Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 483 Tuyệt Địa Cứu Viện

Cập nhật lúc: 03/05/2026 12:04

Cái thuật pháp quỷ dị này, có lẽ ngay cả Mạnh Kỳ Thiên cũng không biết.

“Cô ta tên là Diệu Ca, sẽ giúp ngươi.”

Hoàng Bắc Nguyệt nói: “Cô ta không phải là người của Điện Quang Diệu.”

“Đây là người của ta.” Thánh quân tựa hồ vô tình giải thích chuyện này, để nàng vươn tay ra, Hoàng Bắc Nguyệt do dự một chút mới vươn tay.

Thánh quân vẽ một cái ký hiệu ở trên mu bàn tay nàng, như một con mắt mở, ánh sáng chợt lóe liền biến thành đồ đằng màu vàng khắc trên mu bàn tay nàng.

Sau khi đồ đằng xuất hiện, đầu Diệu Ca liền chuyển hướng, tròng mắt màu trắng nhìn về phía nàng.

Hoàng Bắc Nguyệt thấy vậy trong lòng sợ hãi, nghĩ thầm Diệu Ca đi theo rất phiền toái, tìm một cơ hội nhất định phải diệt trừ ả.

Tuy nhiên giờ phút này có Thánh quân ở đây, nàng tự nhiên cung kính lĩnh mệnh.

“Bất kể trả giá gì, phải cứu Mặc Liên ra.” Thánh quân nói xong, bóng người màu vàng như sương mù mờ ảo chậm rãi nhạt đi.

“Vâng” Hoàng Bắc Nguyệt đứng lên, liếc Diệu Ca, vuốt vuốt đồ đằng màu vàng trên tay nói “Đi thôi, đi Thành Tu La!”

Diệu Ca không nói hai lời, bóng người ‘vù’ một tiếng, giống như tên rời cung, trong nháy mắt chiếu vào đêm đen!

Tốc độ này…

Hoàng Bắc Nguyệt không khỏi líu lưỡi, tự nhiên không chịu yếu thế, rất nhanh đuổi theo.

Phủ Trưởng công chúa

Đêm dài trôi chậm, ánh trăng cô độc.

Thiếu niên đứng ở trong viện t.ử, đã đợi hơn nửa đêm, nhưng trong phòng không có bất cứ động tĩnh gì.

Một nha hoàn đẩy cửa đi tới, thiếu niên lập tức tựu nghênh đón, nói: “Sư phụ có muốn gặp ta hay không?”

“Công t.ử T.ử Diệu, ngươi trở về đi, hai ngày này quận chúa rất mệt, không muốn gặp ai, ngươi không cần ngày ngày lo lắng chờ đợi.” Nha hoàn có lòng tốt lặng lẽ nói với hắn.

Phong Nhã Ngọc vẻ mặt sốt ruột, “Nhưng, nhưng ta hồi lâu không gặp sư phụ, nàng dạy kiếm pháp, ta đã học xong, ta muốn cho nàng xem một chút”.

“Quận chúa bề bộn nhiều việc, loại việc nhỏ này đừng làm phiền quận chúa, hơn nữa quận chúa giờ phút này đã ngủ, T.ử Diệu công t.ử, hiện tại đêm đã khuya rồi.” Nha hoàn cũng không thể tránh được, T.ử Diệu công t.ử cùng bọn họ ở trong phủ cũng coi là chơi thân. Nàng đã đề cập trước mặt quận chúa nhiều lần, nhưng quận chúa không muốn gặp thì biết làm sao.

Nhìn đèn trong phòng đúng là tắt, T.ử Diệu thất vọng cúi bả vai, “Ta ngày mai lại đến vậy.”

Chậm rãi xoay người đi ra ngoài, giống như ngày thường, hắn nhìn thấy một thiếu niên trầm mặc ít nói chậm rãi đi tới cửa phòng, như hộ vệ trung thành, ngồi ở cửa xếp bằng chân, cúi đầu không nói một lời.

Tên kia gọi Lưu Thạch, theo sư phụ trở về, không nói lời nào, nhưng rất trung thành và tận tâm với sư phụ.

Phong Nhã Ngọc trong lòng rất kích động, cũng không nhìn Lưu Thạch nữa, đi ra Lưu Vân Các, trái lo phải nghĩ, vẫn cảm giác trong lòng bất an, liền hơn nửa đêm cưỡi ngựa chạy như điên ra ngoài thành, tới tòa nhà của Gia tộc Bố Cát Nhĩ.

Ở Thành Lâm Hoài một thời gian, Phong Nhã Ngọc coi như quen thân với Lạc Lạc, bình thường cũng trao đổi với sư huynh đệ một chút điều sư phụ dạy nên cảm tình cũng không tệ lắm.

“T.ử Diệu công t.ử, thiếu gia đã ngủ, ngươi có chuyện gì không?”

“Giúp ta nói cho hắn biết, là chuyện về sư phụ.” Phong Nhã Ngọc ngồi trên lưng ngựa nói.

Người của gia tộc Bố Cá Nhĩ rất khách khí, mặc kệ muộn thế nào vẫn đi thông báo giúp hắn. Chỉ cần có chuyện về Hoàng Bắc Nguyệt, Lạc Lạc mặc kệ đã muộn cũng sẽ gặp hắn.

Quả nhiên không bao lâu, Lạc Lạc một bên mặc gấp quần áo đi ra, ngáp một cái, liền cười nói: “T.ử Diệu, trễ như thế có chuyện gì không?”

