Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 484 Tuyệt Địa Cứu Viện
Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:04
Tuy nhiên nghĩ hắn ở trong phủ Trưởng công chúa nên biết một ít nên Lạc Lạc không hỏi nhiều.
“Bọn họ…” Lạc Lạc vẻ mặt nghiêm túc, còn có chút oán giận, “Bọn họ tới cầu thân.”
“Cầu thân?” Phong Nhã Ngọc sửng sốt, “Nước Đông Ly không phải mới cùng nước Bắc Diệu kết thân sao? Vì sao lại tới nước Nam Dực cầu thân?”
Lạc Lạc nói: “Nghe cha ta nói, Ngụy Võ Thần nói không hợp với hoàng đế nước Bắc Diệu, mặc dù gả con ruột đi, nhưng quan hệ thông gia với nước Bắc Diệu chỉ là danh nghĩa.”
“Hừ! Những chính khách cũng hèn hạ vô sỉ, lợi dụng phụ nữ!” Phong Nhã Ngọc bất mãn nói, “Bọn họ lần này muốn cầu ai? Chẳng lẽ là Công chúa Anh Dạ?”
“Người như Công chúa Anh Dạ sao có thể đồng ý gả đi nước Đông Ly?” Lạc Lạc lắc đầu cười khẽ, “Cho dù công chúa đồng ý, sư phụ chưa chắc đồng ý đâu!”
“Đúng thế.” Phong Nhã Ngọc bĩu môi, “thái t.ử nước Đông Ly vừa xấu vừa ngu, làm sao xứng đôi với Công chúa Anh Dạ?”
Nghe hắn than thở, Lạc Lạc liền trêu ghẹo nói: “T.ử Diệu, ngươi có ý gì khác với Công chúa Anh Dạ có phải hay không? Nếu có, hay là tìm sư phụ hỗ trợ đi!”
“Ngươi đừng nói lung tung, ta không có ý gì với cô ấy, loại thiếu nữ vừa hung ác vừa ghê gớm” Phong Nhã Ngọc vội vàng giải thích, nhưng mang tai lại đỏ.
Lạc Lạc cười ha ha, vỗ vỗ bả vai của hắn, “Đi nghỉ ngơi đi, ngày mai sứ thần nước Đông Ly tới, chúng ta cùng đi xem một chút!”
Hai người đều tự trở về phòng nghỉ ngơi, một đêm không nói chuyện.
“Phụ hoàng, muốn con gả cho loại người này, con thà c.h.ế.t còn hơn!” Công chúa Anh Dạ chảy nước mắt, giơ kiếm để ngang cổ.
Nàng mặc y phục cưới màu đỏ, đầu thoa cài tóc màu vàng đỏ thắm, phía sau là đội ngũ đón dâu vui mừng, chiêng trống vang vọng, cổ nhạc chấn vang, đầy trời cờ màu tung bay, nhưng một mình nàng lại hiu quạnh trong gió thu.
“Anh Dạ, phụ hoàng là bất đắc dĩ, phương bắc có cường quốc như hổ rình mồi, phụ hoàng hàng đêm không thể ngủ an giấc, thiên hạ dân chúng cũng là người thân của ngươi, ngươi là công chúa, sao có thể ngang ngạnh?” Giọng nói Hoàng thượng uể oải vang lên, nhưng không nhìn thấy người.
“Phương Bắc có cường địch, Anh Dạ nguyện ra trận g.i.ế.c địch! Còn gả cho cái loại người này, phụ hoàng tưởng rằng có thể giữ được quốc gia thái bình sao?” Anh Dạ khóc thành tiếng, bảo kiếm đã cắt thành vết thương trên cổ.
Mà Hoàng thượng lại lạnh lùng nói: “Hôm nay ngươi không muốn gả cũng phải gả! Không lấy chồng cũng phải lấy! Không phải do ngươi! Người đến, đỡ công chúa lên kiệu!”
“Phụ hoàng…” Anh Dạ hô to một tiếng, đột nhiên bảo kiếm đè một chút, m.á.u tươi chả ra.
“Đừng!” Hoàng Bắc Nguyệt đột nhiên mở to mắt, trên trán chảy ra mồ hôi li ti.
Gió đêm ào ào, không trăng không sao, trong rừng sâu truyền đến vài tiếng mãnh thú, còn lại yên tĩnh như không.
Hóa ra là nằm mơ.
Hoàng Bắc Nguyệt lặng lẽ thở dài nhẹ nhõm một hơi, từ nước Nam Dực đến nước Bắc Diệu giục ngựa chạy không ngừng cũng mất một ngày một đêm, hiện tại cách Thành Tu La không xa, nàng muốn lập tức đi cứu người, nhưng vẫn cảm giác mệt mỏi không ổn, vì thế nghỉ ngơi hai canh giờ ở trong rừng cây.
Diệu Ca không cần ngủ, giống như t.ử thi giương hai tròng mắt đứng trên thân cây, cảnh giới xung quanh.
Hoàng Bắc Nguyệt lo lắng ả, tuy nhiên lúc nàng nghỉ ngơi đều có Băng Linh Huyễn Điểu đề phòng giúp, bởi vậy không cần lo lắng quá.
Nàng đúng là quá mệt mỏi, mười ngày giằng co trong Biệt Nguyệt sơn trang cũng không nghỉ ngơi tốt, lần này nhắm mắt lại ngủ một giấc.
Sơ suất quá, không chỉ khinh thường, dĩ nhiên vẫn gặp ác mộng.
Đây hoàn toàn không phải phong cách trước kia của nàng, thân thể uể oải, hay là trong lòng đã hoàn toàn chán ghét cuộc sống ngay cả ngủ cũng bất an?
Không thể hiểu hết.
