Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 501 Đi Ngược Gió
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:06
Nhìn thấy nụ cười không tự nhiên kia, Hoàng Bắc Nguyệt không tự chủ quay mặt đi, nhìn thấy Mặc Liên cười như vậy, trong lòng đột nhiên cảm giác rất bất an.
Nàng quay đầu, nhưng lại thấy Huyễn Linh Thú không biết khi nào ngồi xổm trên cửa sổ, thân hình nhỏ đi rất nhiều, nhưng chẳng ảnh hưởng đến khí thế cường đại của nó. Hai mắt nhìn chằm chằm nàng, mang theo một tia cảnh cáo.
Hoàng Bắc Nguyệt chậm rãi quay mặt, rõ ràng trong ánh mắt Huyễn Linh Thú có ý tứ cảnh cáo.
Mặc Liên nhảy xuống khỏi cửa sổ, đi tới trước mặt nàng, cao hứng nói: “Nó dạy ta, để ngươi thích.”
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩn ra, Chi Chi lại nhìn hắn theo kiểu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà chi nha chi nha kêu to, tay đ.ấ.m chân đá Mặc Liên, hận không thể xách hắn về nhà nấu đúc lại.
Mặc Liên lập tức hiểu bản thân lỡ lời, đỏ mặt lên, vội vàng xách Chi Chi bối rối chạy.
Nhìn bóng lưng bọn họ cãi nhau ầm ĩ, Hoàng Bắc Nguyệt cười rộ lên, tươi cười chậm rãi trở nên trầm trọng cùng cay đắng.
Huyễn Linh Thú ở trên cửa sổ nhẹ nhàng hừ lạnh, giương cánh lên liền biến mất.
Nàng đau đầu vỗ về thái dương, uể oải ngồi xuống, đầu óc hỗn loạn, đủ loại âm thanh c.h.é.m g.i.ế.c giằng co nhảy chồm chồm bên trong.
Trong đầu sắp nổ tung, nàng rên khẽ một tiếng, nằm úp sấp trên bàn, đầu gối lên hai cánh tay.
Nàng đột nhiên cảm giác nếu chính mình đoạn tuyệt tình ái thì tốt rồi, như vậy không cần quá thống khổ.
Phía sau có tiếng bước chân vang lên, nàng sống lưng cứng đờ, lập tức ngẩng đầu, trừ gương mặt có chút hồng ngân, thần thái vẫn lạnh lùng như thường.
Một tràng cười khẽ, người phía sau chậm rãi lắc lư đến trước mặt, tóc trắng như tuyết hạ xuống, đôi mắt màu tím sậm nhìn nàng nhưng không nói lời nào.
“Lại chuyện gì sao?” Hoàng Bắc Nguyệt thần thái tự nhiên hỏi.
Lệ Tà cười, nói: “Ngay cả ta cũng bội phục ngươi, sao ngươi có thể biểu hiện bình tĩnh được như vậy?”
“Ta có quy tắc xử sự khác ngươi.” Hoàng Bắc Nguyệt lạnh lùng nói, rất phiền phức lại hỏi: “Có chuyện gì sao?”
“Đi gặp bệ hạ đi, sợ rằng không còn nhiều thời gian lắm.” Lệ Tà cười gian nói.
Hoàng Bắc Nguyệt không tự giác uốn thẳng sống lưng, ngón tay tựa vào đùi bình tĩnh đứng lên, xoay người đi ra ngoài.
Lệ Tà đi bên cạnh nhìn bộ dáng của nàng, không khỏi lên tiếng hỏi: “Hoàng Bắc Nguyệt, trong lòng ngươi sao có thể đồng thời chứa hai người chứ?”
Nàng thản nhiên quét mắt nhìn hắn, cười khẩy: “Ngươi nghĩ nhiều quá.”
“Chẳng lẽ ta nói không đúng sao? Trong lòng ngươi thích bệ hạ, nhưng lại không dứt bỏ được Mặc Liên.”
“Không dứt bỏ được không nhất định là tình yêu.” Hoàng Bắc Nguyệt nói đơn giản hữu lực. Lệ Tà nghe được ngẩn ra, cái hiểu cái không, đại khái là không hiểu.
Lệ Tà không phục nói: “Tốt, vậy ngươi nói cho ta biết, trong lòng ngươi, bệ hạ cùng Mặc Liên ai có sức nặng hơn?”
Hoàng Bắc Nguyệt cười khẽ, đôi mắt lại trong suốt sáng ngời, không có một tia mê mang, “Lệ Tà, ý ngươi hỏi là tình cùng nghĩa, bên nào nhẹ bên nào nặng phải không?”
Lệ Tà nhăn mi, cảm tình của nàng sao phức tạp như vậy?
Không đợi hắn dài dòng, có lẽ căn bản hắn không biết đáp án, Hoàng Bắc Nguyệt cứ thế nói, “Ta trước kia là người g.i.ế.c người không chớp mắt, tâm ngoan thủ lạt. Người khác nói mấy thứ tình nghĩa với ta, ta cũng chẳng thèm ngó tới như ngươi. Đó là vì chưa từng hiểu được, cho nên không có cảm giác. Hiện tại ta coi như may mắn, nếu ông trời không cho ta cơ hội sống lại lần nữa, ta nghĩ cả đời này sẽ không hiểu, cũng sẽ không bởi vậy mà phiền não.”