Phong Nhã Ngọc đã xuống ngựa, đem ngựa giao cho người hầu, sau đó bước tới chỗ Lạc Lạc, hỏi: “Sư huynh, sư phụ trở về mấy ngày nay, huynh gặp được không?”

Lạc Lạc lắc đầu, trên gương mặt tuấn lãng có vẻ thất vọng, “Không, sau khi sư phụ trở về, chỉ đi vào cung bái kiến Hoàng thượng mà thôi, ta mấy lần cầu kiến đều không gặp được.”

Ngay cả Lạc Lạc cũng chưa gặp, Phong Nhã Ngọc trong lòng thăng bằng một chút, tuy nhiên rất buồn bực, “Vì sao sư phụ không gặp chúng ta, trước kia bận rộn thế nào người cũng sẽ chỉ điểm kiếm pháp cho ta”.

“T.ử Diệu, đừng trách sư phụ, cá tính người luôn luôn lãnh đạm. Sau khi nhận ta làm đồ đệ thì đi suốt năm năm không có tin tức, ngươi nên quen điều này đi.” Lạc Lạc làm sư huynh, tự nhiên muốn an ủi hắn.

Trước kia Hoàng Bắc Nguyệt mới rời đi, hắn cũng cảm thấy mất mát bao nhiêu. Mỗi lần múa kiếm dưới ánh trăng, đều chờ mong nàng đột nhiên xuất hiện, đáng tiếc, cho tới bây giờ đều chờ mong không thành.

Tuy nhiên nhiều năm như vậy, hắn cũng bắt đầu hiểu rõ, sư phụ không phải cố ý không đến, mà là nàng không tới được.

Nàng làm việc luôn luôn có nguyên nhân của chính mình, cũng không làm sai chuyện gì, cho nên lúc này nàng đóng cửa không tiếp khách, cũng nhất định là có lý do.

Phong Nhã Ngọc cúi đầu, loay hoay chén trà trên bàn, nói: “Ta nghe nói sư phụ tiến cung, nói với Hoàng thượng chuyện trưởng công chúa là cái bẫy, trong lăng mộ là trưởng công chúa thật sự, Hoàng thượng rất tức giận.”

“Không sai, dù sao dính dáng tới Tiêu Dao Vương, hắn là luyện d.ư.ợ.c sư đệ nhất nước Nam Dực, từ lúc vào Biệt Nguyệt sơn trang thì bặt tăm, chỉ sợ dữ nhiều lành ít. nước Nam Dực thiếu Tiêu Dao Vương, Hoàng thượng chẳng khác nào c.h.ặ.t đứt một cánh tay.” Lạc Lạc thở dài.

Phong Nhã Ngọc nói: “Ta còn nghe nói đám người Cát Khắc cùng A Tát Lôi là phản đồ, Hoàng thượng hạ lệnh truy nã bọn họ.”

Lạc Lạc gật đầu, thấy hắn lo lắng và nghi hoặc, liền hỏi: “T.ử Diệu, ngươi muốn nói cái gì?”

“Ta…” Phong Nhã Ngọc do dự một chút nói: “Nếu đám người Cát Khắc thật sự là phản đồ thì sư phụ nhất định khổ sở biết bao. Trước đó bọn người Cát Khắc vẫn là tâm phúc của sư phụ, có chuyện gì sư phụ chưa bao giờ giấu diếm bọn họ”.

Lạc Lạc cũng biết lúc gặp Hoàng Bắc Nguyệt ở nước Bắc Diệu, Cát Khắc đúng là tâm phúc của nàng, hiện tại phản bội, trong lòng hắn cũng rất tiếc hận khổ sở. Từ kinh nghiệm này, có phải khiến nàng cảm giác bên người không ai đáng tin, cho nên mới không muốn nhìn thấy bọn họ?

“T.ử Diệu, việc này không nên nhắc lại, mấy người kia nếu là phản đồ, sư phụ nhất định sẽ không bỏ qua bọn họ.” Lạc Lạc nói.

Hai người trầm mặc một hồi, đã đêm khuya, Thành Lâm Hoài hoàn toàn yên tĩnh, giờ phút này vào thành, sợ rằng rất phiền toái, Lạc Lạc liền giữ Phong Nhã Ngọc lại ở trong phòng khách.

Lúc đi đến nội viện, Phong Nhã Ngọc đột nhiên hỏi: “Sư huynh, nghe nói ngày mai sứ thần nước Đông Ly muốn vào thành, cho nên phòng giữ mới nghiêm ngặt như vậy”.

Lúc trước, có lệnh bài của phủ Trưởng công chúa, mặc kệ vào thành muộn thế nào, tướng lĩnh thủ thành đều cho phép đi qua.

“Đúng vậy, người của nước Đông Ly lại tới nữa.” Nói chuyện này, sắc mặt liền Lạc Lạc có chút nghiêm túc, lần trước người của nước Đông Ly đến gây ra gièm pha lớn như vậy, lần này chẳng biết xấu hổ lại tới nữa!

“Bọn họ tới làm gì? nước Đông Ly không phải luôn luôn bất hòa với Nước Nam  hay sao?”

Lạc Lạc kinh ngạc liếc nhìn hắn, hai nước vì chuyện của năm năm trước mà không hòa hợp, nhưng biểu hiện ra bên ngoài qua lại bình thường, người bình thường sẽ không cảm giác hai nước bất hòa, sao T.ử Diệu lại biết?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Phượng Nghịch Thiên Hạ (edit Thiên Thanh) - Chương 481: Chương 483 Tuyệt Địa Cứu Viện | MonkeyD