Mộng thấy Anh Dạ nhưng thật ra sau khi từ biệt ở nước Bắc Diệu, công chúa cùng Tào Tú Chi an toàn trở lại nước Nam Dực, nàng mặc dù không nhìn thấy công chúa, tuy nhiên nghe Cát Khắc nói công chúa bình yên vô sự, vẫn có thói quen kiêu căng thất thường như trước kia.
Dù sao có người chiều công chúa, làm mọi việc theo ý công chúa.
Đối với giấc mộng này nàng không suy nghĩ nhiều, so với nàng, Hoàng thượng thái hậu cùng với hoàng hậu hiểu rõ, nếu Anh Dạ không thích người kia thì chẳng ai bức nàng lập gia đình được, mà chỉ cần Anh Dạ thích, cho dù là tên ăn mày, Hoàng thượng cũng phải tổ chức hôn sự long trọng cho công chúa.
Anh Dạ là con gái mà Hoàng thượng thương yêu nhất, như hòn ngọc quý trên tay, khác các công chúa khác. Anh Dạ từ nhỏ lớn lên bên cạnh Hoàng thượng, Hoàng thượng sao có thể để nàng đi ngàn dặm hòa thân?
Hơn nữa trước mắt mà nói, nàng lo lắng nữ hoàng nước Tây Nhung cố ý cùng nước Nam Dực kết thân, Chiến Dã mới có nguy cơ hòa thân nguy hiểm!
Cúi đầu cười cười, thật sự quá mệt mỏi mới có thể mơ giấc mơ này, chứng tỏ trình độ cảnh giới của nàng yếu bớt, đây không phải là chuyện tốt, sau này tuyệt đối không để thành cái dạng này.
Xem sắc trời đã rạng sáng, thời điểm tốt hành động.
Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, gọi Diệu Ca đang ở trên cây, ả lập tức nhảy xuống, đứng trước mặt nàng.
Từ lúc có đồ đằng màu vàng trên mu bàn tay, Diệu Ca mặc cho nàng sai phái, để ả đi phía trước tuyệt đối đi phía trước, nhảy hố lửa tuyệt đối nhảy hố lửa, vì thế nàng đã làm thí nghiệm, chứng minh Diệu Ca xác thực nghe theo lời của nàng.
Vốn muốn nhân cơ hội diệt trừ Diệu Ca, nhưng giờ thay đổi ý nghĩa biến ả thành tay chân đắc lực ở Thành Tu La.
“Cửa vào Thành Tu La cách đó không xa, lát nữa đi vào cố gắng cẩn thận, giấu kín hơi thở trên người, hiểu chưa?” Hoàng Bắc Nguyệt dặn dò.
Diệu Ca vẫn không nhúc nhích, tuy nhiên nàng biết ả nghe hiểu. Người hoạt t.ử không có phản ứng, nhưng vẫn có thể nghe từng từ nàng nói.
“Còn có, nếu tách khỏi ta, hoặc là bị người bắt được, ngươi nghĩ biện pháp tự bảo vệ mình hoặc tự sát, tuyệt đối không được khai ta ra!”
Sau khi nói xong, nàng bay nhanh về phía trước, Diệu Ca lập tức theo sau.
Hai người rất nhanh đến gần cửa vào Thành Tu La, nơi này nàng đi qua rất nhiều lần, biết sau khi đi vào sẽ bị thú Chức Mộng mê hoặc, cho nên lặng lẽ dặn dò Chi Chi đợi mệnh.
Vì phòng ngừa lạc mất Diệu Ca, sau khi đi vào, nàng sai Diệu Ca đi phía trước, chính mình vững vàng theo sát, chỉ cần qua cửa ảo cảnh này thì không cần lo lắng và khó hiểu khi bị đưa đến ngục băng hoặc ngục đất hung hiểm.
Chung quanh dần dần có động tĩnh, nàng biết là thú Chức Mộng đi ra, tuy nhiên bọn chúng chỉ đứng xa xa quan sát, không dám tới gần, cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Xung quanh âm u, không có đèn dầu, hết thảy chỉ có thể sờ soạng trong bóng tối mà đi. Trong bóng đêm, thị lực Hoàng Bắc Nguyệt rất tốt, bởi vậy không lo lắng, nhưng Diệu Ca lại không trải qua huấn luyện, nhiều lần suýt ngã.
Thật vất vả đi hết thông đạo u ám dài dằng dặc chật chội, rốt cuộc đi tới Thành Tu La, ánh sáng cây đuốc chiếu đến, Diệu Ca mới coi như mới thích ứng được.
Hoàng Bắc Nguyệt nhớ kỹ lần trước tới, đi theo một tiểu thị nữ A Ly về phía trái là tẩm điện của Phong Liên Dực, mà ngày đó nàng bị Linh Tôn chộp tới Tu La giam giữ hình như là bên kia.
Bởi vậy nàng mang Diệu Ca không chút do dự đi đến bên phải.
“Chi Chi, hỏi đồng bạn của ngươi, Mặc Liên bị nhốt ở đâu.” Trong lòng lặng lẽ dặn dò Chi Chi hai câu, tiểu gia hỏa cơ trí bò khỏi ống tay áo nàng, chạy vào trong bóng tối.
Một lát sau, Chi Chi trở lại, chỉa chỉa phía trước, sau đó lập tức trốn vào không gian linh thú.
Xem ra không đi sai!
Nàng là cao thủ ẩn giấu hành tung, Diệu Ca cũng là người bước đi khinh phiêu như quỷ. Lúc khuya khoắt, thủ vệ thành Tu La không nhiều lắm, đều ngủ gật, không ai phát hiện bọn họ.
Có Chi Chi chỉ đường sẽ không lo đi đường quanh co, các nàng chỉ cần tránh thủ vệ là được.
