hoàng Bắc Nguyệt quay đầu, chỉ thấy bóng dáng Mạnh Kỳ Thiên cách đó không xa chợt lóe mà qua, nàng nhìn bốn bề vắng lặng liền lơ đãng đi qua.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 500: Chương 502 Đi Ngược Gió | MonkeyD