Lệ Tà nghe mà đầu óc mơ hồ, tựa như nàng nói, bởi vì không biết nên căn bản không có cảm giác.
Hoàng Bắc Nguyệt lắc đầu cười cười, nói: “Ta nói với ngươi những thứ này làm gì chứ? Cảm tình của loài người, thú không nhất định hiểu được. Cho dù ngươi mạnh mẽ, có tính người đi chăng nữa cũng khó mà hiểu được.”
“Hừ! Nói nhiều như vậy là muốn trốn tránh đúng không?” Lệ Tà không cam lòng yếu thế, cười khẩy một tiếng nói.
“Ngươi nói ta muốn trốn tránh cũng được, ta quả thật muốn trốn tránh. Lúc Quân Ly nói cần Mặc Liên hiến tế, ta mong ta…thà rằng chưa hề quen hắn.” Giọng nói của nàng trầm xuống, sau đó chậm rãi cười khẩy, “Ngươi nhất định đang chê cười ta đúng không?”
Lệ Tà nhún nhún vai, từ chối cho ý kiến, nhìn bộ dáng nàng như thế, hắn quả thật có chút cảm giác thoải mái.
Hắn căn bản chưa từng phiền não như vậy.
Hoàng Bắc Nguyệt ngẩng đầu, trong ánh mắt không biết mỉa mai hay là cái gì mà liếc hắn. Trong lòng hắn có vài phần khó chịu, tuy nhiên cũng không thể tránh được, bởi vì bọn họ đã tới bên ngoài hồ nước, mà Phong Liên Dực thì chắp tay đứng ở bên hồ. Trong làn sương trắng trên mặt hồ, hắn mặc y phục đen nổi bật, có chút nặng nề buông xuống.
Tóc dài màu đen hòa vào mênh m.ô.n.g sương khói, như mực đen vẩy vào bức tranh sơn thủy mơ hồ m.ô.n.g lung.
Vẻ đẹp độc nhất vô nhị trên thế gian.
Hắn nghiêng mặt đón hoa rơi, đột nhiên thời gian như bị kinh diễm mà ngừng trôi.
Hoàng Bắc Nguyệt chợt dừng bước chân lại. Khi hắn nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy mong đợi và hi vọng nàng đi tới, cũng không bước lên trước.
Lệ Tà đi lên phía trước mới dừng bước chân, quay đầu lại nhìn nàng có chút khó hiểu.
Phong Liên Dực chậm rãi xoay người lại, hắn vừa động, sương mù bên hồ cũng chuyển động theo, nhẹ nhàng xoay tròn, ánh mặt trời khúc xạ tạo ra cảm giác rực rỡ huy hoàng.
Trên mặt tuy uể oải, nhưng vẫn khuynh quốc khuynh thành như cũ, khóe miệng khêu gợi tươi cười tuyệt diễm, còn hơn bất cứ phong cảnh gì trên thế gian.
“Nguyệt…”
“Phong Liên Dực.”
Hai người đồng thời mở miệng.
Phong Liên Dực nhu hòa cười cười, nói: “Nàng nói trước đi.”
Hoàng Bắc Nguyệt yên lặng nhìn hắn, hai mắt dán c.h.ặ.t trên người hắn như không muốn rời đi, dùng sức c.ắ.n môi một cái, nàng chịu đựng nỗi đau xé lòng chậm rãi mở miệng.
“Ta phải rời khỏi Thành Tu La, ta giả trang Hồng Liên, theo lệnh Thánh quân tới cứu Mặc Liên, hiện tại phải trở về phục mệnh.”
Nụ cười của Phong Liên Dực chậm rãi lắng đọng, giống như trời chiều dần dần chìm vào đường chân trời, là một quá trình thong thả nhưng rất gian nan.
“Ừ.” Hắn nhẹ khẽ lên tiếng, trong con ngươi bình tĩnh có màu tím rất đẹp, mờ mịt sương mù khiến kẻ khác không nhìn thấu, “Nguyệt, nàng có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt ở phủ Trưởng Công chúa không?.”
“Nhớ kỹ.” Hoàng Bắc Nguyệt tươi cười nhẹ nhàng nói.
Phong Liên Dực cũng cười ngắn ngủi một tiếng, nói: “Từ lúc đó trở đi, ta đã thực thích nàng. Đại hội Đấu giá, ta biết nàng ở đó, cho nên mới đi, cung yến cũng vậy. Ta ở trong mật thất phủ An Quốc công đoạt Tịnh Liên Viêm Hỏa Đỉnh, là bởi vì ta muốn nàng nhớ kỹ ta. Ta rời khỏi nước Nam Dực ngày đó, một mực chờ nàng xuất hiện, kể cả khi ra khỏi lãnh thổ, ta cũng không hết hy vọng. Ta biết nàng nhất định sẽ đến, năm năm sau quả nhiên nàng đã tới.”
Nghe hắn bình thản tự thuật, Hoàng Bắc Nguyệt cũng nhẹ nhàng tươi cười, “Kỳ thật ngày đó ngươi đi, ta cũng đi, nhưng quá muộn...”
“Hóa ra tới chậm một bước liền bỏ lỡ.” Phong Liên Dực nhẹ nhàng nói.
“Nhưng may là ta luôn luôn không thất ước với người, ta nhớ kỹ mỗi lời thề của mình!” Hoàng Bắc Nguyệt lên dây cót tinh thần cười nói, “Ta phải đi, sau này còn gặp lại!”
